Miệng Bất Khả Chiến Bại - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-02-18 07:45:56
Lượt xem: 109
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt phóng to lên mắt , úi, trai quá!
Dù thì đây cũng là nhan sắc thần thánh mà chính miệng Hoàn Nhan Tông xác nhận là "khuynh quốc" mà.
Mũi , chẳng lẽ là chảy m/á/u mũi ?
"Hoắc Kiêu, ngươi liệu hồn nhớ mặt đó!"
Ta buông cổ áo , nhấc chân bỏ chạy.
chạy bao xa thì sườn núi bỗng nhiên một tên lính thuộc đội quân của nhà họ Hoắc nhảy .
Hắn bất thình lình rút d/ao , th/ọc một nhát .
Ta cảm thấy n.g.ự.c bỗng đau nhức, sực nhớ là trong quân mật thám của Dự Vương, vẫn kịp di/ệt trừ kẻ đó nữa.
Hoắc Kiêu lao tới từ phía như phát rồ, một kiếm ch/é/m ngã kẻ tập kích .
Thân thể mềm oặt đổ xuống, nhanh gọn đỡ lòng.
Ta thấy cặp mắt xinh của giờ thành màu đỏ đậm.
Giọng sự đau xót tan n/át cõi lòng, run run hỏi: "Lê Tinh Nhược, liệu ngươi ch/ế/t ? Nói cho , là ngươi sẽ ch/ế/t!"
Ta đáp , nhưng chẳng thể nên lời.
Hắn siết c.h.ặ.t quá, thấy khó thở.
Hắn ôm chạy về phía , mỗi chạy một bước là thấy n.g.ự.c đau ơi là đau.
Có sắp cưỡi hạc về trời ?
"Ngươi sẽ ch/ế/t, ngươi cho là ngươi sẽ ch/ế/t !" Trước khi mất hết ý thức, bên tai là tiếng gào rống của .
Mãi cho đến cuối cùng, khi còn gì nữa.
Tuyệt vời, ch/ế/t.
Vì sáng nay cái miệng với là cần mặc áo giáp mềm bằng tơ vàng, nên mặc cái áo giáp mềm bằng tơ vàng mà Hoắc Kiêu đưa cho lên .
Con d.a.o chỉ đ/âm da chứ gì nghiêm trọng.
Ta ngất xỉu chỉ thuần túy là vì cơ thể mệt mỏi nhiều ngày bôn ba, cộng thêm sự căng thẳng thần kinh khi tấn công bất ngờ nữa, nên cũng chỉ ngất xỉu mà thôi.
Quân y lúc Tiểu Hoắc Tướng quân ôm chạy doanh trướng của đó, mắt đỏ ngầu ầng ậng nước, tay níu lấy quân y bảo là hãy mau mau cứu .
Ha?
Hoắc Kiêu quan tâm nhiều đến thế ?
Ta giường, trầm ngâm suy nghĩ.
Sao trong lòng vui như hoa nở thế nhỉ?
quả thật cũng sốt, quân y là vì mệt nhọc nhiều ngày, thể chịu đựng nổi.
Phụ doanh trướng thăm .
Ông hỏi: "Khuê nữ, con thích Hoắc Tiểu Tướng quân ?"
" ạ." Miệng trả lời lưu loát và dứt khoát, đến nỗi chính cũng giật nảy .
Thích một nam thần mồm miệng đ/ộc địa tám trăm mưu kế trong bụng như Hoắc Kiêu hả?
Sao thể!?
Phụ xót xa : "Khuê nữ , con với thể thành đôi . Con tại ?"
"Vì con dựa thực lực để đ/á/nh bại quân Bắc Mãng, cứu Thừa tướng, Hòa Thị Bích cũng vẹn tổn hao gì. Cái miệng sức mạnh quá lớn."
"Hiên Viên Hoằng sẽ để yên cho con. Hắn sẽ giao con cho bất cứ kẻ nào, nhất là nhà họ Hoắc nắm giữ binh quyền."
Phụ gật gật đầu: "Con thì . Ta chí hướng của con ở hậu cung, nhưng nếu con lựa chọn cho bản tỏa sáng rực rỡ, thì cũng chấp nhận hậu quả do năng lực mang đến."
Ta thấy bên ngoài lều trại một bóng dáng cao lớn, ở đó, cũng thấy.
Ta ngả đầu ngủ , bởi vì cơn sốt rút hết tinh lực của , thật sự quá mệt mỏi.
Hoắc Kiêu hộ tống và phụ thắng lợi về triều.
Ta len lén ló đầu khỏi xe ngựa để ngắm , nhưng chẳng hề đầu một cái nào.
Quả nhiên mối quan hệ giữa chúng trở nên lạnh nhạt.
Mấy ngày rời xa Hoàng cung, triều đình cũng xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Hiên Viên Hoằng căn cứ thông tin do cung cấp, di/ệt trừ phe phái của Thái hậu và Dự Vương.
Ngài chúng hội báo, thỏa thuận đồng minh mà chúng trình lên.
Hiên Viên Hoằng vui mừng đến mức khóe miệng kéo đến quai hàm.
"Ái khanh mau mau bình ."
Ngài đến đỡ tay , nhưng cuống quýt tránh .
"Bệ hạ, còn một chuyện bẩm báo với ngài."
"Nói , còn chuyện gì mà trẫm ?"
Ta c.ắ.n môi, giống như đang đấu tranh tư tưởng vô cùng gian nan, mới : "Miệng của ... mất năng lực sự thật ."
Tròng mắt Hiên Viên Hoằng như sắp rớt ngoài: "Nghĩa là ?"
Ta cuống quýt quỳ xuống: "Thiếp mật thám của Dự Vương á/m s/át trong quân doanh, đó ngất xỉu phát sốt mấy ngày, khi hết sốt thì miệng cũng còn năng lực nữa."
Hiên Viên Hoằng : "Ta tin!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mieng-bat-kha-chien-bai/chuong-10.html.]
Đừng là Hiên Viên Hoằng tin, ngay cả Hoắc Kiêu cũng lộ vẻ mặt khiếp sợ. Chỉ phụ là vẫn bình chân như vại.
"Là thật đó ạ."
Hiên Viên Hoằng cầm một quyển tấu chương: "Nói thử xem đây là tấu chương của ai?"
"Thiếp ."
Ngài sờ một miếng ngọc bài: "Nói xem cái là do ai đưa ?"
"Thiếp ."
...
"Không ."
...
"Không ."
...
"Thiếp tuyệt đối dám khi quân. Thiếp thật sự ."
Dù ngài hỏi gì thì cũng trả lời .
Ta vùi đầu xuống cực kỳ thấp, còn phụ thì quỳ gối bên cạnh, trầm giọng : "Trước khi tiểu nữ sốt thì mới năng lực , khi phát sốt một nữa thì năng lực biến mất. Thiết nghĩ năng lực chính là để trợ lực cho Hoàng thượng dẹp yên Bắc Mãng, bình định thiên hạ. Nay thiên hạ thái bình, bá tánh an cư lạc nghiệp, tất nhiên là cần đến cái miệng nữa."
"Đối với Bệ hạ, đây cũng chính là điềm lành đó ạ! Là trời cao đang phù hộ cho đất nước chúng , phù hộ cho Bệ hạ."
Phụ hổ là nguyên lão đương triều, liên tục đội mấy cái mũ cao ngất lên cho Hiên Viên Hoằng, một chuyện đáng tiếc như mà cũng ông thành một tràng lời ý , cái miệng đó thua gì miệng .
Hiên Viên Hoằng trầm tư một lát, mất hồn mất vía phất phất tay cho chúng lui.
Vừa khỏi điện, phụ chắp tay thi lễ với Hoắc Kiêu : "Làm phiền Tiểu Hoắc Tướng quân hộ tống tiểu nữ nhà về nhà, lão phu còn việc khác , đành ."
Hoắc Kiêu xe ngựa cùng , hai bên mà chẳng gì.
Im lặng, một sự im lặng vô cùng vô tận.
"Cái năng lực võ mồm của ngươi thật sự biến mất hả?" Hắn hỏi.
Ta chớp chớp mắt với : "Thật sự mất . Hay là ngươi thử hỏi , hỏi là ngươi thích ?"
"Ngươi ấm đầu ." Tai Hoắc Kiêu đỏ bừng.
Có một í, tính nết thích mẩy như , còn chịu nổi khi trêu nữa.
Ta ghẹo : "Ta ấm đầu, ngươi cứ hỏi xem nào."
Hắn trừng mắt với , hùng hổ : "Hỏi thì hỏi, thích ngươi ?"
"Thích chứ." Miệng lập tức trả lời.
Hắn ngây trong phút chốc, khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên: "Lê Tinh Nhược, ngươi chơi xỏ !"
"Ngươi chính là thích . Miệng của chứng thực ."
" chẳng ngươi là..."
Ta bịt miệng , thở ấm áp của phà lòng bàn tay , nhột nhột.
Ta thì thầm bên tai : "Ta lừa Hoàng đế đó. Thật cơn sốt đó, năng lực của vẫn còn, chỉ là nó... thăng cấp ."
, năng lực của thăng cấp.
Ta thể kiểm soát miệng của . Khi nào dùng năng lực, nó sẽ lập tức bật chế độ bất khả chiến bại.
Còn nếu dùng năng lực, nó sẽ trở một cái miệng bình thường.
Có "" ?
Hoắc Kiêu ngạc nhiên : "Ngươi tội khi quân nghiêm trọng đến mức nào ?"
"Tất nhiên là chứ, đó là tội x/ử ch/é/m cả nhà, là cái kiểu mà ngay cả một quả trứng do con gà mái trong nhà mới đẻ cũng đ/á/nh cho tan lòng đỏ luôn."
"Thế mà ngươi còn dám..."
" gả cho mà." Ta nháy nháy mắt với Hoắc Kiêu: "Ta gả cho ."
"Lê Tinh Nhược, ngươi đúng là cái gì cũng dám ."
"Bởi vì đang sự thật đó." Ta dùng khăn tay che nửa khuôn mặt, trộm: "Ồ, ưng thuận ."
"Bây giờ thậm chí cần đặt câu hỏi mà nàng cũng luôn ư?" Hắn trợn tròn mắt.
"Vừa lúc câu đó dùng năng lực."
"Lê Tinh Nhược!" Hắn sắp tức đến mức bùng n/ổ luôn, đáng đời .
"Ấy , bên ngoài nắng gắt, Tiểu Hoắc Tướng quân phủ uống một tách ?"
"Ồ, trong lòng là cần, vì dù thì ngày mai cũng sẽ đến nhà để giạm hỏi thôi."
Ta hỏi cái miệng của là tại đề cử Tiểu Hoắc Tướng quân cho .
Miệng trả lời thế : Thật cái nhiệm vụ , phái bừa một ai đó võ công cao cường là thể đảm nhiệm . tự bản là kẻ ham mê nhan sắc, nếu mỹ nam bầu bạn suốt chặng đường thì chẳng sẽ tuyệt ?
Miệng sự thật, còn miệng thì lời đ/ộ/c địa.
Tiểu Hoắc Tướng quân thật là xứng đôi lứa với .
Đấy, đúng là bất khả chiến bại mà!
- Hết -