Mệnh Trung Chi Phượng - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:25:34
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Ta xách một hộp cơm đơn sơ tới Ngự thư phòng.

Ngự thư phòng thường xuyên gửi đồ ăn.

Tuy lời vàng ngọc của Hoàng thượng cho phép tới, nhưng đây mới là đầu tiên.

Nhìn thấy , Trần công công hề gây khó dễ.

Hoàng thượng thấy chủ động tới, trong mắt lướt qua một tia kinh ngạc:

"Dao Dao, nàng tới đây?"

Lời đột nhiên im bặt ngay khoảnh khắc rõ dung nhan của !

Người vụt dậy: 

"Dao Dao, mắt nàng sưng thế ?"

Lệ của theo đó rơi lã chã: 

"Bệ hạ! Thần mơ thấy tỷ tỷ khắp đầy m.á.u, từng tiếng kêu oan, chính Lê Quý phi hại tỷ ! Ngay ngày sinh hạ Hữu nhi! Tỷ c.h.ế.t nhắm mắt!"

Ta đau đớn khôn cùng.

"Càn rỡ!"

Hoàng thượng buột miệng quở trách, nhưng đôi mắt sưng húp của , cuối cùng trầm giọng :

"Người c.h.ế.t là lớn, trẫm sẽ sai điều tra kỹ lưỡng."

Người cao giọng: 

"Người , truyền Tần Chiêu!"

Khi Tần Chiêu tới, rút chiếc hộp nhỏ bằng gỗ t.ử đàn từ trong tay áo , chút né tránh ném cho :

"Chút bằng chứng mà bổn cung lấy , lẽ sẽ giúp ích cho Tần Thống lĩnh."

Ánh mắt đế vương khóa c.h.ặ.t lấy Tần Chiêu: 

"Ba ngày, trẫm chuyện sáng tỏ."

Tần Chiêu: 

"Thần tuân chỉ!"

Sau khi Tần Chiêu rời , đế vương siết c.h.ặ.t eo :

"Dao Dao quả thật chẳng né tránh chút nào, ngay mặt trẫm mà dám đưa đồ cho Tần Chiêu."

Ta liếc Hoàng thượng một cái:

"Hoàng thượng ghen ?"

Ta là cố ý, đế vương thấy: Ta hỏi tâm thẹn!

Cánh cổng cung Đường Lê một nữa tông mở.

Lê Quý phi nghiêng giường, bổn cũ soạn , gương mặt nhợt nhạt chút huyết sắc, dáng vẻ hư nhược, cùng với tư thế "nôn m.á.u" tượng trưng cho bệnh nặng chữa nổi.

Ta đợi Hoàng thượng phản ứng, nghiêm giọng quát:

"Diễn bao nhiêu năm nay , Lê Quý phi ói m.á.u bao nhiêu năm qua, rốt cuộc là thứ gì?"

"Lưu Thái y, nghiệm!"

Lưu Thái y mặt cắt còn giọt m.á.u, sự ngầm cho phép của đế vương, run rẩy tiến lên.

Hắn lấy khăn tay thấm một chút "máu" mặt đất, khẽ vê ngửi.

"Khởi bẩm Bệ hạ, m.á.u ... sắc như chu sa, vị mùi thơm nồng, bên trong trộn lẫn phấn hồng và mật phong, tuyệt đối nửa phần mùi m.á.u tanh..."

Máu mà Lê Quý phi vẫn luôn ói là giả!

"Lê Thanh Uyển!"

Sự nhục nhã vì ngu lừa khiến cơn thịnh nộ của Hoàng thượng bùng nổ như trời giáng.

"Rầm!" 

Một cú đạp mạnh giáng thẳng giữa n.g.ự.c Lê Quý phi!

Lê Quý phi thậm chí kịp phát tiếng kêu t.h.ả.m, hình mảnh mai như cánh diều đứt dây bay thẳng ngoài.

Lần m.á.u tươi thực sự tuôn xối xả từ miệng.

Ngay khi đang vũng m.á.u đỏ ch.ói mắt , Lê Quý phi bỗng nhiên ngẩng đầu. Nàng rút từ trong tay áo một con d.a.o găm nhỏ sắc lạnh, mặt mày dữ tợn lao về phía :

"Ngu Nhược Dao, con tiện tì ! Bổn cung sống nữa, ngươi hãy chôn cùng bổn cung !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/menh-trung-chi-phuong/chuong-7.html.]

Hứa Chiêu nghi lớn tiếng nhắc nhở: 

"Ngu Tần, cẩn thận Lê Quý phi."

mà cẩn thận? Ta tránh mà.

Trong khoảnh khắc sinh t.ử, một bóng đen như dịch chuyển lướt qua!

Chính Tần Chiêu đẩy , bồi thêm một cước đá bay Lê Quý phi.

Hoàng thượng chậm hơn Tần Chiêu một bước, chỉ kịp ôm lấy .

Thế nhưng, ngay khi đồng t.ử của Lê Quý phi rã rời, đôi môi đầy m.á.u và nứt nẻ nhếch lên một nụ vặn vẹo tới cực điểm, ác độc tới tận xương tủy.

"Bệ hạ, Ngu Tần ngoan hiền của ... và Tần Thống lĩnh... sớm ... gian tình..."

Nói xong những lời độc địa đó, Quý phi cuối cùng cũng ngoẹo đầu, khí tuyệt vong.

Lúc c.h.ế.t vẫn còn hố một vố.

Hoàng thượng chậm rãi , ánh mắt đảo qua đảo giữa và Tần Chiêu:

"Ngu Tần."

"Nàng và Tần Chiêu quan hệ gì?"

15

Nỗi sợ hãi tột cùng, sự nhục nhã vì vu oan khiến căm phẫn đến tột độ. Cơ thể kìm mà run rẩy vì cảm xúc quá mạnh.

lúc là lúc để sợ hãi, ép bình tĩnh .

"Thần oan uổng quá! Lê Quý phi lúc c.h.ế.t vu oan giá họa, thần và Tần Thống lĩnh rõ ràng trong sạch."

Tần Chiêu ở một bên mặt mày tái mét, theo đó dập đầu thật mạnh:

"Vi thần hoảng sợ! Vi thần tuyệt đối dám vượt quá lễ nghi! Sự sỉ nhục thế trời đất dung!"

Thực chất Tần Chiêu chính là thanh mai trúc mã của đích tỷ, là kiểu từng định .

Sau , đế vương hiện tại, lúc đó là Thất hoàng t.ử đích tỷ cứu mạng, bèn gặp chung tình với tỷ .

Tần Chiêu và đích tỷ từ đó còn khả năng.

Ta cứ ngỡ bọn họ sớm đoạn tuyệt liên lạc, chẳng ngờ một thành Hoàng hậu, một thành Thống lĩnh Cấm vệ quân.

Phải rằng tâm kế quyền mưu của đích tỷ quả thực là vô cùng thâm sâu. Hủy bỏ hôn ước, bước lên con đường thanh vân rạng rỡ, mà vẫn thể khiến yêu cũ hết lòng hết .

Thậm chí khi tỷ c.h.ế.t, vẫn thể việc cho .

Thế nhưng ngay lúc , tầng quan hệ tuyệt đối tiết lộ!

Không thể quá khứ của và đích tỷ, thể ẩn tình việc cho !

Càng thể giải thích tại vốn nên xuất hiện ở cung Đường Lê của Lê Quý phi mà mặt ở đây, còn cứu .

Cũng chính lúc , hình nhỏ bé của Thái t.ử như viên pháo lao v.út !

Hắn phớt lờ bầu khí quái dị trong điện, khuôn mặt nhỏ nhắn đanh :

"Tần Thống lĩnh! Không căn dặn ngươi kỹ càng ? An nguy của phụ hoàng và di mẫu là đại sự hàng đầu!"

"Tại di mẫu vẫn thương? Võ nghệ cao cường của ngươi là để cảnh ?"

Mọi thấy giọng non nớt của Thái t.ử mới phát hiện tay trầy da, chảy m.á.u .

Ánh mắt sắc lạnh đầy dò xét của Hoàng thượng giảm vài phần: 

"Hữu nhi? Là con... sai Tần Thống lĩnh tới ?"

Thái t.ử mang vẻ mặt "tất nhiên là ", gật đầu thật mạnh.

Bàn tay mũm mĩm của chỉ về phía góc điện, nơi đó đang quỳ một tiểu cung nữ sợ đến mức hồn siêu phách tán:

"Chính là nhi thần!"

"Vừa nhi thần đang chơi thuyền gỗ nhỏ, thấy tiểu cung nữ dáng vẻ hoảng hốt, lấm la lấm lét. Nhi thần hỏi mới Quý phi giấu d.a.o."

"Nhi thần sợ hãi tột độ, chỉ sợ phụ hoàng gặp nguy hiểm! Vừa thấy Tần Thống lĩnh đang tuần tiễu tới đây, nhi thần lập tức lệnh cho tới hộ giá! ..."

Nói tới đây, giọng điệu Thái t.ử mang theo vẻ bất mãn:

"Nhi thần còn tưởng là Thống lĩnh Cấm vệ quân, võ nghệ nhất định siêu quần, chẳng ngờ vẫn để di mẫu thương."

Tiểu cung nữ phủ phục xuống đất:

"Hoàng thượng tha mạng! Nô tỳ vô ý bắt gặp Quý phi nương nương cất giấu d.a.o găm, vốn định bẩm báo, nhưng gặp quý nhân ở ngự tiền."

"Thái t.ử điện hạ minh, nô tỳ dám che giấu. Cầu Hoàng thượng minh giám! Tha cho nô tỳ một cái mạng hèn!"

Lời của Thái t.ử và tiểu cung nữ giải thích một cách hợp lý cho sự xuất hiện " hợp thời điểm" của Tần Chiêu thành "mệnh lệnh khẩn cấp của Thái t.ử".

 

Loading...