Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 261: Bày Sạp Hàng Trước Cổng Quân Doanh

Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:33:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Yên lấy bốn tấm da cừu từ tay Chiết Mục, thỏa thuận là dùng năm mươi khúc lạp xưởng để đổi.

 

Lục Yên chợt nhớ bây giờ đang là mùa hè, vội vàng với Chiết Mục: “Hình như , nhiệt độ bây giờ mà phơi mười ngày chắc hỏng mất, phơi thì để lâu. Hay là đợi trời lạnh lạp xưởng cho ngươi nhé, hôm nay về sẽ một ít thịt lợn sấy khô ngày mai mang đến, đưa ngươi ít thịt lợn sấy khô ngươi ăn tạm .”

 

Chiết Mục một ngụm đáp ứng, cũng vội ăn, Lục Yên nhớ cho .

 

Cuối cùng Lục Yên cầm da cừu về công chúa phủ, Chiết Mục thông báo cho các bộ tộc Bắc Địch chuyện ngày mai bày sạp.

 

Lục Yên về đến công chúa phủ liền tranh thủ thêm một mẻ lớn thịt lợn sấy khô, chừa phần cho Chiết Mục, phần còn đóng gói cẩn thận chuẩn ngày mai đem bày bán.

 

Sáng sớm hôm , Lục Yên, Lục Thịnh và Hà Văn Tĩnh mặt ở cổng quân doanh, đám Trương Sưởng đến từ sớm đang đợi ở cổng.

 

Ba giúp bọn họ trải vải đất, bày biện đồ đạc . Lúc Chiết Mục cũng dẫn theo vài của các bộ tộc tới, lập tức các loại vải vóc và mẫu thêu hoa bày thu hút, xổm mặt đất chọn lựa khí thế ngất trời.

 

Dương tiêu đầu vẫn đang bày hàng, chợt thấy dùng thứ ngôn ngữ hiểu gì đó, đầu thì thấy một hán t.ử Bắc Địch cao to vạm vỡ đang chỉ một xấp vải hỏi cái gì đó.

 

Dương tiêu đầu giật nảy , nhưng cái tâm ăn chiến thắng nỗi sợ hãi, mù mờ hỏi : “Ngươi gì cơ?”

 

Hán t.ử lặp nữa, Dương tiêu đầu vẫn hiểu. Hai đang luống cuống tay chân thì Lục Thịnh chui : “Hắn hỏi ngươi xấp vải bán thế nào.”

 

Dương tiêu đầu "ồ" một tiếng, đưa tay hiệu ba, ý là ba lượng bạc.

 

Hán t.ử như điều suy nghĩ, móc từ trong cái túi vải đeo chéo ba tấm da cừu, chỉ xấp vải, một câu gì đó. Dương tiêu đầu mờ mịt sang Lục Thịnh.

 

Lục Thịnh: “Hắn hỏi ngươi ba tấm da cừu là đổi .”

 

Lục Thịnh ngẫm nghĩ, giải thích: “Hôm qua bọn tìm Chiết Mục, với là Lục Yên đổi đồ, đặc biệt là da thú, hôm nay đoán chừng nhiều mang đồ đến để lấy vật đổi vật. Ngươi cứ đổi với , về Lục Yên sẽ mua từ chỗ ngươi.”

 

Dương tiêu đầu trợn mắt há hốc mồm, rằng ở phương Nam da cừu thuộc da một lượng bạc mua nổi , ba tấm da cừu tuyệt đối chỉ giá ba lượng bạc. đổi thì tất nhiên đổi cho , trực tiếp gật đầu dùng ba tấm da cừu thuộc đổi lấy một xấp vải chất lượng khá .

 

Chất lượng của xấp vải quả thực , nhưng nó màu đỏ tươi, Hán ngoài lúc thành thì bình thường ít khi dùng vải màu đỏ tươi. Người Bắc Địch thì khác, Lục Thịnh quan sát hiện trường giao dịch vài , phát hiện Bắc Địch thật sự thích những màu sắc tươi tắn rực rỡ thế , nào vải đỏ cũng mua hết sớm nhất.

 

Hán t.ử Bắc Địch ôm xấp vải đỏ vui vẻ rời , một nữa cả hai đều cảm thấy kiếm lời. Lục Thịnh chứng kiến tình huống nhiều đến mức đếm xuể nữa .

 

Lục Thịnh bận rộn chạy khắp nơi phiên dịch, Lục Yên và Chiết Mục cạnh . Nàng đưa gói thịt lợn sấy khô hôm qua cho Chiết Mục, Chiết Mục lập tức mở xé một miếng ăn.

 

Một thiếu niên theo bên cạnh Chiết Mục nhịn cũng đưa tay xé một miếng ăn thử, nhét miệng hai mắt sáng rực lên, giơ ngón tay cái với Lục Yên.

 

Chiết Mục trải qua mấy tháng bôn ba qua , tiếng Hán bập bõm vài câu, cũng thể giao tiếp trực tiếp với Lục Yên . Hắn chỉ thiếu niên: “Đường của , Phách Y.”

 

Hắn sang dùng tiếng Bắc Địch giới thiệu Lục Yên với Phách Y, Phách Y xong bừng tỉnh đại ngộ: “Ta ngươi, Hách Nguyệt từng nhắc đến ngươi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-261-bay-sap-hang-truoc-cong-quan-doanh.html.]

Lục Yên chút kinh ngạc: “Ngươi quen Hách Nguyệt ?”

 

Chiết Mục : “Phách Y theo đuổi Hách Nguyệt cô nương mấy năm , thời gian Hách Nguyệt cô nương mất tích tiểu t.ử còn khắp nơi tìm nàng , chỉ là tìm thấy. Ai ngờ nàng cùng Hách Liệt công t.ử trở về.”

 

Hách Liệt và Hách Nguyệt vốn định cùng đám Lục Yên Lục Thịnh, nhưng Lục Yên đợi thương đội một thời gian, mớ bòng bong của Y Nhĩ bộ đang chờ Hách Liệt đích giải quyết, cho nên về một bước. Dọc đường cưỡi ngựa tốc độ cũng nhanh, về đến Y Nhĩ bộ nửa tháng , con tin mới cũng đang đường đến Kinh thành.

 

Biết Hách Liệt và Hách Nguyệt về nhà an và bắt đầu bắt tay thu tóm quyền lực, Lục Yên liền yên tâm.

 

Trong một buổi sáng, hàng hóa mang đến cơ bản xử lý xong, đổi về mười mấy tấm da cừu, vài tấm da hồ ly, vài tấm da sói, còn cả nanh sói, gạc hươu, những viên hồng ngọc mà Lục Yên từng thấy. Lục Yên cũng trị giá bao nhiêu tiền, thể đổi là đổi hết.

 

Đồ bán xong, mấy Bắc Địch xúm , Lục Thịnh cũng theo.

 

Xì xồ một tràng, Lục Thịnh phiên dịch: “Bọn họ là những dùng bò đổi lợn với ngươi đấy.”

 

Lục Yên bừng tỉnh đại ngộ: “Vậy bây giờ các ngươi yêu cầu gì?”

 

Mấy Bắc Địch cũng khó mở lời: “Đám lợn đó bây giờ ngươi quả thực đang nuôi, đúng ?”

 

Lục Yên đại khái bọn họ đây là giao bò mà lợn đang trong tay nên trong lòng yên tâm, liền an ủi: “Đang nuôi mà. Ta vốn dĩ định gọi mấy các ngươi cùng đến trại lợn của tận mắt xem thử đàn lợn đang nuôi cho các ngươi, các ngươi nguyện ý ? Ở U Châu.”

 

Mấy Bắc Địch , chút do dự. Bọn họ tận mắt xem lợn của , nhưng rời khỏi lãnh địa hiện tại tiếp tục về phía Nam, tiến nơi Hán, vẫn khiến bọn họ chút bất an.

 

Lục Yên kéo kéo Lục Thịnh: “Vị là Huyện lệnh mới nhậm chức của Liêu Dương huyện, các ngươi hãy tin tưởng bọn , bọn tuyệt đối sẽ đảm bảo an cho các vị. Liêu Dương huyện mãi mãi hoan nghênh các ngươi.”

 

Những Bắc Địch vẫn mang vẻ mặt do dự, chần chừ.

 

Lục Yên liếc Chiết Mục một cái, Chiết Mục lĩnh hội ý của Lục Yên, lầm bầm với chất t.ử hai câu, lớn tiếng : “Các vị, các ngươi thì cứ , nếu các ngươi sợ hãi, thể với Hách Liệt tiểu tướng quân một tiếng, dẫn theo vài vệ cùng , bảo vệ các ngươi, ?”

 

Lúc mấy mới yên tâm. Bàn bạc xong xuôi, ngày Lục Thịnh và Lục Yên rời một ngày sẽ bảo Chiết Mục thông báo cho bọn họ, bọn họ sẽ cùng đến Liêu Dương huyện, đến U Châu, xem lợn của bọn họ.

 

Một buổi sáng bán đồ gần xong, thương đội trải nghiệm sâu sắc cảm giác ăn với Bắc Địch. Ban đầu quả thực chút yên tâm, tiếp xúc nhiều mới phát hiện bọn họ cũng là , cũng chẳng ba đầu sáu tay, cùng lắm cũng chỉ cao to hơn bọn họ một chút, ngoài cũng chẳng gì khác biệt.

 

Hơn nữa Bắc Địch luôn quen với việc lấy vật đổi vật, dùng tiền tệ gượng gạo, cũng mặc cả, trong thị trường mua bán còn một sự đơn thuần chất phác mà những kẻ lõi đời ở phương Nam .

 

Phong Tứ nhịn cảm thán: “Đã từng ăn với Bắc Địch , đời của coi như đáng giá.”

 

Lục Yên ha hả: “Thế là gì? Chỉ là bày cái sạp hàng thôi mà. Kế hoạch của so với cái còn lớn hơn nhiều lắm.”

 

Phong Tứ về phía Lục Yên: “Ta vốn tưởng kiến đa thức quảng trong nữ t.ử , nhưng vẫn kém xa ngươi a!”

 

Lục Yên mỉm , gì. Tầm của một quyết định bởi độ cao mà nàng , nàng đến từ một thời đại tự do phát triển, vai những khổng lồ, nàng bắt buộc đặt tầm của cao hơn xa hơn, mới phụ sứ mệnh của nàng.

 

 

Loading...