Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 153: Lục Thịnh sẽ có đại tạo hóa
Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:26:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Hồng Đồ vẻ mặt mờ mịt: “Ai là Tần công t.ử?”
Lục Yên và Tề Uyên , Lục Yên thấy Tề Uyên ý định lên tiếng, thế là mở miệng : “Vị Tần công t.ử từng trọng thương rơi Lục gia thôn, Lục Thịnh cứu về nhà. Lúc đó ngài với chúng ngài tên là Tần Trạch. Ta lúc đó Tần công t.ử chắc chắn là một nhân vật lớn, ngờ trở thành Khâm sai đại nhân kinh thành phái xuống .”
Lưu Hồng Đồ định phận của Tề Uyên, Tề Uyên cắt ngang lời ông: “Không sai, ngoài nhiều bề bất tiện, Lưu đại nhân cũng gọi như .”
Ý chính là cũng là Thái t.ử, dùng một cái tên giả, một mặt rước lấy phiền phức, một mặt xung quanh cứ hành lễ chê mất thời gian.
Lưu Hồng Đồ vội vàng : “Hạ quan hiểu , Tần đại nhân.”
Lục Yên càng vui vẻ nhẹ nhõm, hùa theo gọi Tần đại nhân. Nàng vốn dĩ cũng hành lễ với Tề Uyên, hành lễ với Thái t.ử còn quỳ lạy ? Tề Uyên như , nàng cứ giả vờ là xong chuyện.
Tề Uyên từ trong n.g.ự.c lấy bức thư Giản Hồng Lăng nhờ mang giao cho Lục Yên: “Đã lâu gặp, Lục cô nương. Đây là bức thư Giản cô nương nhờ mang cho cô, vốn còn tưởng khi nào mới cơ duyên đưa cho cô, ngờ nhanh như chúng gặp mặt .”
Lục Yên cất bức thư trong vạt áo : “Làm phiền Tần đại nhân .”
Tề Uyên tiếp tục cùng Lục Yên kéo việc nhà: “Lần dịch bệnh nhà đều chứ? Lục Thịnh thế nào ?”
“Không . Năm ngoái Lục Thịnh thi đỗ Đồng sinh Huyện học, cả nhà chúng liền từ Lục gia thôn chuyển đến huyện thành .” Lục Yên : “Cũng là may mắn, may mà chúng ngoài một bước, nếu cơ thể của Lục Thịnh thật đúng là khó .”
Tề Uyên mỉm : “Lục Thịnh tương lai là sẽ đại tạo hóa, cho nên ông trời sẽ để xảy chuyện lúc .”
Lục Yên ngoài miệng: “Mượn cát ngôn của ngài, cứ đợi phi hoàng đằng đạt .” Trong lòng nghĩ: Kiếp chẳng cứ thế mà mất .
Hai hàn huyên xong, mấy đến chuyện cứu trợ thiên tai. Tề Uyên ngày mai là nhất định đích xuống khu bệnh, chỉ tự xem thử, còn an bài thỏa cho các lang trung mang đến.
Lưu Hồng Đồ vẫn phát sầu: “Chi bằng vẫn là hạ quan ? Ta đảm bảo sắp xếp các lang trung đấy. Ngài vạn kim chi khu, vẫn là đừng...”
Tề Uyên xua tay ngắt lời ông: “Ta đích , đến chuyến gì? Lưu đại nhân, vẫn là Vương hàn lâm ngài chỗ cách kiểm soát dịch bệnh mới dám đến, đến lúc lâm sự ngài ngược nhút nhát ?”
Lưu Hồng Đồ thể nhút nhát ? Cách hiệu quả đến ông cũng dám đảm bảo an tuyệt đối. Muốn an tuyệt đối chỉ một cách, đó là .
Lưu Hồng Đồ còn khuyên nữa, Lục Yên đột nhiên ho một tiếng. Hai đầu nàng, Lục Yên giơ tay hỏi: “Ta chỉ hỏi một câu, bất kể ai , thể mang theo ?”
Lục Yên là thật sự đến trang t.ử xem thử, Tây Bình trấn bây giờ thế nào , Oanh nương Chu Lương Trần Hưng Hải họ còn , trang t.ử suối nước nóng là nửa cái mạng của nàng, tận mắt thấy nàng quả thực yên tâm.
Hơn nữa thời gian thử nghiệm lâu như , Lục Yên cơ bản thể xác định, tính lây truyền của căn bệnh mạnh như . Khẩu trang họ thực cấp độ bảo vệ thấp, giống như đây ở hiện đại, ít nhất là khẩu trang y tế dùng một mới chút tác dụng. các lang trung hiện tại đều nhiễm bệnh, chứng tỏ căn bệnh tính lây truyền đáng sợ như .
Lời càng tiếp thêm lòng tin cho Tề Uyên, Tề Uyên hào hứng: “Lục cô nương một cô nương còn thể , gì mà ?”
Lưu Hồng Đồ hết cách, chỉ đành đầu mắng Lục Yên: “Ngươi đừng hùa theo thêm phiền!”
Lục Yên vô tội: “Ta là thêm phiền chứ? Lẽ nào còn tự hại chính ? Lưu đại nhân yên tâm , trong lòng tính toán.”
Lưu Hồng Đồ nhượng bộ: “Vậy , thì thể , nhưng ở thì thể ở đó, mỗi ngày về. Ta cùng ngài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-153-luc-thinh-se-co-dai-tao-hoa.html.]
Lục Yên thế ỉu xìu: “Hả? Các mỗi ngày còn về? Vậy còn thể ?”
“Ngươi cái gì mà ngươi !” Lưu Hồng Đồ thổi râu trừng mắt: “Ngươi cứ ở huyện thành chuẩn cơm nước cho chúng là !”
Cuối cùng Lục Yên cũng thỏa hiệp, nhưng Lục Yên đưa một yêu cầu duy nhất: “Đi các trấn khác thể , nhưng Tây Bình trấn các nhất định mang theo a!”
Mấy bàn bạc phương án hành động, liền ai nấy về nghỉ ngơi.
Lục Yên về nhà, Lục Thịnh đón lên: “Thế nào? Hôm nay còn thuận lợi ? Khâm sai đại nhân từ kinh thành đến hài lòng với món ăn tỷ ?”
“Đó là đương nhiên hài lòng!” Lục Yên khẩy một tiếng: “Đệ Khâm sai đại nhân là ai ?”
Lục Thịnh mờ mịt: “Vậy mà chứ?”
Lục Yên: “Chính là Tần Trạch, lúc dưỡng thương ở nhà chúng đó.”
Lục Thịnh kinh ngạc: “Hảo gia hỏa, ngài còn trẻ như là cao quan kinh thành a! Tỷ hỏi ngài chức quan gì ?”
Lục Yên ngoài miệng: “Không hỏi, lễ phép.” Trong lòng nghĩ: Ta còn cần hỏi? Ta sớm ngài là Thái t.ử ?
Lục Thịnh: “Ngài còn nhớ chúng a?”
Lục Yên thầm nghĩ, tổng cộng mới qua hơn một năm, Giản Hồng Lăng củng cố cho một , đến đây Lưu Hồng Đồ củng cố cho một , thể quên mới là lạ đấy!
Lục Yên: “Nhớ chứ, ngài còn hỏi chứ, còn tương lai sẽ đại tạo hóa.”
Lục Thịnh khống chế khóe miệng nhếch lên, Lục Yên thấy bộ dạng đắc ý của , nhịn lải nhải : “Ta nhắc nhở nhé a, tháng Tám năm nay nên thi Hương , yết bảng xong định đưa lên kinh, mà thi chúng sẽ nộp thêm thúc tu đấy, nộp thêm thúc tu là chuyện nhỏ, mất mặt mất đến tận kinh thành là chuyện lớn, mất mặt đến mặt Tần đại nhân đại tạo hóa, cứ tự suy nghĩ cho kỹ !”
Lục Thịnh bất đắc dĩ: “Tỷ cứ đặt trái tim trong bụng ! Đệ từng tỷ thất vọng ?”
Lục Yên nghĩ ngợi, cảm thấy Lục Thịnh quả thực là thiên phú dị bẩm, nào cũng thể mang đến cho nàng kinh hỉ. Cũng thao tâm chuyện của học bá nữa. Dù tệ nhất chính là thi đỗ, thi đỗ thì ở Huyện học thêm ba năm nữa thôi.
Bên huyện thành đều nghỉ ngơi, bên Hằng Vân thành tiệc rượu mới bắt đầu.
Đái Khoáng Viễn gọi vài hào vọng tộc căn cơ thâm hậu ở địa phương đến tiếp khách, mấy đón Hứa Anh lên ghế chủ tọa.
Hứa Anh mặt biến sắc, khẽ nghiêng đầu hỏi Đái Khoáng Viễn: “Đái đại nhân, những là?”
Đái Khoáng Viễn : “Hứa đại nhân, những đều là trụ cột vững vàng của Hằng Vân thành chúng a, Hằng Vân thành chúng thật sự là cùng sơn ác thủy, chi viện vật tư cho các huyện trực thuộc dựa nghĩa cử trung nghĩa của họ. Họ kinh thành Khâm sai đại thần đến, đều đến bái hội ngài.”
“Hóa là .” Hứa Anh gật đầu: “Ta , những thứ thiếu thốn của ba huyện trực thuộc Hằng Châu đều là do Tri huyện tự giải quyết nhỉ?”
Mồ hôi lạnh của Đái Khoáng Viễn đều chảy ròng ròng.