Mệnh Trung Chi Phượng - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:45:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

30

Sau khi Hoàng thượng khỏi bệnh đưa Cổ thị từ lãnh cung ngoài.

"Cổ thị, tại ngươi hại trẫm!"

Cổ thị lớn:

"Hoàng thượng, thần thể hại chứ!"

"Thần gặp chung tình, vì tiến cung mà suýt nữa trở mặt với nhà. Thần yêu bao nhiêu!"

"Thần chỉ là mắt Ngu Nhược Dao, rõ ràng gia thế bằng , nhưng vì ngày nào cũng treo đích tỷ miệng mà từng bước thăng cao!"

"Năm đó là Hoàng hậu nương nương cứu Hoàng thượng, liên quan gì tới ả !"

Nàng nhốt ở lãnh cung nên Hoàng thượng thừa nhận năm đó là hoàng hậu mạo danh, để nhận công lao của .

Nghe nàng nhắc chuyện cũ, Hoàng thượng còn vẻ mặt .

"Hoàng hậu cứu Hoàng thượng cái gì! Năm đó cứu trẫm chính là Dao Dao!"

Cổ thị đầu độc hoàng thượng, đây là chuyện rành rành thể chối cãi.

Hoàng thượng hạ lệnh xét nhà lưu đày cả nhà họ Cổ, còn Cổ thị thì ban ba thước lụa trắng.

Cổ thị dập đầu đến mức chảy m.á.u tươi.

"Hoàng thượng, đều là của thần ! Thần mỡ heo mờ mắt, thần tội đáng c.h.ế.t vạn , cầu xin Hoàng thượng tha cho nhà thần , bọn họ vô tội."

Hoàng thượng hừ lạnh.

"Cổ thị, lúc ngươi hại từng nghĩ tới ngươi hại là vô tội ? Bọn họ ngày hôm nay đều là do ngươi hại."

Cổ thị nhào tới ôm lấy chân .

"Nương nương, cầu xin , một câu , Hoàng thượng kính trọng , nhất định sẽ đồng ý thôi! Trên cả nhà họ Cổ đều sẽ cảm kích nương nương thôi."

Ta lạnh lùng giật chân khỏi tay Cổ thị.

"Dựa cái gì mà bổn cung cầu xin cho ngươi?"

Ta lạnh nhạt chỗ khác.

"Lôi xuống!"

Năm mười tuổi, m.á.u của di nương sớm đóng băng chút lòng trắc ẩn dư thừa cuối cùng trong lòng .

Hai nội thị lập tức tiến lên, lôi Cổ Tài nhân đang lóc t.h.ả.m thiết như lôi kéo súc vật mà .

Trong điện một nữa khôi phục sự tĩnh lặng.

Tiêu Dật Minh , ánh mắt phức tạp khó phân biệt.

"Dao Dao, nàng từng trách trẫm ?"

31

Có từng trách ?

Tên của Hoàng thượng là Tiêu Dật Minh, lúc đầu gặp mặt, vẫn còn là một hoàng t.ử sủng ái.

Gió năm mùa thu năm đó sắc như d.a.o cứa.

Trong buổi yến tiệc, mấy vị hoàng t.ử tông sủng ái cợt đẩy Thất hoàng t.ử xuống hồ nước lạnh giá.

Người vùng vẫy trong dòng nước lạnh.

Trên bờ đầy , nhưng một ai tay cứu giúp.

Ta vốn dĩ ló mặt , bởi đắc tội nổi những vị quý nhân !

Cảnh ngộ của lúc đó còn tệ hơn , đích mẫu và đích tỷ xưa nay coi như tỳ nữ, đối ngoại chỉ là con gái của hạ nhân.

Thế nhưng sự vùng vẫy của ngày càng yếu , vẫn nhịn , tìm một cây sào trúc đưa cho .

Người cứu lên .

Gương mặt đích tỷ tức khắc sa sầm xuống!

Trước bàn dân thiên hạ nàng mang vẻ mặt chán ghét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/menh-trung-chi-phuong/chuong-15.html.]

"Ngu Nhược Dao! Đứa hạ tiện mất mặt khác ! Ai cho ngươi cái gan ch.ó phá hỏng hứng thú của quý nhân?"

"Người ! Ném nó xuống! Ngâm một khắc đồng hồ, đủ một khắc phép lên."

Ta run bần bật vì lạnh, nhưng ai khác tới cứu . Ngày hôm đó trở về liền phong hàn, sốt cao như phỏng tới nơi.

Đích tỷ mất mặt nàng nên cho mời đại phu cho .

Mẹ vì dập đầu với đích mẫu và đích tỷ.

"Phu nhân! Đại tiểu thư! Cầu xin hai phát lòng từ bi! Mời đại phu ạ! Dao nhi sắp sốt đến lú lẫn ..."

Đáp bà là sự chế giễu sắc lẹm đến tận xương tủy của đích tỷ qua bức rèm châu:

"Một đứa con tỳ nữ hèn kém mà cũng đòi xem bệnh? Đòi trị liệu như tiểu thư hầu phủ ?"

"Cứ để nó đó vài ngày, nếu vượt qua thì là phúc của nó! Không bắt nó lập tức dậy quét dọn là sự nhân từ của bổn tiểu thư !"

Đích mẫu nhíu mày.

"Ồn ào náo nhiệt thế còn thể thống gì nữa? Lôi ngoài!"

Niềm hy vọng cuối cùng của cũng đứt đoạn! Mẹ tuyệt vọng tìm tới phủ của Thất hoàng t.ử.

Cũng chính là hoàng thượng đương triều.

Kết quả đ.á.n.h đuổi ngoài.

Thất hoàng t.ử

"Cứu bổn hoàng t.ử là đích nữ hầu phủ, quen Ngu Nhược Dao nào cả, đừng hạng mèo mả gà đồng nào cũng mạo nhận công lao!"

Mẹ thương ở Thất hoàng t.ử phủ, đích tỷ nhạo.

"Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Đã lo chuyện bao đồng thì đáng đời c.h.ế.t vì bệnh."

Đích mẫu trách tiến thoái phiền tới Thất hoàng t.ử, thưởng cho bà một trận đòn.

Còn đợi vùng vẫy bò khỏi cửa t.ử, .

Điều khiến hận hơn là, Thất hoàng t.ử vì mẫu phi của sủng ái mà một bước lên mây trở thành Thái t.ử.

Đích tỷ cũng vì công cứu Thái t.ử mà Thái t.ử gặp chung tình, phong Thái t.ử phi.

Ta hận quá. 

Hận bản tại đưa cây sào trúc đó.

Nếu cứu thì sẽ ...

Thấy lời nào, Hoàng thượng định giải thích.

"Dao Dao, đều trách , lúc đó lạnh đến mức hồ đồ , đích tỷ nàng chính nàng cứu , liền tin là thật."

"Dao Dao, nàng yên tâm, trẫm xả giận cho nàng ."

Ta hiểu đầu

Người với :

"Những chuyện Lê thị năm đó trẫm thực sớm , nhưng trẫm vì giúp nàng báo thù nên mắt nhắm mắt mở qua ."

Người chờ mong .

Ta chỉ thấy lạnh ngắt.

Người một bên diễn màn đế hậu tình thâm, một bên khi vợ sinh con cho dung túng khác khiến vợ gặp nạn khó sinh.

Đích tỷ cố nhiên đáng hận, chẳng lẽ giận lây sang tỷ thì thể tỏ Hoàng thượng sai ?

Ta mang khuôn mặt phức tạp, khiến Hoàng thượng hiểu lầm. Người tiếp tục kể công:

"Tỷ tỷ nàng khi sinh xong hư nhược, trẫm lấy danh nghĩa tẩm bổ cho nàng , để Thái y kê nhiều t.h.u.ố.c đại bổ..."

Hư bất thụ bổ.

Hèn chi đích tỷ rõ ràng sức khỏe tồi nhưng khi sinh con suy nhược nhanh ch.óng.

Tỷ tỷ , tỷ tính toán cả đời, nhưng ngờ sẽ chính chung gối tính kế chứ?

 

Loading...