Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 109: Hoa Thức Ngật Giáo Tử
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:30:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoạt động Đông Chí kết thúc, sủi cảo vẫn còn thừa ít. Không chỉ nhân chay cải thảo, các loại nhân khác đều còn thừa hai ba phần.
Cho nên thời gian chính là các kiểu ăn sủi cảo.
Lục Yên tiên một bữa Băng hoa tiễn giáo (Sủi cảo chiên hoa băng) ở nhà.
Phần đáy của Băng hoa tiễn giáo kết nối với bởi một lớp vỏ giòn rụm giống như hoa băng, vô cùng mắt, Lục Yên mới nỡ phá hỏng tạo hình nguyên một đĩa để xếp hộp thức ăn, buổi trưa huyện học cho nấu nướng.
Điểm mấu chốt nhất của Băng hoa tiễn giáo chính là pha chế dung dịch hoa băng, pha chế theo tỷ lệ bột mì: tinh bột: dầu: nước là 1:1:2:10, khuấy đều.
Cho một chút dầu lót chảo đáy phẳng, xếp sủi cảo ngay ngắn thành vòng tròn chảo, thêm nước cao đến một phần tư sủi cảo, đậy nắp om một lát. Đợi nước trong chảo cạn gần hết, đổ dung dịch hoa băng , cũng thêm đến vị trí một phần tư sủi cảo. Vặn lửa nhỏ đun cạn nước trong chảo, Băng hoa tiễn giáo thành.
Để giữ lớp hoa băng đáy sủi cảo, tìm một cái đĩa úp lên sủi cảo chiên trong chảo, giữ c.h.ặ.t đĩa nhanh ch.óng lật ngược chảo , sủi cảo chiên sẽ nhanh ch.óng trút đĩa. Sủi cảo chiên xếp ngược đĩa, lớp vỏ hoa băng mỏng manh giòn rụm bên vỡ một mảnh nào, mắt vô cùng.
Băng hoa tiễn giáo
Rắc một tiếng bẻ gãy hoa băng, gắp một miếng sủi cảo đưa miệng. Sủi cảo chiên dầu ăn lớp vỏ ngoài xốp xốp giòn giòn, ăn vui sướng hơn hẳn so với sủi cảo luộc. Sủi cảo chiên Lục Yên nhân gì cũng , ăn miệng thì gắp trúng loại nào, một loại thú vui giống như mở hộp mù .
Lục Thịnh thích kiểu ăn , ăn hỏi: “Sủi cảo trong nhà còn thừa ít, trưa mai cũng món ?”
Lục Yên lắc đầu: “Không , đám thư sinh các ăn khỏe quá, món gì đỡ tốn công thôi.”
Bữa trưa ngày hôm quả nhiên sủi cảo chiên, mà là sủi cảo trộn dầu ớt. Dùng cách của Chung thủy giáo (Sủi cảo luộc kiểu Chung) trộn một nồi to đùng.
Linh hồn của Chung thủy giáo ở nước tương phục chế, tức là nước tương đỏ, riêng. Cho nước tương, nước lọc, đường đỏ cùng các loại hương liệu như hoa hồi, quế, lá nguyệt quế và hành gừng cắt khúc nồi, đun sôi lửa lớn hạ lửa nhỏ ninh trong hai khắc, ninh đến khi nổi bọt nhỏ li ti, và thể bám dính muôi, là nấu xong. Lọc bỏ bã, nước tương đỏ thành.
Sủi cảo luộc chín rưới nước tương đỏ, dầu ớt phi thơm bằng hương liệu từ , tỏi băm, hành lá thái nhỏ, trộn đều, một bữa trưa đơn giản thành.
Chung thủy giáo
Tống Bác Văn ăn cảm thán: “Nước chấm của Lục cô nương lúc nào cũng thể đẩy cũ mới, hơn nữa loại nào cũng ngon.”
Tiết Trác Viễn bao giờ dám nước chấm chấm đế giày cũng ngon nữa, giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán thành.
Chỉ Sở Thiên Khoát trúng tim đen: “Nước tương giống, giống mùi vị nước tương chúng ăn bình thường.”
“Chắc chắn dùng hương liệu ninh .” Lục Thịnh thường xuyên xem Lục Yên nấu ăn : “Dầu ớt cũng dùng nhiều hương liệu để ninh.”
“Thảo nào thơm như , nương dùng bột ớt nguyên chất dội dầu, mùi vị .” Tiết Trác Viễn tấm tắc kêu kỳ lạ.
“Đó là đương nhiên .” Giọng điệu Lục Thịnh đầy kiêu ngạo: “Đây đều là bí phương độc môn của Lục Yên, bao lâu nay cũng thấy nhà nào thể học lỏm món ăn của nhà .”
Lục Thịnh cảm thấy Lục Yên ở phương diện nấu ăn quả thực luôn mang đến cho sự kinh ngạc, vốn tưởng mấy ngày nay ngày nào cũng ăn sủi cảo sẽ phát ngán, kết quả Lục Yên mỗi ngày đổi một kiểu, còn cảm giác mới mẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-109-hoa-thuc-ngat-giao-tu.html.]
Bữa trưa ngày thứ ba vẫn là sủi cảo, nhưng đổi một kiểu ăn khác, đổi thành Toan thang thủy giáo (Sủi cảo súp chua).
Toan thang thủy giáo ngon chủ yếu xem nước súp. Nếu linh hồn của Chung thủy giáo ở nước tương phục chế, thì linh hồn của Toan thang thủy giáo ở giấm.
Nếu dùng giấm trực tiếp, sẽ hăng, và mùi thơm đủ dịu, cho nên xử lý. Dầu nóng cho hành gừng, ớt khô, quế, lá nguyệt quế, tiêu, hoa hồi phi thơm, đổ giấm , đun sôi lửa nhỏ, thêm một muỗng nước tương, nhấc khỏi bếp, nhân lúc còn nóng thêm chút đường trắng. Lọc bỏ bã nguyên liệu, giấm ninh xong.
Cho hành lá, rong biển, tôm khô bát, thêm muối và hạt tiêu, thêm hai muỗng lớn giấm, một muỗng ớt chưng dầu, múc nước luộc sủi cảo hòa tan gia vị đáy bát, múc sủi cảo , Toan thang thủy giáo thành.
Toan thang thủy giáo
Toan thang thủy giáo chua cay ghiền, chua sảng khoái khai vị. Mùa đông lạnh giá, một ngụm súp nóng hổi trôi xuống bụng, ch.óp mũi đều rịn mồ hôi. Nước súp nóng hổi chua cay trôi tuột xuống cổ họng, dày cũng nhanh ch.óng ấm lên.
Sở Thiên Khoát bưng bát húp hai ngụm súp, phát một tiếng cảm thán: “Mùa đông chính là ăn món , cả đều ấm áp hẳn lên.”
Tống Bác Văn và Tiết Trác Viễn đều gật đầu tỏ vẻ tán thành, chỉ Lục Thịnh xoa xoa cằm đ.á.n.h giá Sở Thiên Khoát, nửa ngày mới : “Sở sư dạo ăn uống giống hệt chúng .”
Sở Thiên Khoát hiền lành: “Ít hơn các một muỗng dầu ớt. Lục chưởng quỹ gầy ít, cần nghiêm ngặt như nữa, nhưng vẫn kiểm soát.”
Hai tháng , Sở Thiên Khoát quả thực gầy ít, thoạt nhỏ hơn một vòng .
“Lục chưởng quỹ thật lợi hại.” Tiết Trác Viễn đ.á.n.h giá Sở Thiên Khoát cảm thán : “Nói thể gầy là thật sự thể gầy , quan trọng là còn đau khổ.”
“Thế thì tính là gì?” Tống Bác Văn tiếp lời: “Đệ năm ngoái Lục Thịnh mới cao bao nhiêu , lúc mới quen mới cao đến cằm chỗ , một năm nay để Lục cô nương nuôi dưỡng đều sắp cao bằng .”
Lục Thịnh đột nhiên réo tên, lọt lỗ tai, vẫn vui vẻ. Nam nhân thì ai là quan tâm đến chiều cao của . Mình còn trẻ như , sẽ còn cao thêm nữa.
Sau đó nhớ tới lời Lục Yên là nhân viên chăn nuôi, nhịn bật .
Lục Yên giống như một nhân viên chăn nuôi , điên cuồng đút ăn cho tất cả những nàng thu hút tới. Mặc dù nàng luôn miệng khao khát kiếm bạc đến nhường nào, những việc đều là để giàu lên, nhưng Lục Thịnh nàng thực cũng là vì thực sự thích, thực sự cảm giác thành tựu, thấy khác thích ăn đồ nấu, nàng là thực sự vui vẻ.
Lục Yên Lục Thịnh đang nghĩ gì, sủi cảo thừa rốt cuộc cũng ăn hết sạch, một mối họa lớn trong lòng nàng rốt cuộc cũng giải quyết.
Có những lời thực sự thể , cái gì là cái đó đến. Buổi trưa Lục Thịnh mới Lục Yên bí phương độc đáo, ngoài bắt chước , buổi tối liền trộm ghé thăm.
Phùng Nhị là một tên lưu manh côn đồ ở gần đây, suốt ngày việc đàng hoàng chỉ mấy trò trộm gà bắt ch.ó để kiếm sống. Hắn nhận một mối ăn của một ông chủ, bảo đến nhà bếp Lục gia trộm bột gia vị bí mật hoặc nước sốt của Lục ký.
Phùng Nhị nhận mối ăn lâu , Lục gia nuôi một con ch.ó lớn, vẫn luôn dám hành động thiếu suy nghĩ. Sau đó bọn họ đem con ch.ó lớn sang nhà hàng xóm, Phùng Nhị cảm thấy cơ hội đến , kết quả mấy ngày bọn họ ôm một con mèo về.
Phùng Nhị cảm thấy vẫn nên quan sát thêm. Chưa mấy ngày ôm mèo trả về. Tốt , Phùng Nhị cơ hội của đến , quan sát mấy ngày xem Lục gia mấy giờ về, mấy giờ trong sân động tĩnh, xác định thời gian ngủ, Phùng Nhị dùng công cụ chuẩn sẵn từ bên ngoài tường trực tiếp trèo , đó lén lút lẻn nhà bếp.
Hắn bỏ qua một điểm, sân của Oanh nương và sân của Lục gia sát , hai nhà đều lỗ ch.ó chuyên dụng mở , , nhưng ch.ó mèo thì . Nãi Ngưu Miêu mỗi ngày nhất định ngủ ở , hôm nay nó ngủ trong bếp lò Lục gia.
Phùng Nhị bước nhà bếp, quanh quất tìm kiếm. Nãi Ngưu Miêu từ trong bếp lò bò , lặng yên một tiếng động lưng .