Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 165: Cuộc sống ở huyện học

Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:26:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trưa nay Lục Thịnh nhận lạt tiêu, đựng trong hộp thức ăn mang đến cùng. Lục Thịnh bưng nó từ trong hộp thức ăn , mùi hương dầu ớt cay nồng vô cùng kích thích liền phả thẳng mặt, chui tọt mũi .

 

Mấy đều thu hút ánh .

 

Tiết Trác Viễn: “Được nha, mở bếp nhỏ riêng cho thế ?”

 

Lục Thịnh một cái: “Đông Chí là món ăn vặt mới , các cũng nếm thử .”

 

Mọi chỉ chờ câu , xong mỗi nhanh ch.óng nhón một miếng bỏ miệng. Lạt tiêu đẫm dầu đẫm ớt đối với miệng của tất cả đều là một đòn bạo kích, mỗi đều hít hà hít hà ăn xong lấy miếng thứ hai.

 

“Thần kỳ, thần kỳ.” Sở Thiên Khoát cảm thán.

 

Tống Bác Văn nghi hoặc: “Thần kỳ cái gì?”

 

“Rất nhiều thứ Lục cô nương , nàng thế nào, chỉ là ngon. Ví dụ như bánh ngọt.” Sở Thiên Khoát giải thích: “Thứ , gần như đem tất cả những thứ dùng đến và cách thẳng lên , một cái là thế nào, nhưng ăn chính là ngon.”

 

Tống Bác Văn tán đồng gật đầu: “Quả thực. Rất nhiều thứ Lục cô nương , đầu bếp nhà nghiên cứu lâu cũng rốt cuộc là thế nào. Có một thứ một cái là cách , nhưng cũng mùi vị đó.”

 

“Hương liệu, hương liệu.” Lục Thịnh ở bên cạnh cường điệu: “Đã bao nhiêu , tỷ nêm nếm lợi hại là vì tỷ dùng hương liệu, tỷ lệ đó trong lòng tỷ , khác đương nhiên cùng một vị.”

 

Tống Bác Văn như điều suy nghĩ: “Thực Lục cô nương nên đem hương liệu nàng dùng phối sẵn nghiền thành bột bán riêng, chắc chắn sẽ ít mua.”

 

Lục Thịnh gật đầu: “Sao tỷ như ? Loại mì tỷ bán cho thương đội, chính là bánh mì cộng thêm gói bột gia vị và tương, gói bột gia vị đó chính là các loại bột tỷ phối, thứ đó đun trực tiếp với nước chính là một nồi canh, nướng thịt còn thể dùng bột rắc.”

 

Mấy đều tò mò: “Ây da, Lục cô nương còn bán thứ đồ ? Chúng đều từng ăn, hôm nào ăn thử mới .”

 

Lục Thịnh gật đầu: “Đám các , thức ăn tươi ăn, cứ nằng nặc đòi ăn loại mì tiện mang theo đường của thương đội .”

 

Rảnh rỗi sinh nông nổi. Lục Yên .

 

Thứ đó một chút dinh dưỡng cũng , nếu vì tiện lợi thì ai mà ăn chứ?

 

Phản ứng của Lục Thịnh lúc đó: “Dinh dưỡng là thứ gì? Trong 《Hoàng Đế Nội Kinh》 ngũ cốc để nuôi dưỡng, ngũ quả để hỗ trợ, ngũ súc để bổ ích, ngũ thái để bổ sung, đây từ lúa mì ? Trong tương còn nấm thịt, thế còn ?”

 

Lục Yên: “......”

 

Được. Nói sách.

 

Trở chủ đề chính. Lạt tiêu nhận phản hồi cực trong nhóm năm , Tống Bác Văn năm ngoái nhờ trang t.ử suối nước nóng và bán dưa kiếm ít tiền, bây giờ thấy cái gì cũng bán.

 

“Lục cô nương nghĩ tới việc thêm chút đồ ăn vặt linh tinh bán bên ngoài !” Tống Bác Văn : “Loại mì đó, chỉ thương đội tự ăn. Thương đội tự thì ăn bao nhiêu?”

 

“Nghĩ tới chứ, nhưng đồ vật bình thường quá dễ hỏng.” Lục Thịnh : “Thương đội còn đến nơi đồ thể ăn nữa , bán thế nào? Theo lời tỷ , cái gọi là thời hạn bảo quản quá ngắn.”

 

Tống Bác Văn chậc một tiếng, quả thực khá sầu não.

 

Tiết Trác Viễn thì đơn thuần hơn nhiều: “Không bán ngoài , bán trong tiệm luôn chứ! Ta tan học sẽ mua.”

 

Lục Thịnh gật đầu: “Cái , tự với tỷ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-165-cuoc-song-o-huyen-hoc.html.]

Sở Thiên Khoát ăn hai miếng dừng tay. Hắn bây giờ đại khái cũng bản thể ăn nhiều thứ gì, dầu mỡ nhiều thế , ăn hai miếng nếm thử là .

 

Những ngày tháng nhàn nhã như trôi qua mấy ngày, chớp mắt đến tháng Tư. Tầm năm ngoái mấy còn đang bận rộn chuẩn thi Huyện, năm nay thì đều là Tú tài .

 

Ở đây chỉ Sở Thiên Khoát là Cử nhân lão gia, cũng chỉ từng tham gia Hương thi, cho nên thể tránh khỏi việc hỏi về chuyện Hương thi.

 

“Ta sẽ về độ khó nữa, cái tùy từng . Chủ yếu về những điều cần lưu ý khi thi , chút chuyện mà giáo dụ sẽ với các .” Sở Thiên Khoát : “Hương thi và những kỳ thi đây các tham gia đều giống , đây các thi Huyện, thi Phủ, thi Viện bộ đều là thắp nến, tức là mỗi ngày đều thả các về. Hương thi thì , Hương thi thi ba vòng, mỗi vòng thi ba ngày, ngày thi chính thức là mùng chín, mười hai, mười lăm ba ngày , ngày hôm trường thi, ngày hôm thả . Mùng tám , mùng mười , mười một , mười ba , mười bốn , mười sáu . Cho nên các mang theo đồ ăn thức uống mới , trong hào phòng bô để tiện vệ sinh.”

 

Sở Thiên Khoát thấy mấy chăm chú, ho nhẹ một tiếng: “Tiếp theo các chú ý một chút. Trong hào phòng chỉ thể tiểu thể đại tiện, nếu đại tiện trong hào phòng, thư sinh bên cạnh ảnh hưởng khả năng sẽ trực tiếp tố giác , lúc giám khảo quan xuống sân nếu phát hiện sẽ trực tiếp đuổi khỏi trường thi. Nếu đại tiện, thể gọi giám khảo quan đến, bảo dẫn nhà xí, nhưng mà!”

 

“Nếu vệ sinh mà rời khỏi hào phòng, bài thi của sẽ đóng một con dấu màu đen, cũng gọi là dấu phân. Nếu bài thi của đóng dấu , cơ bản là khả năng đỗ nữa. Cho nên trong ba ngày nhất định nhịn! Nếu nhịn , hậu quả thế nào cần nữa.”

 

Mấy xong hẹn mà cùng biến sắc, cả Lục Thịnh đều .

 

Hồn xiêu phách lạc về đến nhà, Lục Yên lập tức phát hiện , tò mò hỏi: “Sao thế ? Ở huyện học xảy chuyện gì ?”

 

Lục Thịnh Lục Yên, thôi.

 

Lục Yên: “Nói mau! Rốt cuộc ?”

 

Lục Thịnh do dự nửa ngày, chần chừ hỏi: “Tỷ từng chuyện dấu phân ?”

 

Lục Yên:?

 

Cái quái gì ?

 

Lục Thịnh thấy Lục Yên , liền giải thích cho nàng một lượt chuyện Sở Thiên Khoát với , Lục Yên xong mặt cũng trắng bệch.

 

Là một thời gian bài tiết cực kỳ quy luật, chuyện đối với Lục Yên mà thể nghi ngờ là một loại ép buộc khó . Vạn hạnh là nàng cần thi khoa cử. Lục Yên đồng tình Lục Thịnh một cái: “Hay là từ bây giờ bắt đầu luyện tập ? Trước tiên đổi giờ giấc mỗi ngày của từ buổi sáng sang buổi tối?”

 

Nàng thời gian cố định hiện tại của Lục Thịnh là mỗi buổi sáng. khoa cử là chiều hôm trường thi, chiều hôm khỏi trường thi, buổi sáng sẽ chịu thiệt hơn buổi tối.

 

Sắc mặt Lục Thịnh trắng bệch, chỉ đành gật đầu.

 

Hắn thể bây giờ, còn cách nào khác ? Hắn vạn vạn ngờ tới, khó khăn đầu tiên gặp con đường khoa cử là quá quy luật.

 

may mà chuyện sớm, vẫn còn mấy tháng để chuẩn .

 

Lục Yên cũng chút chuyện kích thích, mấy ngày nay nấu cơm đều thanh đạm hơn nhiều, ít dầu ít muối, ăn sắp giống Sở Thiên Khoát đến nơi .

 

Lục Thịnh từ lúc ban đầu mặt mày như rau xám đến cũng dần quen.

 

Qua tháng Tư là đến tháng Năm, một năm tết Đoan Ngọ đến. Tống Bác Văn sớm sáp gần, bàn bạc với Lục Yên xem năm nay tổ chức cái gì.

 

Đại hội thi từ chắc chắn tổ chức, Lục Yên và Tống Bác Văn bàn bạc dự định để ấn tượng sâu sắc cho quần chúng, thiết lập một liên kết mạnh mẽ, chính là để bọn họ cứ đến ngày lễ là nghĩ “Lục ký và Nhất Điểm Mặc hoạt động ? Đi xem thử.”

 

Cuộc thi tranh bá bánh ú mặn ngọt năm ngoái vơ vét ít tiền, năm nay Lục Yên định tổ chức cái nữa, lông cừu cũng thể cứ vặt mãi .

 

Cụ thể tổ chức cái gì, nàng vẫn đang do dự.

 

 

Loading...