GÓC NHÌN CỦA TIÊU NINH:
Năm đó hạn hán mùa xuân, trong nhà hết lương thực, em gái c.h.ế.t đói trong phòng, chịu nổi cú sốc nên thắt cổ tự t.ử.
Từ khi sinh cha là ai, một nuôi nấng khôn lớn.
Từ ngày đó, trở thành kẻ cô độc thực thụ.
Hận ? Hay là oán trách? Ta về con đường phía xa, lắc đầu, vẫn tiếp tục bước .
Thầy giáo ở tư thục cảnh khó khăn của gia đình nên thu nhận , dạy chữ văn. ngờ thầy quan binh bắt , trở thành kẻ cô độc một .
Trước khi , miệng thầy vẫn lẩm bẩm:
"Quốc gia giàu mạnh, nhân dân an lạc."
Ngày đó liệu thực sự đến ? Ta coi đó là châm ngôn sống của , động lực để tiến về phía .
Nếu , cũng chẳng về .
Đường đời trắc trở, sơn tặc cướp bóc.
Chỉ trong một đêm, trở thành kẻ ăn mày sa cơ lỡ vận, đành tạm thời ăn xin để duy trì sự sống.
ngày hôm đó, cô từ trời rơi xuống, chìa bàn tay ngọc ngà về phía :
"Đi theo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mo-tuong-xuan-hoa/goc-nhin-cua-tieu-ninh.html.]
"Ta sẽ cho ngươi vinh hoa phú quý, vàng bạc vạn lượng."
Như ma xui quỷ khiến, đồng ý, dù đó là điều thực sự mong . Cô bao giờ khắt khe với dù chỉ một chút, trái sự giúp đỡ của cô , thi đỗ Trạng nguyên, Trung thư thị lang.
Biến lớn nhất hành trình đó chính là Chú Trạch. Ta ngờ tin tưởng đ.â.m lưng, hủy hoại tôn nghiêm của .
Khoảnh khắc đó, trong lòng chỉ một ý nghĩ duy nhất: để c.h.ế.t , tất cả những kẻ khởi xướng, những kẻ xem đều c.h.ế.t hết.
Cô cứu một nữa. Rũ bỏ dáng vẻ điêu ngoa ngày nào, cô ôm lòng, lau những vết bẩn cho , đưa rời khỏi đó.
Cô bảo rằng xứng đáng yêu thương, từng chút một kéo khỏi vũng bùn lầy.
Ban đầu cô chỉ là quân cờ của , nhưng dần dần, nhận thể rời xa cô nữa. Thấy bên cạnh cô xuất hiện những đàn ông khác, nảy sinh lòng đố kỵ, bất kể là Chú Liên đám nam sủng , đều họ tiếp cận cô .
Ta giúp cô lên ngôi vị hoàng đế, nguyện vì một cô mà thần phục.
Thèm mala quá
Chúng quả thực cùng thực hiện tâm nguyện đó.
Quốc gia giàu mạnh, nhân dân an lạc.
Cô luôn bảo là nhất thế gian, nhưng cô nào .
Gặp cô .
Chính là lấy phù du mơ tưởng xuân hoa rực rỡ.
(HẾT)