Mệnh Trung Chi Phượng - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-03-23 21:14:53
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

38

Lại là một mùa đông nữa tới, Hoàng thượng trở nên vô cùng sợ lạnh.

Ngay cả khi địa long trong Ngự thư phòng đốt nóng rực, chậu than ngày đêm nghỉ, vẫn cứ khoác lên bộ lông hồ ly dày cộm.

Khoảng thời gian phê duyệt tấu chương tiếng ho khan cũng ngày một thường xuyên hơn.

Ta đích tới Ngự thư phòng, còn tẩm điện của , chỉ huy cung nhân đem những khe hở của cửa sổ gỗ chạm khắc dùng những dải vải bông đặc chế bịt kín một kẽ hở.

Khe cửa buông xuống tấm t.h.ả.m dày sát đất, mỗi một lỗ hổng thông gió đều bịt c.h.ặ.t chẽ.

"Hoàng thượng sợ lạnh, tuyệt đối đừng để dính gió."

Than củi càng là trọng tâm của trọng tâm.

Hằng ngày gửi tới tẩm điện và thư phòng đều là than Kim Ti thượng phẩm mà đặc biệt phân phó Ty Thiết giám tuyển chọn, khói mùi, chỉ tỏa ấm nồng nàn như ngọc ấm.

Thế nhưng ngay cả như hoàng thượng vẫn bệnh tật quấn .

 

Lưu Thái y :

"Bệ hạ vô ý nhiễm phong hàn, cần tĩnh dưỡng cho , tuyệt đối tránh hàn khí xâm nhập. nếu e là sẽ nguy hiểm tới long thể."

Vì thế mà Tiêu Dật Minh dứt khoát ngay cả hậu cung cũng đặt chân tới, cả ngày ở tẩm điện.

Thế nhưng bệnh tình của hề chuyển biến như dự kiến.

Những cơn ho ngày càng dữ dội trầm đục, thậm chí thi thoảng còn ho đến mức cuộn tròn , tiếng ho tới xé lòng xé .

Thuốc của Lưu Thái y từng bát từng bát đổ xuống như đá ném xuống biển, hề khởi sắc.

Bệnh tình lộ một vẻ kỳ quái. 

Không giống như phong hàn thông thường.

Ngày hôm đó lúc hoàng hôn, hoàng thượng một nữa ho dữ dội, trong đờm dãi nhất định lẫn những sợi m.á.u đỏ thẫm!

Lưu Thái y phủ phục xin tội, Tiêu Dật Minh một cước đá văng .

"Ngươi là của Hoàng hậu!"

Người về phía .

"Là nàng ? Hoàng hậu! Trẫm đối đãi với nàng bạc. Đồ độc phụ!"

Ta chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt sự kinh hoàng, sự bi ai, thậm chí lấy một tia sóng gợn.

Dòng nước hồ đóng băng bảy năm trong buổi yến tiệc năm đó cuối cùng cũng cuộn trào lên những cơn sóng dữ ở tầng đáy khoảnh khắc .

Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ oán độc của Tiêu Dật Minh, từng bước từng bước tới long sàng.

Giọng của bình thản.

"Độc phụ? Hoàng thượng thực sự , bên bờ hồ nước lạnh giá mùa thu năm đó… Kẻ thực sự đưa cây sào trúc cứu mạng thoát khỏi tay Diêm Vương... là ai ?!!!"

Ta đợi phản ứng tiếp tục ép sát thêm một bước.

 

"Hay là nên thế mới đúng…

"Căn bản là rõ! chỉ là vì trúng thế lực đằng đích tỷ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/menh-trung-chi-phuong/chuong-18.html.]

"Người rõ!!! Thế nhưng chọn cái gì?!"

"Người chọn sự phớt lờ! Chọn sự mạo nhận công lao!"

"Chọn vì để lôi kéo thế lực của Tương Bình Hầu phủ mà những mặc kệ kẻ trộm cắp Ngu Dĩnh Sơ mạo nhận công lao của , trở thành hoàng hậu của ."

"Mà còn dung túng mụ và 'đích mẫu' của đem tội nghiệp hèn mọn của ..."

"Đánh c.h.ế.t tươi giữa trời tuyết!"

Người ho dữ dội hơn, khuôn mặt đỏ bừng là sự kinh hãi, sợ hãi!

"Câm miệng!"

"Câm miệng?"

Ta khẽ một tiếng, trong tiếng là sự bi lương và mỉa mai đến tận xương tủy.

"Hoàng thượng bây giờ đau ? Biết hận ? Cảm thấy tàn độc ?"

Ánh mắt quét qua những chậu than Kim Ti đang cháy rừng rực ngày đêm trong góc điện, tỏa ấm nồng nàn.

"So với sự thấy c.h.ế.t cứu, thản nhiên để kẻ g.i.ế.c chiếm chỗ của năm đó. So với việc ngày hôm nay, vì cái gọi là 'bồi thường' rẻ mạt mà an tâm chiếc long kỷ …"

Giọng của đột ngột trở nên lạnh lẽo mang theo sự phán quyết tuyệt đối:

"Chút chất độc của than lửa thì tính là gì?!"

"Tiêu Dật Minh, món nợ m.á.u , ngươi nợ của ! Ngày hôm nay nhất định ngươi trả!"

Tô Chiêu dung tiến bên cạnh , tươi roi rói .

"Hoàng thượng, cứ yên tâm mà ."

Hoàng thượng chằm chằm Tô Chiêu dung đầy hận thù.

"Tô Chiêu dung, trẫm tự nhận điểm nào với ngươi! Tại ngươi giúp ả !"

Tô Chiêu dung cụp mắt xuống.

"Thần chẳng qua là thấy cảnh tượng lúc c.h.ế.t của Tiền Tu dung mà thấy thương cho đồng loại thôi ạ."

"Hơn nữa Hoàng thượng đối với Đại hoàng t.ử, Tam hoàng t.ử đều lạnh lùng vô tình. Thần chỉ một đứa con gái thôi, giống như Trưởng công chúa hòa ."

"Hoàng hậu nương nương thì đáng tin cậy hơn so với Hoàng thượng nhiều."

"Còn ai gia nữa! Năm đó ai gia quỳ mặt ngươi, lóc van xin ngươi thế nào? Ai gia : 'Đó là con gái ruột của ai gia mà! Đừng để Phù nhi hòa !' Ngươi thế nào, ngươi nhớ khộng?!"

Giọng của Thái hậu đột ngột cao v.út.

"Ngươi với ai gia: 'Con gái hoàng gia sinh vốn dĩ là quân cờ của xã tắc! Chẳng qua chỉ là một công chúa! Có gì đáng tiếc?!'"

Bà mãnh liệt ép sát lên phía một bước.

"Chẳng qua chỉ là một công chúa ?!"

Hoàng thượng tự đại thế mất, mặt thèm chúng nữa.

Trong chậu than, chất độc mãn tính mà dày công chế tác, khoét rỗng nhồi than Kim Ti càng cháy càng vượng.

Hoàng thượng cuối cùng thể vượt qua mùa đông .

Mùa xuân cuối cùng cũng tới.

(Toàn văn )

 

Loading...