5
Thi Ngữ Nồng thỉnh thoảng thần thần bí bí hỏi : “Đố chị trai em nhờ em mang gì cho chị ?”
lười nhác nhéo má nó: “Nói mau, buông.”
Nó bộ thẹn thùng: “Ái chà, chị hư quá !”
: “...”
Sau đó, nó cẩn thận lôi từ trong túi một cái ly, hình dáng như một quả bí ngô, đế ly là hình lá bí. vốn thích ly tách, nhà cả một bức tường trưng bày đủ loại ly kỳ quái, nhưng đúng là cái nào như thế .
Lần khác nó mang tới một cái ly trắng in cỏ bốn lá, một cái quai cầm hình lá ngân hạnh. Được tôn trọng và đáp ứng những sở thích nhỏ nhặt là một điều hạnh phúc. quyết định đồng ý xem phim với Thi Cẩn Nhiên.
Thi Ngữ Nồng giúp trai mang đồ nữa, vì giờ tự lái xe tới trường tặng cho . Ngữ Nồng mắng là kẻ đằng chân lân đằng đầu, còn nhắc đừng để mấy chiêu trò của mờ mắt. trịnh trọng gật đầu: “Chị của em cao giá lắm, dễ đổ thế .”
Thế mà , ôm cặp dùi trống của bộ trống da mà tặng, đến mức khép miệng. Ngoài , còn nhận miếng gảy guitar, mũ bảo hiểm mô tô... Mấy thứ tuy quá đắt đỏ nhưng đúng ý vô cùng.
Mùa nghiệp đến, những cặp đôi chia tay nhiều mà tỏ tình cũng chẳng ít. Tô Văn Văn bảo lúc thì trông sang chảnh lạnh lùng, lạ chớ gần. khi lên thì như hoa nở, khiến bất giác theo. Nếu cố tình một chút, đúng là thể mê hoặc chúng sinh.
tất nhiên là thích . Cậu đàn em khóa đối diện đang căng thẳng thẹn thùng, nấn ná mãi chẳng thốt nên lời. mỉm : “Này, chị nghiệp , em ở nhớ theo thầy việc cho nhé.”
“Em... em sẽ cố gắng.”
Sari
“Có việc gì cứ tìm chị. Một ngày chị, cả đời chị, em trai chị nhận .”
Cậu sững sờ, ánh mắt tối sầm , trông như quả bóng xì , định lấy tinh thần: “Chị...”
“Vân Sơ.”
đầu . Thi Cẩn Nhiên diện vest chỉn chu, giữa đám sinh viên trẻ trung trông vô cùng nổi bật. Anh ôm một bó hướng dương, mỉm nhã nhặn: “Chúc mừng nghiệp, tiền đồ rộng mở.”
nhận hoa: “Cảm ơn.”
Anh thuận thế khoác vai , nghiêng nháy mắt với đàn em , hỏi : “Giúp em một tay nhé?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-toi-la-tay-trong-cua-nguoi-cu/5.html.]
Đôi mắt thật, rõ ràng chỉ là nháy mắt đơn thuần mà cứ cảm giác đang cố ý câu dẫn . Ma xui quỷ khiến thế nào, khẽ gật đầu.
“Chị? Vị là...”
Thi Cẩn Nhiên thẳng , xòe tay mặt , một chiếc nhẫn chễm chệ trong lòng bàn tay: “Tốt nghiệp , em gả cho ?”
: “!”
là nổ tung cả óc với cái màn thao tác lòng đất ! Trong giới “giúp đỡ” thì đây quả là cú lừa chấn động. nhíu mày đến mức thắt nút , gầm gừ trong cổ họng: “Anh điên ?”
Anh đưa tay vén lọn tóc gió thổi loạn tai , sâu thẳm: “Anh yêu em.”
: “...”
Tim hẫng một nhịp, nhưng não hỏng. bí mật luồn tay trong vạt áo vest của , nhéo mạnh eo, nghiến răng nghiến lợi: “Nói tiếng !”
Anh hề biến sắc, thậm chí còn rạng rỡ: “Thì đang giúp em mà.”
“Chị... chị, em đây, chúc... chúc chị hạnh phúc.” Cậu đàn em lắp bắp xong liền vội vàng chạy mất.
Anh thu vẻ mặt, thản nhiên đút tay túi quần, cầm lấy vali của : “Đi thôi.” Cứ như thể những gì nãy chỉ là ảo giác của . ngây trong gió, cảm giác chơi một vố đau đớn mà bằng chứng.
Lên xe của Thi Cẩn Nhiên, đóng cửa xe sang . Tim đập thình thịch. Ánh mắt ... cảm giác cứ như sắp gì đó. Anh đột nhiên nhoài tới, nóng cùng mùi nước hoa nam tính lập tức bủa vây. Hơi thở của ngập tràn mùi hương của , trầm tĩnh khoáng đạt.
Tai nóng bừng, nhưng sự kiêu ngạo cho phép lùi bước. nhướng mày, thẳng mắt ở cự ly cực gần. Gần đến mức chỉ cần tiến thêm 1 cm nữa thôi là sẽ chạm bờ môi đỏ mềm mại . Sau lớp kính, ánh mắt sâu hoắm như vực thẳm.
Anh chậm rãi thắt dây an cho từ từ lui về chỗ cũ. bất giác thả lỏng cơ thể, thở phào nhẹ nhõm. trái tim thì chẳng thể bình lặng. Yết hầu của cũng trượt mạnh hai cái, khẽ mở môi thở hắt . Trong cuộc đấu trí lời , chỉ rối loạn tâm trí.
“Đới Vân Sơ, thực sự thích em.” Anh đột nhiên lên tiếng, vẻ đầu cuối, như đang cho , như đang khẳng định suy nghĩ của chính .
mặt , khẩy: “Thi Cẩn Nhiên, lấy tự tin nghĩ rằng vẫn còn thích ?”
Anh im lặng khởi động xe. Đến tận bãi đỗ xe của nhà hàng, dừng xe nhưng xuống: “Đới Vân Sơ, cô gái Trần Nam , và cô hề thiết. Anh cô gì với em, nhưng em thèm xác nhận mà với rằng: “Đàn ông đầy đó, nhường Thi Cẩn Nhiên cho cô luôn đấy”. Rốt cuộc là em thích , chỉ đơn thuần là thèm khát xác của thôi?”
: “...”
Câu hỏi ... đúng là khó thật. Nghĩ thì lúc đó xác nhận vì mấy lời mập mờ của Trần Nam, mà vì thời gian trao đổi sắp kết thúc mà cứ mãi chẳng chịu bày tỏ gì, thấy phiền. Dù thì đây cũng là đầu tiên theo đuổi ai đó lâu như mà chẳng đến .