Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 18: Họa sư

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:28:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Món ăn định xong, còn là phần bối cảnh.

 

“Họa sư mà cô bảo tìm, tìm .” Tống Bác Văn , “Là một thư sinh vẽ hoa điểu, tên là Chu Hằng, gặp ?”

 

“Đi thôi.” Lục Yên .

 

Chu Hằng là một tú tài, thi cử nhân mãi đỗ, thường ngày vẽ quạt để kiếm thêm thu nhập, sở trường nhất là vẽ hoa điểu. Lục Yên xem tranh của , thể là sống động như thật, mỗi chiếc lông vũ đều vẽ rõ ràng.

 

Nhà Chu Hằng nhanh ch.óng đến nơi, Chu Hằng ý định của mấy vị khách, khi đón nhà vẻ ngập ngừng.

 

“Sao ? Ngươi vấn đề gì ?” Lục Yên hỏi.

 

Chu Hằng ấp úng một lúc, cuối cùng cũng thành thật : “Ta thật nhé, ba vị quý khách đến đây vì chuyện gì, nhưng thực sự chỉ vẽ hoa điểu giỏi, vẽ .”

 

“Tại .” Lục Yên tò mò: “Dùng cách vẽ hoa điểu để vẽ ?”

 

“Ta chính là dùng cách vẽ hoa điểu để vẽ , nên mới vẽ .” Chu Hằng khổ, “Ai cũng vẽ quá cứng nhắc, thần thái.”

 

Lục Yên: “Ngươi bức tranh nào vẽ đây , mang cho chúng xem?”

 

Chu Hằng đợi một chút, nhà, một lúc mang hai bức tranh. Là tranh mỹ nhân tiêu chuẩn, chỉ là ba xem xong đều im lặng.

 

lý do ba im lặng giống .

 

Tống Bác Văn & Lục Thịnh: Quả nhiên thần thái.

 

Lục Yên: Trời ạ, đây chẳng là tranh minh họa game Otome phiên bản quốc họa !

 

Lục Yên kích động hẳn lên: “Ta chính là cái của ngươi! vài chỗ cần ngươi cải thiện một chút.”

 

Tranh quốc họa hiện tại vẫn chú trọng đến mối quan hệ sáng tối, lẽ họ cho rằng việc tô đen lên mặt vô lý. Điểm hài hòa trong tranh của Chu Hằng chính là ở đây, là tả ý thì vẽ quá cứng nhắc, là tả thực thì chút quan hệ sáng tối nào, cả phẳng lì một tờ giấy.

 

Trình độ hội họa của Lục Yên chỉ thể nghiệp dư, nhưng những lý thuyết cơ bản vẫn thể giảng . Nàng lấy một quả táo đặt lên bàn, lấy một tờ giấy, vẽ một quả táo: “Ngươi xem quả táo , thế nào để nó trông giống thật hơn? Ngươi để ý , ánh sáng chiếu từ phía tây, hai bên trái của nó màu sắc trông giống .”

 

Lục Yên dựa theo bóng của quả táo, nhẹ nhàng phác hai nét giấy: “Ngươi xem như trông giống thật hơn ?”

 

Chu Hằng như khai sáng: “Ý của cô là, khi vẽ nhân vật cũng thể vẽ thêm những phần màu đen ...”

 

.” Lục Yên , “Ngươi quan sát kỹ mối quan hệ sáng tối và sự tương phản.”

 

“Lần chúng ngươi vẽ mười hai hoa thần, vẽ càng giống thật càng , ngươi cứ vẽ thử ba bức , hai ngày chúng đến lấy.” Lục Yên .

 

Chu Hằng miệng thì đồng ý nhanh, nóng lòng thử phương pháp vẽ mới.

 

Hai ngày , khi ba , Chu Hằng vẽ xong ba bức tranh. Phương pháp vẽ mới quả nhiên nghiên cứu thấu đáo, bức tranh mỹ nhân thêm quan hệ sáng tối trông sống động như thật.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-18-hoa-su.html.]

Hoa thần hoa mai mặc một bộ y phục trắng xích đu, những cánh hoa mai trắng như tuyết từ trời rơi xuống phủ đầy ; hoa thần hoa đào mặc một bộ váy hồng trốn cây, ló đầu , tay còn cầm một cành hoa đào; hoa thần hoa cúc mặc một bộ váy vàng, sấp trong bụi cúc, tay chống cằm, mắt nhắm, đầu đội vòng hoa vàng.

 

“Tốt, , !” Tống Bác Văn liền ba chữ để thể hiện sự kinh ngạc của .

 

Lục Yên một lúc, vẻ ngập ngừng.

 

“Ngươi...” Lục Yên cuối cùng cũng lên tiếng hỏi: “Tại ba hoa thần đều cùng một khuôn mặt ?”

 

Ba mỹ nhân đó chỉ khác về quần áo và kiểu tóc, khuôn mặt thì y hệt , thậm chí còn vài phần giống Lục Yên.

 

Chu Hằng ngại ngùng gãi đầu: “Ta gặp quá ít con gái, trong đầu chỉ nghĩ một khuôn mặt thôi.”

 

Lục Yên bừng tỉnh, Lục Thịnh và Tống Bác Văn.

 

Thực cũng thể phố dạo một vòng, chỉ là phố coi là mỹ nữ thực sự nhiều, bây giờ là mùa đông, quần áo cũng khá đơn điệu.

 

Lục Yên cảm thấy tiếc, Chu Hằng từng gặp nữ chính, nếu gặp khuôn mặt đó của nữ chính, e rằng sẽ bùng nổ cảm hứng. đến nữ chính...

 

Có một nơi, đúng là nhiều mỹ nữ.

 

Lục Yên nở một nụ gian tà.

 

Hôm , Tống Bác Văn và Chu Hằng cử đến thanh lâu lớn nhất trong huyện thành để tìm cảm hứng, Lục Yên và Lục Thịnh hai với vẻ mặt phức tạp xe ngựa xa dần.

 

“A!” Lục Thịnh chiếc xe ngựa xa dần, thốt lên một tiếng thở dài phức tạp.

 

Lục Yên cảnh giác đầu : “Đệ thở dài cái gì? Ta cảnh cáo , tuổi của phép đến những nơi đó .”

 

Lục Thịnh mặt đỏ bừng: “Tỷ nghĩ gì ! Ai thèm đến nơi đó chứ!”

 

Lục Yên lúc mới đầu . Nàng khỏi nghĩ đến nữ chính, Giản Hồng Lăng bây giờ sống thế nào , Tống Bác Văn và Chu Hằng gặp . hình như đúng, vì lúc đó buôn , mụ tú bà mua các nàng là của thanh lâu ở châu thành, nên Giản Hồng Lăng bây giờ chắc đang ở châu thành, ở huyện thành.

 

Châu thành , xa quá, lẽ đợi đến lúc Lục Thịnh thi cử nhân nàng mới cùng đến châu thành, lúc đó cô còn ở đó ...

 

Tống Bác Văn và Chu Hằng một chuyến mất ba ngày, ba ngày hai trở về, Tống Bác Văn tinh thần uể oải, Chu Hằng thì phơi phới.

 

Lục Yên kinh ngạc hỏi Tống Bác Văn: “Ngươi ?”

 

Tống Bác Văn khổ: “Đừng nhắc nữa.”

 

Chu Hằng vốn còn e thẹn, từng đến những nơi như thế , kết quả cửa, thấy cả phòng các tiểu thư xinh mặc đồ đỏ xanh, mắt sáng rỡ, như thể lao đầu kho tư liệu, ngày càng tinh thần.

 

Chu Hằng một lòng vẽ tranh, Tống Bác Văn chỉ thể phụ trách đối phó với các cô nương, cuối cùng thực sự chịu nổi nữa, mới lôi Chu Hằng về.

 

nữa, Chu Hằng quả thực bùng nổ cảm hứng, ba ngày giao một bộ tranh mười hai hoa thần khiến Lục Yên vô cùng hài lòng.

 

 

Loading...