Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 211: Vật Hóa
Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:29:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự việc quả nhiên đúng như Lục Yên dự đoán, bát t.h.u.ố.c đó là tị t.ử thang.
Sự vô tình của các gia đình đại hộ chính là ở chỗ , bọn họ coi thông phòng là công cụ t.ì.n.h d.ụ.c chứ con , tiến hành khai sáng t.ì.n.h d.ụ.c cho thiếu gia khi còn niên thiếu, nhưng tuyệt đối cho phép nàng m.a.n.g t.h.a.i sinh con. Còn bàn chuyện cưới hỏi mà thứ xuất t.ử nữ thì nhiều nữ t.ử của các gia đình đại hộ đều thể chấp nhận chuyện .
Cho nên thông phòng nha khi hầu hạ thiếu gia xong đều uống tị t.ử thang, chủ mẫu tuyệt đối cho phép xảy bất kỳ sự cố ngoài ý nào. tối hôm qua Phù Hương uống tị t.ử thang xong liền chạy ngoài nôn sạch sẽ. Thuốc đó dừng trong dày nàng phỏng chừng đến năm nén hương hồn quy gốc cây . Tối hôm qua Lục Yên thấy nàng xổm ở đó nôn, là đang móc họng nôn tị t.ử thang .
Lúc đó Tiết phu nhân ngủ, thị vệ của Tiết gia sáng hôm mới báo cáo chuyện cho Tiết phu nhân. Tiết phu nhân giận dữ kìm nén , cảm thấy Phù Hương giở trò tâm cơ với , lập tức ép nàng uống thêm một bát t.h.u.ố.c nữa, bán quách nàng .
Câu chuyện đại khái là như , khác mấy so với suy đoán của Lục Yên.
Lục Yên chút khó tin: “Phù Hương cố ý, là ăn nhầm đồ khỏe mới nôn, Tiết Trác Viễn tin ?”
Lục Thịnh như : “Tỷ tin ?”
“Ta tin. tin cũng quan trọng.” Lục Yên : “Tiết Trác Viễn tin ?”
“Hắn đương nhiên cũng tin a.” Lục Thịnh : “Hắn gì cũng là một Tiến sĩ, đến mức ngay cả chút tính toán nhỏ nhặt của nữ nhân cũng thấu.”
Lục Yên chút nghi hoặc: “Vậy là ngầm đồng ý? Tại ngăn cản Tiết phu nhân?”
“Hắn ngầm đồng ý a, lúc Tiết phu nhân sai ép Phù Hương uống t.h.u.ố.c ngăn cản chút nào, chỉ ngăn cho Tiết phu nhân bán Phù Hương mà thôi.” Lục Thịnh giải thích: “Loại tâm cơ nhỏ nhặt liếc mắt một cái là thấu căn bản để mắt a, cảm thấy uy h.i.ế.p gì đối với , còn lâu mới đến mức cần xử lý Phù Hương.”
Lục Yên mà chút ngẩn ngơ, Lục Thịnh đầy thâm ý: “Hơn nữa, xảy chuyện như , Phù Hương cảm thấy Tiết phu nhân ngày nào cũng nhớ thương việc bán nàng , nàng sẽ càng ỷ Tiết Trác Viễn. Tỷ cứ xem , mấy ngày nay nàng hầu hạ Tiết Trác Viễn chu đáo hơn, cẩn thận hơn.”
“Làm ầm ĩ một trận như , Tiết Trác Viễn tổn thất gì? Hắn chẳng tổn thất gì cả. Sự chú ý của Tiết phu nhân dồn Phù Hương, thì sẽ bớt quản chuyện bao đồng của hơn, còn Phù Hương luôn nơm nớp lo sợ, sẽ chỉ càng ngoan ngoãn lời hơn. Hắn vui vẻ thấy kết quả chứ.”
Lục Yên trợn mắt há hốc mồm.
Lục Thịnh dáng vẻ tam quan vỡ vụn của Lục Yên, nhịn bật : “Thoại bản t.ử vẫn nên xem ít thôi. Những cuộc tranh đấu hậu trạch trong thoại bản t.ử, lão gia đều như mù, ai ai , đều là hươu vượn cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-211-vat-hoa.html.]
“Chúng sách mười mấy năm, từ thư viện đấu đến triều đường, giẫm lên đỉnh đầu vô mới đến vị trí ngày hôm nay. Nữ nhân ở hậu trạch mấy cuốn sách, tiếp xúc mấy ? Tỷ hiểu lầm gì về nhãn giới của bọn họ ? Những cái gọi là mưu kế mà bọn họ thể nghĩ trong mắt nam t.ử chẳng qua chỉ là trò trẻ con mà thôi.”
“Sự mù quáng của nam t.ử đều là giả vờ, bọn họ cái gì cũng , chỉ là quản mà thôi. Cái gọi là hà khắc với chính thất sủng diệt thê, thật sự tưởng bọn họ thất là cái thá gì ? Đó là cố ý đấy. Sự tranh đấu giữa những nữ nhân đều là vì nam nhân đó, nguyện ý vì mà hao tâm tổn trí, trong lòng đang thầm sướng rơn, ai ngăn cản .”
Điểm Lục Yên vẫn tán đồng. Nữ t.ử cổ đại từ nhỏ nhốt trong phận nữ giới, phép giống như nam t.ử sách thánh hiền học đường, xem Nữ đức Nữ giới, cấm đoán đại môn bất xuất nhị môn bất mại. Nhân cách đều do môi trường nhào nặn mà thành, bọn họ khó kiến thức siêu việt khỏi phận của .
Sự tranh đấu của nữ nhân ở hậu trạch nam nhân gần như thể . Giống như thi cử, nhiều cảm thấy động tác của vô cùng kín đáo, nhưng thực giáo viên giám thị bục giảng, mỗi một động tác của từng bục giảng đều rõ mồn một, quản chỉ là quá so đo mà thôi.
Phù Hương giống như thú cưng mà Tiết Trác Viễn nuôi, chút tâm tư nhỏ nhặt ngược càng thú vị hơn, dù khát vọng lớn nhất của nàng cũng chẳng qua chỉ là chủ nhân cho nàng nhiều hơn, cùng với một lời hứa vĩnh viễn vứt bỏ nàng .
Nàng vĩnh viễn thể trở thành chính thất của Tiết Trác Viễn, m.a.n.g t.h.a.i đứa bé nhiều nhất cũng chỉ là nâng nàng lên di nương. nếu đứa bé, Tiết phu nhân sẽ thể dễ dàng bán nàng là bán nàng nữa, nàng thể an an ở bên cạnh Tiết Trác Viễn . Cho nên nàng nỗ lực nắm bắt cơ hội khi đều đang bôn ba bên ngoài, sự chú ý tương đối phân tán .
Lục Yên trong nháy mắt cảm thấy lạnh toát sống lưng, đây là một loại cảm giác áp bức đến từ thời đại. Môi trường xã hội tương đối nới lỏng tự do của triều Đại Lịch, sự thiện ý của những xung quanh đối với cùng với cảm giác thành tựu do bản ngày càng tiến xa mang che mờ đôi mắt của Lục Yên, khiến Lục Yên bỏ qua sự áp bức đối với nữ tính của thời đại mà đang sống.
Nơi là cổ đại, ở hiện đại nữ tính đều giành địa vị bình đẳng với nam tính, ở đây thì càng thể nào. Lục Yên trực diện thấy cảnh nam tính vật hóa nữ tính, đùa bỡn trong lòng bàn tay, chấn động đến mức tam quan của nàng đắp nặn .
Vốn dĩ từ "thông phòng nha " trong đầu Lục Yên mang theo chút ảo tưởng đào sắc nào đó, khi trải qua chuyện , lớp áo ngoài mập mờ rõ bao phủ đó lột xuống. Cốt lõi của nó hiện rõ mồn một —— "Kiểm soát".
Lục Yên còn cách nào coi Tiết Trác Viễn như một đứa trẻ nữa. Đám Lục Thịnh trong lòng Lục Yên đổi dáng vẻ.
Lục Thịnh cảm nhận sự bất thường của Lục Yên, suy nghĩ một chút là nàng đang vướng mắc chuyện gì, lên tiếng : “Tỷ cần nghĩ quá nhiều, tỷ và nàng giống .”
Lục Yên gật đầu: “Ta . Ta chỉ giống nàng , khó tìm giống . chúng đều là nữ nhân, khó đại nhập bộ quần thể nữ tính. Vật thương kỳ loại mà thôi.”
“Tại tỷ đau lòng cho bộ quần thể chứ?” Lục Thịnh chút hiểu: “Tỷ chỉ là chính tỷ thôi mà.”
“Không gian sinh tồn của nữ tính vấn đề, chuyện liên quan đến tất cả những sinh là nữ, đương nhiên cũng bao gồm cả . Nếu ý thức vấn đề, thì vĩnh viễn thể giải quyết vấn đề.” Ánh mắt Lục Yên vượt qua Lục Thịnh, dường như về một điểm nào đó trong hư : “Ta cũng thế nào, chỉ cảm thấy nên chút gì đó cho bọn họ.”
Đợi thêm chút nữa. Ta phát hiện vấn đề, nếu năng lực, nhất định sẽ dốc hết sức .