"Y Huyên đây với nàng thành , nhưng phu quân của nàng ở nơi , tìm thời cơ thích hợp mới thể đoàn tụ với phu quân, vị phu quân ...
chẳng lẽ chính là Đế Quân?"
Khóe môi Tùng Nhiêu khẽ giật giật, nàng dùng lời lẽ gì để diễn tả tâm trạng của nữa.
Trước đây khi Y Huyên nhắc tới chuyện với nàng, nàng còn nghĩ đó là vị công t.ử như thế nào mà phúc phận lớn lao cưới Y Huyên, hơn nữa bao lâu , khi Y Huyên nhắc về đó vẫn luôn dịu dàng đến .
Trước đây trong cả gia tộc ít theo đuổi Y Huyên, nhưng nàng từng d.a.o động.
Đến giây phút , nàng hiểu .
Hóa bấy lâu nay Y Huyên hề rung động là vì phu quân thực sự của nàng chính là Đế Quân!
Tầm cỡ thì ai mà sánh bằng chứ!
"Không thể nào chứ?" Phục Huyễn Minh nhịn , "Trước đây Y Huyên qua về phận của đó ?"
"Không ." Tùng Nhiêu lắc đầu, bỗng nhiên nghĩ một chuyện, "Huynh nhớ khi chúng ở họa phà bắt gặp chiến hạm của Đế Quân ?
Lúc đó Y Huyên vô cùng bình tĩnh, khi gọi thì rõ ràng nàng thấy, nhưng hề phản ứng gì."
Cả hai trong khoảnh khắc liền hiểu vấn đề.
Trước đó họ cũng hiểu nổi, một thông minh như Y Huyên, trong tình cảnh như lẽ nào thực sự sợ đến ngây ?
Giờ , Y Huyên căn bản hề dọa sợ, nàng chỉ là thấy phu quân của , tự nhiên là chẳng gì sợ hãi cả.
Trái , tất cả bọn họ đều sợ đến tâm thần bất định, còn nàng thì vô cùng vui sướng.
"Y Huyên thực sự giấu quá kỹ, chúng đây mà gì về những chuyện ."
Phục Tuấn Hi cũng mang vẻ mặt đờ đẫn, dùng từ gì để hình dung tâm trạng của nữa, thế mà vinh dự bạn với Đế Hậu, chuyện chắc chắn là điều thể tin nổi.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Vậy bây giờ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mi-vuong-sung-the-quy-y-hoan-kho-phi-velw/chuong-10200-da-hieu-het-roi.html.]
Tùng Nhiêu đưa mắt bên cạnh. Lam Y Huyên hôm nay mang theo khí thế đến rõ ràng là để tính sổ, nhưng nàng đối với Gia Chủ Phục gia quả thực chẳng chút tình cảm nào, thậm chí còn mong cho gia tộc hủy diệt cho rảnh nợ.
Một lũ ghê tởm như thế, sống đời cũng chỉ hại thêm nhiều khác mà thôi.
Phục Minh Trí và Phục Tùng Dương lâm trầm mặc.
Phục Tùng Dương thì cũng , dù lão ở chủ gia cũng chẳng lấy một ký ức nào.
Phục Minh Trí thì khác, đó vốn là của chủ gia, ít nhiều cũng chút vướng bận.
"Y Huyên, chúng ở đây!"
Thấy Lam Y Huyên phái tìm , Tùng Nhiêu kìm mà vẫy vẫy tay.
Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang khẽ chuyển, nhận thấy nhóm Tùng Nhiêu đang ở phía đám đông, gương mặt lãnh đạm bấy giờ mới hiện lên chút ý .
Tùng Nhiêu rảo bước tiến lên phía , nhưng khi đến một cách nhất định thì dừng .
Phía là nơi Đế Quân ngự, nàng quả thực dám đường đột tiến thêm.
Bách Lý Hồng Trang thấy nhóm Tùng Nhiêu đều ở đây, thiếu một ai, lập tức lộ vẻ an tâm.
"Các ngươi là ."
Tùng Nhiêu mỉm gật đầu: "Chúng mới thừa lúc hỗn loạn mà chạy ngoài, đến nên liền vội vã chạy tới đây."
Nghe , Bách Lý Hồng Trang cũng hiểu rõ sự tình.
Đại Trưởng Lão nhóm Phục Tùng Dương chạy , trong mắt tràn đầy vẻ châm chọc.
"Đã là Phục gia mà dám thiên vị ngoài, lũ các ngươi đúng là uổng công mang họ Phục!
Vì lợi ích bản mà chuyện , thấy các ngươi chắc hẳn sớm phận thật của Lam Y Huyên, nên mới cố tình nịnh bợ nàng để mưu cầu tư lợi chứ gì!"
Đại Trưởng Lão chợt đại ngộ, đây thấy Phục Tùng Dương hết lòng chăm sóc Lam Y Huyên như , lão cảm thấy thể tin nổi.