Mệnh Trung Chi Phượng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:56:44
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Có lẽ vì tiếng động quá lớn, một lát Thái hậu sai Liễu Ma ma tới hỏi han tình hình.

Ta nghiêm nét mặt trình bày đầu đuôi.

Liễu Ma ma mỉm Thái t.ử: 

"Ý của Thái hậu là, Mỹ nhân là di mẫu ruột của Thái t.ử, tự nhiên là vì cho Thái t.ử, Thái t.ử nên thấu hiểu nỗi khổ tâm của Mỹ nhân."

Sau khi Liễu Ma ma khỏi, tiếng của Hữu nhi dần ngớt.

"Di mẫu, Hữu nhi vẫn nhớ Mẫu hậu."

Ta khẽ thở dài, dù cũng chỉ là đứa trẻ ba tuổi, cũng ép nó quá mức.

"Hữu nhi nhớ Mẫu hậu, chúng cùng vẽ chân dung Mẫu hậu nhé, khi nào nhớ Mẫu hậu, con thể mang bức họa ngắm, thấy ?"

Hữu nhi đỏ bừng mặt: 

"Đan thanh (tài vẽ bằng b.út lông) của Hữu nhi ..."

Ta nhẹ nhàng: 

"Vậy di mẫu vẽ nét, Hữu nhi tô màu."

Hữu nhi nín mỉm

"Dạ."

Ta sai chuẩn b.út mực, phác họa dung nhan đích tỷ, Hữu nhi chăm chú dõi theo. Chờ vẽ xong, dạy Hữu nhi cách pha màu, nhuận sắc.

Hắn cầm b.út, từng nét từng nét, vô cùng nghiêm túc.

Cuối cùng bức họa cũng thành, sai đưa tới Tạo biện xứ của Nội vụ phủ để l.ồ.ng khung tỉ mỉ.

Xong xuôi bức họa, Hữu nhi ngáp một cái, rõ ràng là đêm qua ngủ ngon. Ta gọi tiểu cung nhân tới chơi cùng , đợi dùng xong cơm trưa mới để ngủ trưa. 

Từ đó, Hữu nhi ngày càng thiết và ỷ . Ta thì xót xa tuổi nhỏ mất , chuyện gì cũng lo liệu chu đáo, quan tâm gấp bội.

Sau đó tuy vẫn tới cung Thái hậu, nhưng chuyện chép kinh trở thành việc phụ, để dành nhiều tâm sức hơn để chăm sóc cho Hữu nhi.

Trong thiên điện thường thấy tiếng đùa của trẻ nhỏ hoặc tiếng dịu dàng dạy bảo sách.

Thái hậu vì hài lòng.

6

Thời hạn ba tháng nhanh ch.óng trôi qua. 

Nghe Tô Tài nhân và Cổ Bảo lâm mới cung mấy gửi quà tới cung Lê Quý phi. Thậm chí còn vị Trịnh Ngự nữ vị phận thấp kém, trực tiếp tới hầu hạ khi Lê Quý phi lâm bệnh.

Người đầu tiên thị tẩm chính là Tô Tài nhân – gia thế nhất, vị phận chỉ xếp .

Thế nhưng Hoàng thượng dường như mặn mà với hậu cung, thị tẩm thưa thớt.

Trái , thường xuyên gặp thánh giá tại cung Từ Ninh.

Một bữa tối, Thái hậu mỉm lên tiếng:

"Ai gia tuổi cao, cũng may Ngu Mỹ nhân giúp trông nom Hữu nhi. Nghe hậu cung hiện giờ vài lời đồn thổi , Hoàng thượng chớ để đứa trẻ chịu ấm ức."

Thái hậu hiệu cho Hoàng thượng tiễn về.

Cung Trường Xuân cách cung Từ Ninh xa.

Ta đề nghị bộ về.

Hoàng thượng lên tiếng: 

"Chắc nàng chịu ấm ức , khó khăn gì cứ với trẫm."

Ta vẫn mang bộ dạng ngây thơ:

"Thần thấy ấm ức. Chỉ là... quả thực một việc cầu xin."

Đuôi lông mày Hoàng thượng khẽ nhướng lên, lộ vẻ mặt "quả nhiên là ", chờ đợi đưa yêu cầu.

Thế nhưng mắt đỏ hoe.

"Đích tỷ còn nữa, cung Phượng Nghi đóng cửa then cài. Thần xin Hoàng thượng cho phép thần thỉnh thoảng tới cung Phượng Nghi thăm viếng."

Hoàng thượng thu vẻ lơ đãng mặt.

"Trẫm chuẩn y. Dao Dao, cũng đừng quá đau buồn, thuở sinh thời Dĩnh Sơ luôn mong nàng bình an hỷ lạc."

Người còn gọi là Ngu Mỹ nhân nữa, mà gọi là Dao Dao giống như đích tỷ vẫn gọi.

Ta lau nước mắt, khẽ :

"Tỷ tỷ xưa nay vốn thương xót thần , hồi nhỏ nhiễm phong hàn, tỷ túc trực suốt ba ngày ba đêm... Nói thì, năm xưa cái mạng của thần cũng là do tỷ tỷ cứu về."

Hoàng thượng tỏ hứng thú, hỏi han chuyện cũ.

Ta chọn lọc vài chuyện thể kể, khi thấy tới cung Trường Xuân mà Hoàng thượng vẫn ý rời .

"Sau đó thì ?"

Ta c.ắ.n môi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/menh-trung-chi-phuong/chuong-3.html.]

"Hoàng thượng, nên về nghỉ ngơi . Lần nếu rảnh rỗi, thần kể tiếp chuyện về đích tỷ cho ."

Gương mặt Hoàng thượng thoáng qua vẻ ngỡ ngàng. Có lẽ đây là đầu tiên phi tần của "đuổi khách", đáy mắt trái thêm vài phần thú vị.

"Đây là đầu tiên trẫm giục rời đấy?"

Ta thời cơ tới, thấp giọng nhắc nhở:

"Thần lập lời thề, chịu tang một năm cho đích tỷ."

Người phẩy tay:

"Thôi ."

Ngày hôm , Hoàng thượng sai mang tới ít ban thưởng. Đồng thời, vì công chăm sóc Thái t.ử nên thăng Tần vị, chuyển tới chính điện cung Trường Xuân.

Ta trở thành đầu tiên trong đám mới tấn vị. Những lời đồn thổi trong cung cũng vì hành động của Hoàng thượng mà tự tan biến.

 

7

Vào ngày sinh nhật đích tỷ, mang theo cuốn Vãng Sanh Chú chép cho tỷ tỷ tới cung Phượng Nghi tế bái.

Đột nhiên trời đổ cơn mưa nhỏ, sai Chúc ma ma về cung Trường Xuân lấy áo choàng cho .

Chúc Ma ma: 

"Tiểu chủ ! Cung Phượng Nghi vắng vẻ, nô tỳ yên tâm để tiểu chủ ở một ."

Ta mỉm nhạt:

"Ma ma cứ , tự tính toán."

Chúc ma ma rời chừng nửa khắc đồng hồ, hoàng thượng đẩy cánh cổng cung Phượng Nghi bước .

Ta tạo dáng vẻ kinh ngạc vô cùng đúng lúc:

"Hoàng thượng vẫn còn nhớ sinh nhật của tỷ tỷ! Tỷ tỷ gả cho Hoàng thượng quả thực là may mắn, tiếc là tỷ sớm quá."

Thấy đang hóa kinh thư cho tỷ tỷ, Hoàng thượng xua tay cho tùy tùng lui , cùng hóa kinh.

Hoàng thượng ánh lửa: 

"Dao Dao, nàng nhớ tỷ tỷ nàng ?"

Mắt rưng rưng:

"Tất nhiên là nhớ khôn xiết! Hoàng thượng cũng nhớ tỷ tỷ ?"

"Những năm ngày sinh nhật tỷ tỷ đều triệu thần cung, lúc đó thần còn thấy trong cung chỗ nào cũng ! Giờ tỷ tỷ còn, thâm cung cũng trở nên lạnh lẽo bao."

Giọng của Hoàng thượng cũng mang theo tiếng nấc nghẹn:

"Phải , mất Dĩnh Sơ, mùa đông thật quá lạnh lẽo."

Biến cố xảy chỉ trong chớp mắt.

Chẳng từ một con mèo đột nhiên lao tới, mặt tái nhợt vì sợ hãi. Hoàng thượng đỡ lấy vai , tránh con mèo.

Có lẽ cảm nhận sự run rẩy của , Hoàng thượng cởi áo choàng của khoác lên . Hoàng thượng tiễn về cung.

"Dao Dao về thôi, Dĩnh Sơ xưa nay vốn thương nàng, chắc chắn nàng vì tế bái nàng mà kinh sợ sinh bệnh ."

Ta kiên trì hóa nốt kinh thư chép, đó mới trở về cung Trường Xuân sự hộ tống của Hoàng thượng.

Trên đường gặp Chúc Ma ma mang áo choàng .

Ta nhận lấy áo choàng từ tay Chúc Ma ma khoác lên:

"Hoàng thượng, khoác áo choàng , kẻo lạnh."

Tại cung Trường Xuân, bước gian phòng ấm áp, ôm thêm một chiếc lò sưởi tay, cuối cùng cũng bình tâm .

Ta Hoàng thượng: 

"Hoàng thượng, thể về nghỉ ngơi ."

Chúc Ma ma tán thành, khẽ gọi một tiếng: 

"Tiểu chủ!"

Hoàng thượng mỉm xua tay:

"Không ."

Hoàng thượng vội rời .

Đầu ngón tay khẽ vuốt ve những đường vân chạm khắc cành mai lò sưởi tay.

"Đích tỷ sợ lạnh nhất, mỗi bận mùa đông tới đều ôm lò sưởi tay mới ngủ ."

"Có năm than củi đủ, tỷ nhường phần của cho thần , còn thì vì thế mà lâm trọng bệnh một trận."

Nói đoạn, ngước mắt Hoàng thượng, trong mắt lấp lánh ánh lệ rơi.

"Hoàng thượng ngày mai còn cần lâm triều sớm, chi bằng về nghỉ ngơi sớm ạ."

Hoàng thượng khẽ thở dài rời .

 

Loading...