Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 173: Chuẩn bị rời đi
Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:27:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Yên cùng Hà Văn Tĩnh trở về trang t.ử suối nước nóng, Lục Yên trực tiếp tìm Oanh nương, Hà Văn Tĩnh tìm cha nương .
Lục Yên chuyện sắp kinh thành với Oanh nương, Chu Lương và Trần Hưng Hải, quả nhiên đúng như Lục Yên dự đoán, tuy nỡ xa nàng, vài câu sẽ nhớ nàng, nhưng ai nguyện ý theo nàng, đều ở trang t.ử.
Lục Yên đối với kết quả rõ trong lòng, cũng vui vẻ chấp nhận. Có mấy bọn họ ở đây, trang t.ử suối nước nóng mới thể vận hành suôn sẻ.
Lục Yên chuyên môn kéo tay Oanh nương dặn dò: “Ta , tỷ đừng quá mạo hiểm. Ta chấp niệm cả đời của tỷ đều ở đây , nhưng thù của tỷ báo một nửa, Lưu Thụy trong đại lao , bên phía Lưu phu nhân cũng chuẩn .”
“Hiện nay trong huyện hai hộ thương nhân d.ư.ợ.c liệu mới đến, Kỷ gia của Thu Sơn huyện giao hảo với , Cẩm Vinh đường mới mở trong huyện chính là sản nghiệp của Kỷ gia, các tỷ nếu nhu cầu thể hợp tác một hai. Lưu gia đang xuống dốc , bọn họ ở đây, Lưu gia sớm muộn gì cũng xong đời. Tỷ cần quá sốt ruột, cuối cùng sẽ một ngày bọn họ đều chịu báo ứng.”
Oanh nương thấy Lục Yên rõ tâm tư của như lòng bàn tay, khi còn nhớ thương chuyện của , hốc mắt khỏi ửng đỏ: “Hảo , yên tâm. Muội đến kinh thành tranh thủ cho chúng một chỗ dựa, chúng ở đây cung cấp cho hậu phương vững chắc.”
Đây cũng chính là điều Lục Yên nghĩ. Bọn họ chỉ đến kinh thành, giành quyền thế địa vị cao hơn, tài phú đến tay mới thể cầm chắc hơn. Mà tài phú phía cũng sẽ hỗ trợ nàng vững gót chân ở kinh thành.
Bên phía Chu Lương thì sướt mướt như , Chu Lương tiên chúc mừng Lục Yên: “Nghe Lục hiền đỗ Giải nguyên, đây đúng là tin tức tày trời a!”
Sau đó bày tỏ sự may mắn vì lúc thôi học: “Nhìn xem đám chúng lúc , ngoại trừ bộ đều là Cử nhân lão gia . Ta mà còn ở huyện học, ghen tị với bọn họ lẽ khó, may mà lúc đó từ bỏ .”
Lục Yên cũng : “May mà từ bỏ việc cố gắng mù quáng con đường phù hợp, nếu lúc đào góc tường kéo tới, bây giờ đúng là tổn thất nặng nề .”
Chu Lương mấy tháng nay cũng kiếm đầy bồn đầy bát, đưa theo thê nhi già trẻ sống thong dong tự tại trong chốn đào nguyên bốn mùa như xuân .
Bên phía Trần Hưng Hải thì lời càng ít hơn, đối với môi trường việc vô cùng hài lòng, Lục Yên sắp , vỗ n.g.ự.c bảo nàng yên tâm một trăm phần trăm, bản nhất định sẽ quản lý nhà bếp phía cho nàng.
Biết Hạ Hòa Phong đưa theo thê nhi cùng Lục Yên , còn chút chấn động nhè nhẹ: “Ta cái tính cách của nhận chuẩn là đầu mà. tin tưởng đông gia ngài sẽ bạc đãi .”
Lục Yên: “Vậy chắc chắn sẽ bạc đãi , tổng cộng chỉ hai đồ , một còn ở huyện .”
Bên phía Lục Yên gần như dặn dò xong, chỉ chờ bên phía Hà Văn Tĩnh . Đợi bao lâu, Hà Văn Tĩnh phong phong hỏa hỏa , thấy Lục Yên cũng xong , ngoài miệng cứ lẩm bẩm: “Đi .”
Lục Yên kinh ngạc: “Sao thế ? Không ở thêm với cha nương ngươi một lát?”
Hà Văn Tĩnh: “Không , mau ch.óng thôi. Cái gì cũng đừng nữa, khi nào chúng kinh thành?”
Lục Yên kinh ngạc đến ngây : “Chuyện gì ? Sáng nay ngươi còn do dự nên cùng cơ mà? Bây giờ nỡ xa cha nương ?”
“Đừng nữa, cùng ngài.” Hà Văn Tĩnh c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt .
Lục Yên: “Rốt cuộc ???”
Hà Văn Tĩnh cuối cùng cũng nội tình: “Ta thật sự phục , vất vả lắm mới về một chuyến còn giục thành , mà ở nhà còn đường sống ? Dù bọn họ ở trong trang t.ử cũng an lắm , nhờ hàng xóm láng giềng chiếu cố lẫn một chút, cần bận tâm. Ta theo ngài, bao xa thì bấy xa.”
Lục Yên: “......”
Hảo hán, bất kể thời đại nào cũng thoát khỏi việc cha giục cưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-173-chuan-bi-roi-di.html.]
Vấn đề ở của Hà Văn Tĩnh cũng giải quyết xong, chỉ còn chờ khởi hành kinh thành.
Lục Yên cũng với nhà, cứ thu dọn , kinh thành nơi gần, đầu tiên nhiều điều bất tiện, chi bằng cùng .
Nàng sớm ngóng , thương đội của nhóm Trương Sưởng mùa thu còn chạy về phía nam một chuyến, giữa đường qua kinh thành, Lục gia vặn cùng thương đội. Thương đội quen đường, kinh nghiệm, hơn nữa đây là tiêu cục, an .
Mấy ngày nay , Lục Yên liền dạy Xuân Phân đủ loại đồ, công thức lạp xưởng, gói bột gia vị, tương thịt nấm thế nào, bánh mì nướng thế nào, thứ vốn dĩ cũng hàm lượng kỹ thuật gì, rào cản duy nhất chính là tỷ lệ hương liệu, Lục Yên cầm tay chỉ việc, Xuân Phân học mười phần mười.
Khi Xuân Phân thể phục chế chỉnh những thứ , Lục Yên mới yên tâm. Như những thương đội đó đến Lục ký lấy hàng, Xuân Phân vẫn thể cung cấp , cần Lục Yên ở kinh thành xa xôi ngàn dặm bận rộn.
Chủ trương của Lục Yên chính là đem những gì thể dạy dạy hết, đó để nàng tự phát huy, Lục Yên bỏ tiền cũng bỏ sức, chờ thu bạc là .
Lúc rảnh rỗi Lục Yên còn mua xe ngựa. Đánh xe lừa quả thực quá khó con lừa , thế là để cho bọn Xuân Phân Đông Chí.
Lần chờ đợi mất nửa tháng, sắp đến tháng Mười thương đội của nhóm Trương Sưởng vẫn đến.
Lưu Thanh Nghiên đều nhịn trêu chọc: “Ngươi hai chúng ai quả thực sai, cuối năm cha đều kinh thuật chức , ngươi bên vẫn .”
Tháng Mười, thương đội của nhóm Trương Sưởng cuối cùng cũng đến. Mùa thu qua hết , đều lập đông .
Lục Yên đều nhịn oán trách: “Các thế ? Hả? Đã là mùa thu mà giờ mùa đông , mấy ngày nữa là tuyết rơi luôn !”
Dương tiêu đầu cũng ngại ngùng: “Năm nay quả thực xuất phát muộn. Lục chưởng quỹ, quy củ cũ, chúng vẫn cần mấy món cũ đây.”
“Đồ đạc đều chuẩn xong .” Lục Yên : “Dương đại ca, một việc phiền ngài. Là thế , cả nhà già trẻ chúng kinh thành, nhưng nhân sinh địa bất thục ai cũng từng , thương đội chúng sẽ ngang qua kinh thành, tiện cho chúng cùng thương đội a?”
Dương tiêu đầu lập tức đồng ý ngay: “Không thành vấn đề a! Chuyện gì mà phiền phức? Các thu dọn xong ? Ngày mai chúng khởi hành luôn?”
Lục Yên lập tức nhận lời.
Trương Sưởng Lục Yên cùng, là hưng phấn, Lục Yên kinh thành, sáp tới hỏi: “Lục chưởng quỹ nghĩ đến việc kinh thành ?”
Lục Yên : “Lục Thịnh đỗ Cử nhân , tháng Hai năm là Hội thi , chúng lên kinh an bài thỏa .”
Trương Sưởng còn kịp gì, Lục Thịnh chen , giữa hai : “Nghe thấy , là vì .”
Trương Sưởng tâm lớn, coi là chuyện gì, còn tự lo hỏi chuyện của : “Muội kinh thành , chúng còn thể gặp ?”
“Sau các qua Hào Sơn huyện vẫn đến Lục ký lấy đồ vấn đề gì, Xuân Phân vẫn ở đây.” Lục Yên : “Ta ở kinh thành cũng sẽ từ từ lên, các nếu đến kinh thành cũng thể tìm .”
Tính như quả thực cơ hội gặp mặt ít hơn so với ở trong huyện, Trương Sưởng chút thất vọng.
Lục Yên : “Ý định mở đường thương mại của vẫn đổi, nhưng bây giờ vẫn đến thời cơ thích hợp, đợi đến thời cơ thích hợp sẽ cơ hội.”
Trương Sưởng vui vẻ trở : “Được a a, chờ.”
Lục Thịnh tức chỗ phát tiết, nhưng Lục Yên với là công sự, lúc mà mẩy nhất định sẽ đ.á.n.h, cho nên chỉ đành nghẹn một ngụm tức trong bụng.