MƠ TƯỞNG XUÂN HOA - 1-2

Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:51:16
Lượt xem: 19

1

Khi xuyên câu chuyện, Tiêu Ninh Chú Trạch biến thành món đồ chơi riêng tư để phát tiết.

Ta chạy như điên về phía điện T.ử Trình. Nếu ngăn chặn chuyện , kết cục của tất cả chúng chỉ con đường c.h.ế.t.

Thiếu niên hành hạ nhục nhã cuối cùng sẽ hắc hóa, tắm m.á.u hoàng cung và g.i.ế.c sạch .

Nhiệm vụ của là cứu rỗi thiếu niên nơi nương tựa đó.

"Công chúa, tẩm cung của Tam hoàng t.ử tạm thời ."

Tên thị vệ mặt ngăn cản , dành cho một ánh mắt lạnh thấu xương:

"Một Tam hoàng t.ử ruồng bỏ từ khi nào thể leo lên đầu bản cung ? Ngay cả hạng nô tài ch.ó má như ngươi cũng dám cản !"

Tên thị vệ nhỏ mặt đổ mồ hôi hột, dám thêm một lời nào.

Ta dùng sức đẩy , trực tiếp xông . Ta là vị công chúa sủng ái nhất triều đình, ai dám cản .

Khi xông căn hầm ngầm lạnh lẽo đó, tim vẫn run lên một nhịp. Nó còn tồi tệ hơn cả những gì con chữ trong sách miêu tả.

Tiêu Ninh treo lơ lửng trung, mảnh vải che , các khớp xương đều siết đến đỏ lựng, phần hỗn loạn bẩn thỉu, khắp đầy rẫy những vết xanh tím.

Gương mặt trắng bệch đến mức bệnh hoạn, ngũ quan một cách thê lương, khiến xót xa.

Tên khốn Chú Trạch đó!

Mắt đỏ hoe, vội vàng hạ xuống. Cả Tiêu Ninh mất đà ngã nhào lên , lúc mới mặt còn dính những vết trắng bẩn thỉu.

Ta lấy khăn tay lau sạch cho , nhỏ giọng :

"Tiêu Ninh, đến cứu đây."

Người trong lòng khẽ mở mắt, thấy thì ánh mắt hốt hoảng. Nhận sự t.h.ả.m hại của bản lúc , mặt chỗ khác.

"Công chúa điện hạ đến đây?"

Trong sách, vốn thích Tiêu Ninh nhất, nhưng khi quan hệ của với Chú Trạch, nhiều dùng lời lẽ hạ thấp , khiến mất mặt đám đông.

Thật tự tát mấy cái.

Ta cởi áo choàng trùm lên . Trời lạnh thế chẳng lấy một mảnh vải che .

Ta đưa Tiêu Ninh khỏi điện T.ử Trình, ai dám cản , suốt quãng đường đều thông suốt trở ngại.

Ngoài cửa sổ tuyết rơi, cầm lò sưởi tay, canh chừng bên giường Tiêu Ninh suốt một đêm.

2

Đến khi tỉnh , Tiêu Ninh thức giấc. Đôi mày thanh tú chút cảm xúc, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ c.h.ế.t.

Ta mỉm với : "Tỉnh ? Có đói ? Để bảo ngự thiện phòng mang chút đồ ăn tới!"

Anh uể oải tựa thành giường, lên tiếng.

Ta dùng tay áp lên trán , nhỏ giọng lầm bầm: "Không sốt mà nhỉ!"

Thèm mala quá

Tiêu Ninh gạt tay : "Nếu công chúa điện hạ nh.ụ.c m.ạ thì cứ việc, cần vòng vo."

Anh lạnh lùng như một con nhím, cho bất kỳ ai gần.

Ta vội vàng xin : "Trước đây là sai, sẽ đối xử với như nữa."

Anh mím môi , vẫn tin những lời .

"Anh thấy trong khỏe ở ?"

Đêm qua Chú Trạch hành hạ thê t.h.ả.m, bây giờ chắc chắn khó chịu. Trong nguyên tác, hôn mê ba ngày ba đêm mới tỉnh .

Ta đưa lọ kem Băng Cơ quý giá trong cung cho : "Chỗ nào thoải mái thì bôi cái sẽ đỡ hơn."

Anh mặt , để lộ vành tai đỏ ửng.

Ta thêm gì nữa. Với như Tiêu Ninh, chỉ thể dùng cách "mưa dầm thấm lâu". Đã trải qua những biến cố phi nhân tính như , thể dễ dàng tin tưởng khác chứ.

Vừa định bước chân rời , cánh cửa gỗ lê đẩy , Chú Trạch đột nhiên dẫn xông .

"Không công chúa điện hạ tự ý mang của ý đồ gì?"

Đôi mắt lạnh lùng còn vương chút giận dữ, nhắm thẳng giường.

Tiêu Ninh giường cau c.h.ặ.t mày, về phía . Đối với , Chú Trạch chính là một cơn ác mộng.

Chỉ cần nghĩ đến thôi là cả run rẩy...

Ta ưỡn thẳng lưng, chút sợ hãi thẳng Chú Trạch.

"Tiêu Ninh vốn dĩ là của . Sao nào? Ta một mà còn bẩm báo với vị Thái t.ử sủng ái như ngươi ?"

Tiêu Ninh là nhắm trúng , trở thành bạn của , đó mới gặp Chú Trạch. Chú Trạch gặp mới dùng vũ lực bắt , biến thành vật nuôi giam cầm.

Thế lực hiện tại của Chú Trạch còn đủ mạnh để đối đầu với .

Hắn vẫn đang tích lũy thế lực. Ba tháng , sẽ dẫn binh lính tạo phản công thành, một bước lên ngôi hoàng đế mới. Lúc đó, Tiêu Ninh sẽ trở thành món đồ chơi của .

Thấy thái độ của cứng rắn, mỉm với : "Chỉ là một tên thư sinh học thức nông cạn, hoàng tỷ thì cứ lấy , hà tất tốn công tốn sức."

Lời của coi Tiêu Ninh như một món đồ chơi mặc định đoạt.

Ta nổi giận : "Tiêu Ninh là quả bóng để các đá qua đá . Ta nhất, là nhất thế gian !"

"Anh hạng thư sinh học thức nông cạn, là Trạng nguyên của nước Chú , sách từng , chữ từng còn nhiều hơn ngươi bội phần, ngươi tư cách gì mà so sánh với ."

Chú Trạch nhướng mày, ngờ bảo vệ Tiêu Ninh đến mức .

Tiêu Ninh nghiêng giường, thấy lời thì sững .

Ta chống nạnh hung hăng như một con sư t.ử hà đông nhỏ. Chú Trạch thấy tình hình , cúi hành lễ, giọng điệu nịnh nọt:

"Làm hoàng tỷ tức giận là của thần , thần xin cáo lui , hôm khác sẽ tới bái phỏng."

Trước khi , sâu Tiêu Ninh một cái, mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu mãnh liệt.

Không gian bỗng trở nên yên tĩnh, bên giường, giường khẽ hỏi:

"Anh chứ? Những lời tên khốn đều là nhảm nhí cả."

"Không ." Nghe kỹ thì giọng vẫn còn run rẩy.

Ta vén rèm lên kiểm tra, phát hiện mắt Tiêu Ninh đỏ hoe, khóe mắt rơi xuống một dòng lệ, trông càng thêm yếu đuối.

Ta hốt hoảng, vội vàng lấy khăn tay lau nước mắt cho : "Kìa, đừng chứ. Có chuyện gì cứ với bản cung, bản cung nhất định sẽ trút giận cho ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mo-tuong-xuan-hoa/1-2.html.]

"Có Chú Trạch giận ! Vài ngày nữa sẽ tìm xử !"

Tiêu Ninh khẽ bật : "Chỉ là cảm thấy đột nhiên chỗ dựa."

Giọng khản đặc mang theo sự bất lực, khiến đau lòng.

Tiêu Ninh chẳng gì cả, một rời xa quê hương đến chốn thâm cung rộng lớn , trở thành vật chơi của kẻ khác. Mọi nhạo , hạ thấp , nh.ụ.c m.ạ , đều mảy may lay chuyển, chỉ lẳng lặng tích lũy sức mạnh, đợi đến khi ổ kiến hổng thì sụp đổ cả một quốc gia.

Anh độc hành một , Chú Trạch dùng thủ đoạn hèn hạ nhất để nh.ụ.c m.ạ nhằm thỏa mãn thú vui. Hắn dùng tư thế của kẻ bề để giẫm đạp lên nhân quyền và khí tiết của Tiêu Ninh chân.

Tiêu Ninh từng ước mơ. Năm đó miệt mài đèn sách, thức khuya dậy sớm chỉ để trở thành một học sĩ uyên bác, phò tá quân vương, giúp đất nước giàu mạnh, nhân dân an lạc.

vị vua là Chú Trạch.

Hắn tự tay bóp nát ước mơ của , nhốt trong cung ngày đêm hành hạ, biến những cuộn sách trân quý thành công cụ để mua vui, khiến chúng đều vấy bẩn.

Tiêu Ninh van xin, nhưng kẻ đó càng lấn tới.

Trái tim nguội lạnh.

Ta sực tỉnh , nhớ cũng từng những lời khó với Tiêu Ninh, hỏi :

"Anh hận ?"

Anh lắc đầu: "Chính công chúa cho cơ hội sách."

Năm đó vẫn còn là một tên ăn mày bên lề đường, trúng vì dung mạo tuấn tú. Không ngờ chữ, nên thu nhận bạn . Sau thi đỗ Trạng nguyên, nhưng vẫn thường xuyên cung bạn cho .

Sau khi phát hiện quan hệ giữa và Chú Trạch, chấp nhận , ngày ngày dùng lời lẽ châm chọc, khiến khó xử.

Ta cúi đầu nhận : "Trước đây là đúng, từ nay về sẽ bảo vệ , tôn trọng , để chịu tổn thương nữa."

Tiêu Ninh hiểu: "Tại ?"

Tại xin , tại đối với như .

"Mấy ngày mơ, mơ thấy tắm m.á.u Trường An tự sát."

Anh ngẩn , ánh mắt trở nên thâm trầm.

" khi đầu tiên thấy , đôi mắt sáng như . Ta trúng gương mặt là thật, nhưng đó trở thành Trạng nguyên lang, lúc đó nghĩ, thiếu niên hẳn tiền đồ vô lượng."

"A Ninh của chúng , nên con đường chính đạo."

Ta cố gắng những lời ấm áp , con đường sai lầm.

Tiêu Ninh kém hai tuổi, nhưng trải qua quá nhiều chuyện. bây giờ vẫn còn là một thiếu niên đơn thuần.

giây tiếp theo, :

"Công chúa nữ đế ?"

Ta sững sờ, vội vàng tiến lên bịt miệng , vì quá vội vàng nên kiểm soát lực đạo mà ép cả Tiêu Ninh xuống ván giường.

"Không bậy!"

Hoàng đế đương triều vẫn băng hà, lời rụng đầu như chơi.

Người hề phản kháng, cúi đầu xuống, Tiêu Ninh lặng lẽ , mái tóc bên cổ rối bời, những vết xanh tím cổ vẫn tan hết.

Anh đưa bàn tay trắng trẻo vuốt ve mặt , dường như mang theo sự dụ dỗ, :

"Công chúa, lấy !"

Hóa Tiêu Ninh lúc hắc hóa . Từ khoảnh khắc biến thành vật chơi, bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc trả thù .

Ta, đột nhiên xông , trở thành quân cờ của . Anh mượn quân cờ để thành cuộc phục thù vĩ đại.

những ngày , đầu là bờ.

Anh nên nhốt trong hận thù, cuộc đời của riêng , chứ chỉ trả thù.

Ta vén những lọn tóc lòa xòa trán , dậy rời khỏi .

"Anh mệt , nghỉ ngơi !"

Cổ tay bóp c.h.ặ.t, cánh tay Tiêu Ninh nổi đầy gân xanh, giọng dồn dập và hoảng loạn.

"Tại ?"

"Tại ... ?"

Lúc đòi nam sủng là , nay đồng ý , gạt bỏ tôn nghiêm để cầu xin, chẳng mảy may lay động.

Ta mấp máy môi, định thôi, giây tiếp theo đột nhiên rút con d.a.o găm bên hông , kề lên cổ, mắt đỏ hoe.

"Công chúa chê bẩn ?"

Anh chằm chằm , chờ đợi câu trả lời, lưỡi d.a.o ép sát, cứa qua cổ rỉ m.á.u.

Đợi thêm một giây, lưỡi d.a.o đ.â.m sâu thêm một phân.

Ta hốt hoảng lên tiếng: "Tiêu Ninh, yêu ."

Nhân lúc thẫn thờ một giây, đ.á.n.h rơi con d.a.o găm trong tay , tiến tới ôm c.h.ặ.t lấy .

Cơ thể gầy yếu, dường như chỉ cần dùng sức một chút là sẽ tan vỡ, nhưng ôm càng c.h.ặ.t hơn, đang cần điều đó.

Ta khẽ vỗ lưng an ủi: "Không bẩn... bẩn chút nào cả."

"A Ninh của chúng sạch sẽ nhất, nhất."

Sợ tin, ngước đầu đặt một nụ hôn thành kính lên má .

Ta đang lừa , đang dùng cái c.h.ế.t để ép giúp trả thù.

Cơ thể run rẩy, nhất thời phân biệt thật giả, chỉ khẽ bên tai:

"Ta sai điều gì chứ?"

Rõ ràng chẳng gì sai, nhốt sỉ nhục tùy ý. Chỉ vì giao phó niềm tin mà đổi là sự phản bội. Chú Trạch, từng sẽ hợp tác với để chiếm ngôi vương thế hôn quân, quản thúc trong thâm cung.

Anh sai điều gì?

một gương mặt khiến thương xót ?

Ta ôm c.h.ặ.t hơn, dịu dàng an ủi: "A Ninh của chúng gì sai cả, sai là bọn họ."

Để yên tâm, đồng ý với .

Nam sủng cũng , nữ đế cũng xong.

Ta đều hứa với hết.

 

Loading...