MƠ TƯỞNG XUÂN HOA - 8-9
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:52:57
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8
Năm Kinh Chiêu thứ mười, khoác lên phượng bào, đội lên đầu kim quan.
Tiêu Ninh đỡ lấy tay , đưa lên long ỷ, đăng cơ hoàng vị.
Từ nay về chính là Nữ đế nước Chú.
Còn là Quốc sư một vạn .
Trong khoảnh khắc phẩy tay, quần thần đồng loạt cúi đầu quỳ lạy:
"Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Tiêu Ninh cũng .
Trong đôi mắt lấp lánh ánh .
Ước nguyện đèn Khổng Minh sắp thành hiện thực .
Mà cũng sắp . Nhiệm vụ thành, sẽ bước sang một thế giới khác.
hệ thống dường như gặp trục trặc, mấy ngày nay gọi trời thấu gọi đất chẳng , gọi thế nào nó cũng xuất hiện.
Dưới sự trợ giúp của Tiêu Ninh, chúng cùng cai quản nước Chú đấy. Nhìn quốc khố ngày càng đầy ắp, cũng thấy vui lây.
Hoài bão của Tiêu Ninh đang từng chút một trở thành hiện thực.
Ngày vui chẳng tày gang, đám "nguyên lão" trong triều bắt đầu đủ lý do để nhét đàn ông cho .
Khi trở về tẩm cung, hầu báo Lý thừa tướng bí mật gửi đến mấy nam sủng.
Ta day day thái dương. Lý thừa tướng là trọng thần trong triều, tiện năm bảy lượt gạt bỏ thể diện của lão, đành nhận lấy mấy nam sủng đó.
Ai ngờ khi dùng bữa tối, mấy tên nam sủng đó bắt đầu giở trò. Đứa bên trái bóc tôm cho , đứa bên gắp thức ăn cho , còn Tiêu Ninh thì đối diện lặng lẽ quan sát.
Sau bữa ăn, Chú Liên quấn lấy , bảo xem thơ . Ta đành đồng ý, trẻ con ham học là chuyện .
Đêm về khuya, cuối cùng cũng yên tĩnh. Ta chống cằm bên bàn gà gật buồn ngủ, nhưng vẫn còn tấu chương xử lý xong.
Cánh cửa gõ nhẹ hai tiếng.
"Vào ." Tiêu Ninh xách một bình bước . Ngũ quan nhạt nhòa, vận bộ áo bào trắng trông như trần gian trích tiên. Lúc ăn cơm mặc bộ khác cơ.
Ta nhớ mang máng từng với rằng thích mặc áo trắng, và càng thích... mảnh vải che .
"Gần đây triều chính nhiều việc, phiền bệ hạ ." Anh tiến gần bóp đầu cho , chút khác thường.
Ta mỉm , tận hưởng cảm giác thư giãn tê rần: "Sao ? Quan tâm !"
Anh gì, lẳng lặng rót cho một chén .
"Trà hoa mới pha, uống chút ."
Hôm nay Tiêu Ninh lạ thật đấy.
Vừa khéo đang mệt, cầm chén uống cạn. Cảm thấy đầu óc một trận choáng váng, hình ảnh cuối cùng thấy là ánh mắt thâm trầm của Tiêu Ninh.
Ta đ.á.n.h thức bởi một nụ hôn. Người mặt hôn lên cổ khiến cảm thấy ngứa ngáy tê dại.
Trên chiếc giường hỷ mềm mại, từ lúc nào bộ đồ đỏ, cổ tay buộc sợi dây duyên mỏng manh lỏng lẻo, thể thoát bất cứ lúc nào.
Ta vùng vẫy một chút, Tiêu Ninh ghé sát cổ : "Yên Yên, em tỉnh ?"
"Tiêu Ninh, đang... gì ?"
Anh gì, chỉ hôn từ vành tai xuống cổ, cứ thế xuống.
Lúc mới phát hiện chỉ khoác một lớp sa đỏ mỏng manh, tương phản với làn da trắng như tuyết, trông vô cùng gợi cảm.
Ta nuốt nước miếng, dường như nhận phản ứng của , ngẩng đầu . Khóe mắt đỏ hoe, vương chút d.ụ.c vọng, giọng khản đặc:
"Yên Yên, thích ?"
Thích, thích chứ.
Ta cảm thấy cơ thể truyền đến những cảm xúc kỳ lạ, run rẩy thốt nên lời.
Theo lý mà thì việc cứu rỗi thành công mới .
Ta hỏi hệ thống trong lòng: 【Kiểm tra tiến độ công lược.】
Hỏi mấy , bên cuối cùng mới tiếng đáp .
【80%.】
Vì mất tập trung nên Tiêu Ninh c.ắ.n một cái xương quai xanh của , khiến cả run b.ắ.n lên.
"Tiêu Ninh, thế thì khác gì Chú Trạch?"
Người khựng , ngẩng đầu lên .
Mắt Tiêu Ninh đỏ hoe, như một chú ch.ó nhỏ bỏ rơi, giọng run rẩy :
"Em mà, em yêu ..."
Anh dễ dàng giật tung sợi dây cổ tay , ôm c.h.ặ.t lấy .
" tại ánh mắt em luôn dừng kẻ khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mo-tuong-xuan-hoa/8-9.html.]
"Yên Yên, ..." Anh xoay mặt để .
Tim chấn động. Anh bây giờ, chẳng lẽ là vì tình yêu của nên vẫn công lược thành công ?
Tại ?
Đáp án đó, dám nghĩ tới.
Anh tiếp tục xuống, thể từ chối...
9
Để Tiêu Ninh đủ cảm giác an , đuổi hết nam sủng .
Ban ngày là Nữ đế nắm quyền sinh sát trong tay, ban đêm biến thành kẻ nũng dỗ dành Tiêu Ninh.
Đêm khuya, đang phê duyệt tấu chương bàn, Tiêu Ninh bên cạnh cúi đầu sách.
Dư quang thấy liếc trộm về phía mấy nhưng gì. Ta chủ động tới mặt , xổm xuống ngước đầu .
"Tiêu Ninh, một cái mà."
Nhìn vành tai dần đỏ ửng, khẽ bật :
"Tai đỏ kìa."
Anh mặt , mang theo hồi tưởng : "Đêm qua..."
Anh vội vàng nhào tới đè xuống chiếu trúc, bịt miệng . Ta híp mắt .
Hương gỗ tuyết tùng dễ chịu bao bọc lấy , cọ cọ lòng bàn tay .
Chỉ : "Bệ hạ, đối với ... còn ham nữa ." Anh một cách khó khăn, nhất định cho .
Chú Yên đây luôn trêu chọc Tiêu Ninh, thích đùa giỡn và tiếp xúc thể với .
Bây giờ ít khi chủ động, tương kính như tân, giống như khách quý sảnh đường.
"Ta cứ ngỡ thích như ."
Giây tiếp theo, nhỏ giọng : "Thích mà."
"Nếu là bệ hạ, thế nào cũng ."
"Thật ?"
Ta quàng tay qua cổ hôn lên, dịu dàng triền miên.
Nến hồng bập bùng, đêm dài đằng đẵng...
10
Ta đưa Tiêu Ninh đến bên dòng sông đó.
Hội đèn kết thúc từ lâu, chỉ vài thưa thớt qua . Ta đến bên lề đường mua hai chiếc đèn Khổng Minh.
Tiêu Ninh bên sông, chắp tay lưng, khí chất thoát tục.
Ta mỉm tiến gần đưa cho chiếc đèn còn .
Thèm mala quá
"Tiêu Ninh, ước điều gì ?"
Anh lắc đầu.
Ta nghiêm túc : "Tiêu Ninh hạnh phúc."
Ta thấy thẫn thờ một chút, lặp một nữa:
"Tiêu Ninh, hạnh phúc. Lần , ước điều đó."
Ta , nắn nót từng nét chữ lên đèn Khổng Minh:
【Tiêu Ninh hạnh phúc.】
Anh cứ thế lặng lẽ .
Viết xong, nghiêm túc :
"Anh luôn hy vọng thiên hạ hạnh phúc, hy vọng 'Ước gì nhà rộng muôn gian, che khắp kẻ sĩ nghèo trong thiên hạ đều hân hoan rạng rỡ'."
" Tiêu Ninh, chỉ là Quốc sư mang trong lòng thiên hạ, còn là chính nữa. Khi yêu thương khác, đừng quên yêu thương chính nhé!"
"A Ninh của chúng là nhất thế gian , là xứng đáng yêu thương nhất."
Ta dắt tay cùng thả chiếc đèn Khổng Minh lên trung.
Muôn ánh đèn lung linh, gia đình hòa hợp, vạn sự hưng thịnh.
Quốc gia giàu mạnh, nhân dân an lạc.
Tiêu Ninh nghiêng đầu , mang theo sự dò xét: "Vậy em yêu ?"
Ta mắt , vô cùng nghiêm túc:
"Yêu chứ."
Tiêu Ninh của , là nhất thế gian .
[CHÍNH VĂN HOÀN]