#1
Có lẽ vì những lời của Mộ Đông cứ mãi quanh quẩn bên tai, đêm hôm đó, lâu lắm mới mơ thấy cô .
Lúc đó, đang vì gửi về nông thôn mà buồn bã vui.
Nghe thấy tiếng trong trẻo, ngước mắt lên, thấy một cô bé xinh xắn đang đung đưa đôi chân xích đu.
Xuân ý tràn trề, những dây leo xanh non mềm mại lướt qua đôi mắt cong cong của cô .
Dáng vẻ vô tư lự đó ngay lập tức lây nhiễm sang .
Khóe môi bất giác nhếch lên.
Sau chúng chơi với , cũng theo ông bà nội cô , gọi từng tiếng "Tiểu Đông Nhi".
#2
Tiểu Đông Nhi luôn vui vẻ.
Đám kiến chuyển nhà, một bông hoa nở thêm một cánh, lá liễu thể thổi tiếng còi, đều thể khiến cô thích thú chơi đùa nửa ngày.
Dù bắt nạt, nhiều nhất cũng chỉ nhè một lát, quẹt nước mắt, vui vẻ như thường.
từng hỏi cô , tại sống với ông bà nội.
Cô sảng khoái trả lời, vì bố cãi , đều cần cô .
chút đồng cảm, nhưng chính cô thấy .
Lúc phàn nàn về bố , Tiểu Đông Nhi chăm chú xong, đến an ủi .
"Chú dì cũng đều đang vất vả việc mà, họ nhất định cũng yêu , chỉ là đổi một cách khác để hy sinh thôi. Chúng cứ vui vẻ lên, đừng để họ lo lắng, ?"
Kể từ khi gửi về nông thôn, vẫn luôn giận bố .
nhờ sự hiện diện của Tiểu Đông Nhi, tiếng trong trẻo hằng ngày của cô , đột nhiên cảm thấy — cuộc sống như thế hình như cũng tệ.
Mặc dù mỗi gọi điện, đều dặn dò "con đừng chơi với con nhỏ nhà quê bẩn thỉu đó".
chính là thích Tiểu Đông Nhi.
hy vọng cô mãi mãi vui vẻ như thế.
thích trêu chọc cô , thích tặng cho cô thật nhiều quà vặt và đồ chơi.
chỉ mong cô thể vui vẻ.
Dáng vẻ vui vẻ của cô như một vầng thái dương nhỏ, đủ để soi sáng , sưởi ấm .
Lúc đó nghĩ: lớn lên, nhất định cưới Tiểu Đông Nhi, mãi mãi ở bên cô .
mà —
Tiểu Đông Nhi trong mơ đột nhiên hóa thành một mảnh tuyết, theo gió thổi tan biến mất.
vội vàng đưa tay bắt, đôi bàn tay chỉ thể phí công xuyên qua khí.
Xòe lòng bàn tay , chẳng gì cả.
Chẳng còn gì nữa .
Tiểu Đông Nhi... cô ?
#3
bừng tỉnh đại ngộ.
Trong lòng vẫn còn những cơn đau thắt từng hồi.
buộc hít thở sâu vài mới thể đè nén cơn đau cùng cái tên "Lâm Mộ Đông" xuống tận đáy lòng, nơi thấy ánh mặt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mo-dong-tuyet-the/ngoai-truyen-bui-canh-kiep-thu-nhat.html.]
Đã là buổi sáng .
Ánh nắng chiếu , em bé trong nôi vẫn đang ngủ say.
Bên ngoài, đang gọi: "Mau dậy ăn sáng thôi."
Cuộc sống ưu việt, tiền đồ xán lạn.
Mọi thứ đều .
Rất .
Tương lai còn dài, cuộc sống còn nhiều hy vọng.
tự nhủ với chính —
Thèm mala quá
chẳng lý do gì để sống cả.
#4
vẫn coi thường sức mạnh và sự quyết tâm của một .
Mọi chuyện đột ngột chuyển biến .
Giọng của Lâm tuy nhỏ, nhưng bao giờ từ bỏ, dù mắng c.h.ử.i sỉ nhục thế nào, bà vẫn kiên định lên tiếng.
Dần dần, một vốn dĩ giữ im lặng thể yên nữa.
"Một đôi súc sinh lòng lang thú! Bắt nạt c.h.ế.t vợ cũ còn bắt nạt cả già!"
"Dám mà dám để ! cứ đấy, tra nam tiểu tam đều c.h.ế.t hết !"
"Con khốn Tô Dĩnh đó quá buồn nôn, nhục nhã còn mang khoe khoang! Dưới Weibo của nó là cái giống gì thế !"
"Toàn là tiểu tam chứ gì nữa, từng đứa một đến cái mặt cũng chẳng cần, còn chuyện gì mà ."
Trong những lời mắng nhiếc đó, chú ý đến một dòng —
"Còn cả mụ chồng ác độc nữa! Mở mồm là bịa đặt! Lâm Mộ Đông là bạn cùng phòng của , đại học nó luôn thêm để trả nợ cho nhà thằng tra nam , mệt đến phát bệnh mấy . Sợ thằng tra nam thấy tội , nó còn ngốc nghếch thèm cho , kết quả bây giờ mụ già vong ơn bội nghĩa bịa đặt thế !"
"Thật quá là đáng cho nó mà!"
Trái tim đột nhiên thắt .
Hồi đại học mỗi gặp mặt, Mộ Đông rõ ràng đều , cô rõ ràng đều cô sống mà...
#5
Mẹ vốn thích Mộ Đông, nhưng trong mấy năm chúng sống khổ cực nhất, bà công nhận Mộ Đông.
Hóa , là vì lý do .
Sau chúng mãi con, bà bắt đầu chán ghét Mộ Đông, trong tối ngoài sáng luôn chúng ly hôn.
để Tô Dĩnh sinh đứa bé đó, chủ yếu cũng là vì sự oán hận dứt của đối với Mộ Đông.
may mắn nghĩ rằng, con , bà sẽ ép buộc Mộ Đông nữa.
Chúng sẽ ở bên .
chỉ là tạm thời để Mộ Đông chịu ủy khuất một chút thôi.
luôn nghĩ rằng, chỉ cần vượt qua mười tháng đó, chuyện sẽ lên thôi.
Chỉ cần Mộ Đông đợi thêm một chút nữa.
Cô luôn luôn đợi mà.
đó...
Sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, một thứ gì đó thể chịu đựng nổi đang rục rịch, phá đất mà .
dùng lực lắc đầu thật mạnh.
thể nghĩ thêm nữa.