Sáng sớm hôm , Hạ Hòa Phong tìm đến cửa Lục ký, cửa thẳng về phía Lục Yên, còn lớn tiếng gọi “Sư phụ”, Lục Yên giật nảy .
Có hai vị khách quen sành ăn nhận Hạ Hòa Phong, liền trêu chọc: “Ô , đây chẳng là Hạ sư phó của Tường Vân lâu ? Sao đến Lục ký ?”
Hạ Hòa Phong cũng giận, xua tay: “Không ở Tường Vân lâu nữa, chính là đồ của Lục sư phó.”
Lục Yên Trần Hưng Hải thuyết phục ông , vội : “Bây giờ bận, ông lấy cái ghế sân đợi một lát nhé!”
Hạ Hòa Phong xắn tay áo lên: “Sư phụ cứ bận việc của , để phụ một tay!”
Lục Yên kịp từ chối thì Hạ Hòa Phong bắt tay , chia sẻ một nửa công việc của Đông Chí, bận rộn hẳn lên trong sảnh đường.
Khi đợt khách ăn sáng đông đúc qua , cũng thưa dần. Xuân Phân đang đổ chiếc bánh chiên cuối cùng thì chợt phía tiếng cảm thán: “Sư tỷ thủ pháp quá!”
Xuân Phân giật run lên, đầu phát hiện là Hạ Hòa Phong, vội vàng xua tay: “Không dám, dám.”
Lục Yên ở bên cạnh tiếp lời: “Có gì mà dám? Ngươi là đồ đầu tiên của , xứng đáng với một tiếng sư tỷ của ông .”
Xuân Phân gói chiếc bánh chiên cuối cùng giấy thấm dầu đưa cho thực khách, đó ngơ ngác đầu Lục Yên.
Lục Yên hướng về phía Hạ Hòa Phong : “Thấy , bất kể thấy chuyện gì cũng xong việc trong tay , học hỏi .”
Hạ Hòa Phong liên tục .
Xuân Phân vẫn còn đang hoang mang, Lục Yên hắng giọng bắt đầu chuyện chính: “Hôm nay ông đến vì chuyện gì . Ông nguyện ý theo học hỏi, chắc chắn hoan nghênh, nhưng đồ của , việc cho , ký khế ước. Nếu ông đồ của , nhất định sẽ dốc lòng truyền dạy, hơn nữa thể đảm bảo khi ông học thành tài, đãi ngộ ở chỗ tuyệt đối tệ, tuyệt đối thiếu việc cho ông . nếu ông đem những thứ học từ chỗ ngoài cho khác thì tuyệt đối .”
Hạ Hòa Phong một ngụm đồng ý: “Sư phụ, những điều đều , cần cũng sẽ những chuyện hổ đó.”
Lục Yên tiếp tục : “Theo học sẽ thu bạc, phí học đồ, nhưng ông học , bình thường việc trong quán cũng phụ giúp, gì thì hỏi sư tỷ của ông. Ta sẽ trả tiền công cho ông, nhưng nhiều, một tháng một tiền bạc. Phải rằng sư tỷ của ông mới hai tiền bạc. Đợi đến khi ông học thành tài, thể độc đương một mặt, tự khắc sẽ sắp xếp vị trí cho ông, nguyệt bổng thiếu phần ông. Có vấn đề gì ?”
Hạ Hòa Phong liên tục gật đầu: “Không vấn đề gì. Ta chuẩn sẵn tinh thần nộp bạc để học , ngờ nộp mà còn nhận bạc.”
Lục Yên gật đầu, sang Xuân Phân: “Xuân Phân, hôm nay nhân cơ hội cũng với ngươi, ngươi theo học mấy tháng nay , nguyện ý chính thức bái thầy, đồ của ?”
Hốc mắt Xuân Phân đỏ hoe: “Đông gia, thật sự thể ? Ta chỉ là... chỉ là nô tỳ của thôi mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-139-bai-su.html.]
Lục Yên mỉm : “Ngươi thể thì ai thể? Ngươi cũng thấy đấy, mấy tháng nay chỉ dạy một ngươi, chứng tỏ nhận sự công nhận của , thể theo học chỉ một ngươi. Bây giờ ngươi nguyện ý chính thức bái thầy ?”
Xuân Phân kích động : “Ta nguyện ý! Đông gia, , sư phụ! Ta nguyện ý!”
Lục Yên gật đầu: “Được, từ nay hai chính là đồ của .”
Hạ Hòa Phong: “Vậy và sư tỷ sẽ chuẩn đồ đạc cho lễ bái sư!”
Lục Yên lễ bái sư gần như là quy củ của ngành nghề, thậm chí còn lưu truyền đến tận thời hiện đại, thế là gật đầu để họ chuẩn .
Phong tục ở Đại Lịch bên là, lễ bái sư nếu tổ chức náo nhiệt, đông đến xem lễ thì định buổi sáng, còn nếu tự nội bộ cần quá nhiều xem thì định buổi tối. Lễ bái sư của Lục gia cũng định cho nhiều xem, nên định buổi tối, Lục Thịnh tan học về chủ trì, cả nhà chứng là .
Bái sư thường chia ba bước: Kính bái Tổ sư gia, dập đầu với sư phụ, dâng cho sư phụ. Tổ sư gia của nghề đầu bếp nhiều thuyết, ở phương Bắc thường đến ba vị là Y Doãn, Dịch Nha, Bành Tổ. Bái vị nào cũng , ở Hằng Châu bên chủ yếu là bái Dịch Nha.
Dịch Nha là nước Tề thời Xuân Thu. Nước Tề lúc bấy giờ bao gồm cả Hằng Châu hiện tại. Dịch Nha vì tay nghề cao siêu nên Tề Hoàn Công sủng ái. Đồng thời ông cũng là đầu tiên mở quán ăn tư nhân, nên những mở quán ăn hiện nay đa đều bái Dịch Nha.
Bức chân dung của Dịch Nha treo bức tường chính giữa, bàn thờ bức chân dung bày đầy thức ăn và trái cây cúng.
Hai nghiêm bức chân dung Tổ sư, Lục Thịnh xướng lên: “Kính bái Tổ sư gia.”
Hai đồng thời chắp tay, hướng về bức chân dung Tổ sư gia vái ba vái.
Bái xong Tổ sư gia, hai sang Lục Yên đang bên cạnh, đồng thời quỳ xuống.
Lục Yên đầu tiên nhận đại lễ như còn quen, cố nhịn xúc động né tránh.
Lục Thịnh tiếp tục xướng: “Hướng sư phụ dập đầu ba cái.”
Hai cùng hướng về phía Lục Yên dập đầu ba cái, Lục Thịnh cất lời mới thẳng lên.
Bước cuối cùng là dâng , hai mỗi bưng một chén quỳ dâng cho Lục Yên. Lục Yên tiên bưng chén của Xuân Phân uống một ngụm, đỡ nàng dậy, bưng chén của Hạ Hòa Phong uống một ngụm, đỡ ông dậy, nghi thức bái sư coi như chính thức thành.
Mấy cái như tuyên thệ răn dạy t.ử, Lục Yên bỏ qua, xong mấy bước cần thiết là xong.
Lục Yên ý xem trình độ hiện tại của hai , bữa tối liền để hai họ tự xào nấu, tự do phát huy. Lục Yên từng chính thức dạy Xuân Phân xào rau, nhưng lúc nàng tự xào rau, Xuân Phân ở bên cạnh cũng xem ít . Hạ Hòa Phong thì càng cần , tuy đây từng học bài bản, nhưng đầu bếp ở Tường Vân lâu cũng một thời gian ngắn, kinh nghiệm thực chiến phong phú. Nói một cách nghiêm túc thì cả hai đều tính là nền tảng, đối với trình độ hiện tại của hai , Lục Yên vẫn mong đợi.