Bố thấy , với bố Trần: “Con bé nhà năng lực mạnh, bận lên là chúng tìm chẳng .”
“Tuần em trai nó cưới, với nó đến mời hai chị cùng dự.”
Làm con gái họ hai mươi tám năm, bố mở miệng ông tính gì.
Họ trở như , ngoan ngoãn lời, nhưng hạ mặt mũi để mềm với .
Họ sĩ diện, sẽ xé mặt họ nhà chồng, nên mới bày trò .
Bố Trần Khoa lập tức đồng ý nhất định sẽ tới, còn mời họ ăn cơm ở khách sạn năm .
Đợi họ , Trần Khoa lo lắng : “Hiểu Hiểu, nếu em vui, , sẽ giải thích rõ với bố , em yên tâm, họ sẽ bất kỳ ý kiến gì về em.”
lắc đầu, thời gian lắng , chấp nhận sự thật rằng bố yêu .
Đã , nếu họ vẫn chịu buông ý định bám để hút m.á.u, thì sẽ dùng hành động rõ cho họ thấy.
Đám cưới của em trai, và gia đình Trần Khoa đến đúng hẹn.
Cô em dâu bụng nhô lên, mặt đầy bực bội, lên sân khấu nâng ly qua loa coi như xong nghi thức mời rượu, bố phía lấy lòng một cách dè dặt.
Tiệc cưới lớn, bố uống đỏ bừng mặt, đang vỗ n.g.ự.c với bố cô dâu.
“Đừng Tiểu Long năng lực kém chút, nhưng chị nó giờ cũng , ở công ty lớn, lương năm đấy!”
“Tình m.á.u mủ, đó là c.h.ặ.t xương còn dính gân, chị nó chắc chắn thể em ruột khổ sở, chị cứ yên tâm giao Na Na cho nhà .”
Em trai lợi dụng men rượu tới mặt .
“Chị, chuyện đó là hiểu lầm, chị cứ coi bố già hồ đồ, nào thù qua đêm, hôm nay là ngày vui của em, chị đừng cao nữa, qua mời bố một ly coi như lật trang.”
Cô em dâu đỡ bụng tựa em trai, đưa tay với .
“Chị, bố chị chuẩn phong bì đỏ to cho em với em bé, em cảm ơn .”
: “Cô xem sổ lễ ? Lúc chúng nộp ở bàn lễ .”
Cô em dâu cau mày khó chịu: “Có hai nghìn tệ, cái gì?”
“Là chị chồng, thế nào chị cũng bọc cho em năm mươi nghìn tệ tiền đổi cách xưng hô chứ, còn đứa cháu sinh nữa, chị cô thì nên mua cho nó một đôi vòng vàng với một cái khóa vàng.”
Nói xong cô sang mắng em trai: “Anh chị kiếm lắm , keo thế!”
Em trai vội nháy mắt hiệu cho .
Bố cũng căng thẳng tới, liếc về phía bố Trần Khoa, hiệu đừng họ và mất mặt ở chỗ đông .
12
chẳng quan tâm, đường tới đây kể rõ đầu đuôi cho bố Trần Khoa , họ chỉ thương .
: “Tiệc mỗi ba trăm, nhà bốn , đưa hai nghìn quá đủ.”
“Còn đổi cách xưng hô, cô thể đổi, để ý.”
lấy từ túi một chiếc hộp nhung đỏ quen thuộc.
Mẹ lập tức biến sắc, đưa tay định che .
coi như thấy, thẳng tay mở mặt tất cả .
“Đây là ‘vàng’ bố dành dụm bao năm cho , bảo để của hồi môn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-toi-gia-benh-ung-thu-chi-vi-muon-lay-sinh-le-cua-toi-mua-xe-cho-em-trai/7.html.]
“ cô thì đúng là cho cháu quà gặp mặt, lấy nữa, cô cầm , đem vòng vàng cho em bé trong bụng .”
Đáng tiếc, lúc thợ thu mua kiểm tra, cắt đôi hai món vàng bọc bạc , bây giờ lớp vỏ vàng là mặt cắt bạc trắng lộ ch.ói mắt.
Cô em dâu hiển nhiên gặp hàng thật nhiều , khi nhét hộp tay cô , cô mặt đầy ghê tởm, ném thẳng .
Mẹ gượng , cố dỗ dành cô .
tiếp tục: “Cô còn đúng , xe của chồng cô là mua trả góp. Nó suốt ngày nhậu nhẹt đ.á.n.h bài, kinh doanh, siêu thị luôn lỗ.”
“Nợ tiền hàng quá nhiều, căn nhà mua trả thẳng cũng mang thế chấp .”
thẳng bố , x.é to.ạc thứ “thể diện” mà họ dày công dựng lên.
“Tất cả những gì hôm nay đều do tự cố gắng mà , nợ ai.”
“Trước khi hai mất khả năng lao động, đừng liên lạc với , càng đừng mơ sẽ vì cái gọi là tình em mà cam tâm để thằng con cưng của hai hút m.á.u.”
khoác tay Trần Khoa, lưng thẳng, rời .
Sau lưng vang lên tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng, kèm tiếng hét ch.ói tai của cô em dâu.
“Các lừa cưới, bệnh viện phá t.h.a.i ngay bây giờ, Điền Long, đợi mà ế cả đời !”
13
và Trần Khoa du lịch kết hôn, để bố mượn phận “nhà gái” mà nắm thóp khi tổ chức hôn lễ.
về quê nữa, tin tức trong nhà thỉnh thoảng chị họ kể .
Chị họ vụ náo loạn ở đám cưới em trai nổi tiếng khắp cái thành phố nhỏ của chúng .
Cô em dâu phá thai, còn bỏ t.h.a.i nhi thành hình thùng xốp, đặt ngay cửa siêu thị của nhà .
Em trai mất “quyền lựa chọn” ở An Thị, ngày nào cũng lơ mơ sống qua ngày, say rượu là đập phá đồ đạc lên cơn.
Ngược , nó trách bố đối xử với quá tệ, nuông chiều nó quá mức, nếu bố công bằng, cũng nghiêm khắc với nó, nó cũng thi trường danh tiếng.
Mẹ cuối cùng chịu nổi nữa, gọi điện cho .
“Hiểu Hiểu, dù sai, con thể đừng giận nữa .”
“Dù chúng cũng là nhà ngoại của con, con ngoài chịu ấm ức, còn trông em trai con chống lưng cho con nữa.”
Nghe lóc, lòng gợn chút sóng.
Họ đúng là ruột thịt của , nhưng nửa đời mưa hứng, đều đến từ họ.
quanh căn phòng việc riêng hồ của .
“Không cả, con tự là nhà ngoại của chính , con tự chống lưng cho là .”
Mẹ u ám cúp máy.
Đêm khuya, đôi lúc cũng hoài nghi, phản kích quá tay, mới khiến một gia đình vốn đang yên trở nên tan nát như bây giờ.
Trần Khoa ôm vai , với .
Không , nếu cái gọi là yên xây sự hy sinh và đau khổ của một , thì vốn dĩ nó một gia đình trọn vẹn.
Nhà là bến đỗ tránh gió của tất cả thành viên, chúng cần trở thành điểm tựa của .
HẾT.