5
Đã mấy ngày , t.h.i t.h.ể vẫn lặng lẽ ngủ nền tuyết.
ưu sầu nghĩ, nếu chuyện may ai thấy, chắc chắn sẽ khiếp sợ mất.
Aiz, lúc cứ nghĩ c.h.ế.t là xong hết chuyện, thật chẳng ngờ còn lo lắng đến việc hậu sự của chính .
quyết định tìm Bùi Cảnh, xem thể báo mộng cho chuyện c.h.ế.t .
Biết khi nhập liệm, linh hồn thể biến mất.
Chẳng còn cách nào khác, cũng còn ai khác để tìm.
Dù tên vẫn chung với một tờ giấy đăng ký kết hôn, vất vả cho đại luật sư Bùi đến thu xác cho chắc cũng quá đáng nhỉ.
Trước khi rời , mảnh tuyết thêm một nữa.
Năm mười lăm tuổi, Bùi Cảnh chính là ở đây tỏ tình với .
Hắn gõ cửa sổ phòng một đêm tuyết đầu mùa, thần thần bí bí cho xem một thứ.
còn đang mơ màng mặc đồ ngủ bước , Bùi Cảnh quấn chiếc áo khoác ấm áp, đó, cẩn thận dắt nền tuyết.
Giữa sân nhỏ, một trái tim khổng lồ in từ những dấu chân, ngay ngắn tròn đầy.
Sắc tuyết phản chiếu ánh trăng, trong trẻo rạng ngời.
Bùi Cảnh lúc bấy giờ trổ mã thành một trai khôi ngô.
Hắn đỏ mặt, ngập ngừng thôi.
Cho đến khi ngáp ngắn ngáp dài định ngủ, Bùi Cảnh mới cuống lên, nặn một câu: "Lâm Mộ Đông, thích em!"
lúc đó nuông chiều đến mức thể thống gì, kiêu ngạo hếch cằm lên: "Chút chuyện nhỏ mà cũng cần đặc biệt báo cho em ?"
Bùi Cảnh ngây vài giây, giận định cù lét .
nắc nẻ, đứt quãng đáp .
"Em cũng thích , A Cảnh."
vẫn còn nhớ dáng vẻ của Bùi Cảnh lúc đó.
Hắn vui mừng dè dặt, chỉ nắm lấy tay , đôi mắt sáng, chớp mắt, dường như khắc ghi khoảnh khắc tim.
Những bông tuyết như hoa giấy từ từ rơi xuống, vương lọn tóc và hàng mi dài của , trong mắt thiếu niên long lanh ánh sáng, chỉ chứa đựng một .
Đối với chúng khi đó, tâm tư sớm là chuyện hiểu ngầm, thực sự cần miệng.
6
phiêu du trở về căn nhà của và Bùi Cảnh.
Chỉ là ngờ, Tô Dĩnh cũng ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mo-dong-tuyet-the/5-6-7.html.]
Bùi Cảnh trông vẻ phiền muộn, tới lui trong phòng, cuối cùng dừng ở ban công, châm một điếu t.h.u.ố.c, trong làn khói mờ ảo lúc sáng lúc tối, rõ biểu cảm của .
Thèm mala quá
Tô Dĩnh là đầu tiên nhà chúng , tò mò lật xem những bức ảnh tường, tấm lót ly bàn ăn, tấm t.h.ả.m ghế sofa.
Cô lấy từ trong tủ lạnh của một vòng đĩa tròn màu trắng, hi hi chọc chọc đó.
"Cái là nhựa ? Cứng ngắc thế , để trong tủ lạnh, kỳ cục quá ."
Bùi Cảnh đầu : "Cái đó là bánh giầy, nướng lên sẽ mềm, đợi —"
kịp nữa , Tô Dĩnh thuận tay ném nó thùng rác.
Một tiếng "cộp" vang lên.
siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Sớm khi c.h.ế.t, Tô Dĩnh sẽ đường hoàng nhà lục lọi đồ đạc, nên châm một mồi lửa đốt sạch hãy !
Tô Dĩnh áy náy thè lưỡi: "Á, tay nhanh quá. A Cảnh, đừng trách em ?"
Bùi Cảnh miếng bánh giầy trong thùng rác, im lặng một lát.
"Bỏ , cũng chẳng đáng tiền, đợi Mộ Đông về thì tự mua ."
Tô Dĩnh đôi mắt vô tội, lúc nũng nịu thì mềm mại đáng yêu, lay lay cánh tay Bùi Cảnh, luôn khiến dễ mủi lòng.
Lần gần nhất cô nũng nịu như , cô còn gọi là "Bùi tổng".
7
Khi đó Bùi Cảnh là cộng sự danh tiếng của văn phòng luật, vẫn bận rộn như , cũng bỏ thói quen mang cơm cho .
Hôm đó mang cơm tới, đang họp, thế là đặt bình giữ nhiệt xuống rời . Ra ngoài mới phát hiện chìa khóa xe rơi ở văn phòng, thế là lấy.
Họ tan họp từ bao giờ, bên ngoài văn phòng của Bùi Cảnh, thấy cô gái nũng nịu phàn nàn:
"Sao lúc nào cũng mấy món thế, ăn phát ngấy , chị đổi thực đơn khác ?"
đột nhiên đẩy cửa bước .
Bùi Cảnh và Tô Dĩnh đang bên bàn việc, cùng chia sẻ và soi mói bữa tối dày công chuẩn cho .
Giọng điệu của chút cứng nhắc:
"A Cảnh thức đêm nhiều, đây là thực đơn thực dưỡng đặc biệt cho . Không chuẩn riêng cho trợ lý Tô một phần, thật ngại quá."
Tô Dĩnh thè lưỡi, tỏ vẻ đáng thương Bùi Cảnh.
"Xin nha Bùi tổng, em dám kén ăn nữa ."
Bùi Cảnh chẳng hề nhận điều gì bất , còn chút chê bai gõ nhẹ đầu Tô Dĩnh.
"Mộ Đông chín chắn hiểu chuyện, mới chấp nhặt chút chuyện nhỏ , cô tưởng ai cũng trẻ con như cô chắc."