Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 264: Đêm Say Ở Y Nhĩ Bộ

Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:33:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên phía nam nhân cũng trò chuyện khí thế ngất trời. Lục Thịnh và Hách Liệt bàn luận một chút về chính sự, chủ đề liền chuyển sang chuyện nữ nhân.

 

Người nhỏ tuổi nhất ở đây là Hách Liệt, năm nay mới mười hai tuổi, mặc dù Bắc Địch đa đều trưởng thành sớm, nhưng trong lòng Lục Thịnh vẫn đang ở trạng thái ngây ngô hiểu sự đời, cho nên ban đầu còn chút lo lắng, dám quá thẳng thừng.

 

Chiết Mục trực tiếp mở lời.

 

Chiết Mục hướng về phía Hách Liệt : “Hôm nay hai vị quý tộc lão gia thông qua để tặng nữ nhân cho ngài.”

 

Lục Thịnh:????

 

Hách Liệt dường như tập dĩ vi thường: “Không thể tặng chút đồ gì khác ? Ngươi với bọn họ là cần nữ nhân, đổi thứ khác đến .”

 

Hách Liệt bây giờ mới thu tóm quyền lực hòm hòm, xảy xung đột với các quý tộc. Các quý tộc bây giờ ngày ngày tặng đồ cho để cầu một sự an ủi tâm lý, nếu trực tiếp từ chối thì vẻ quá tuyệt tình, cơ bản ở trong trạng thái ai đến cũng từ chối, nhưng những cứ kiên trì ngừng tặng nữ nhân cho .

 

“Nói , đồ cũng tặng, nữ nhân cũng tặng.” Chiết Mục bưng chén rượu lên uống một ngụm: “Không tặng trong phòng thì bắt đầu tặng ca cơ vũ cơ .”

 

Hách Liệt thở dài: “Đồ thì giữ , nữ nhân trả về.”

 

Phách Y ở bên cạnh tiếp lời: “Bởi vì trong phòng ngài , mới khiến bọn họ ôm tâm lý may mắn. Theo thấy, ngài trực tiếp cưới một thê t.ử mới thể chặn tâm tư của bọn họ.”

 

Lục Thịnh kinh ngạc đến ngây : “Các ngươi nhầm , mới mười hai tuổi!”

 

Chiết Mục nhún vai: “Hết cách , chúng cũng tiểu công t.ử bây giờ vẫn còn nhỏ, nhưng tình thế ép a.”

 

Hách Liệt nhíu nhíu mày: “Bỏ . Ta vì dẹp yên sự việc mà cưới một cô nương, đối với cũng công bằng.”

 

Phách Y bĩu môi: “Y Nhĩ bộ đầy cô nương gả cho ngài, khỏi Y Nhĩ bộ, các bộ tộc khác cũng đầy nhét cô nương nhà cho ngài để cầu xin sự che chở, bọn họ vui vẻ lắm, chẳng thấy công bằng chút nào .”

 

“Ta thấy công bằng.” Hách Liệt : “Ta thấy đối với công bằng ? Dựa cưới thích? Dựa vì bọn họ mà hy sinh bản ?”

 

Phách Y nghẹn lời: “Được.”

 

Lục Thịnh mà bật thành tiếng.

 

Hách Liệt sang Lục Thịnh: “Ngươi đừng xem trò của nữa, bản ngươi cũng chẳng , bao lâu nay mà vẫn theo đuổi Lục Yên ?”

 

Lục Thịnh cũng cạn lời: “Sao ai cũng thích Lục Yên .”

 

Chiết Mục cũng : “Kẻ ngốc mới đấy.”

 

“Người thế gian muôn hình vạn trạng, nữ t.ử cũng mỗi một vẻ.” Lục Thịnh cũng bưng bát lên uống một ngụm rượu: “Thứ cầu cố tình là thứ khó cầu nhất, cũng chẳng cách nào, chỉ đành như thôi.”

 

Chiết Mục: “Khó cầu thì đừng cầu nữa, đổi cái dễ cầu mà cầu.”

 

Lục Thịnh trừng tròn mắt: “Ta !”

 

Chiết Mục chống cằm : “Vậy ngươi mãi cầu thì ?”

 

Lục Thịnh trầm mặc một lát, : “Ta cầu , khác cũng cầu , chỉ cần ai thể cầu , liền thể giả vờ như cầu . Cùng lắm cũng chỉ như bây giờ thôi, đại khái là cứ hao tổn cả đời .”

 

Hách Liệt hiểu, Phách Y hiểu một nửa, chỉ Chiết Mục là hiểu, ánh mắt rơi Lục Yên đang trò chuyện với Hách Nguyệt một lát, thu về, lắc đầu.

 

Cừu cuối cùng cũng nướng xong, đầu bếp lạng từng đĩa từng đĩa thịt từ xuống, bưng đến mặt các vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-264-dem-say-o-y-nhi-bo.html.]

 

Lục Yên ăn một miếng thịt cừu ở đây, hai mắt đều sáng rực lên: “Thịt cừu ngon a, mùi hôi, còn mùi sữa nữa.”

 

Hách Nguyệt vẻ mặt đầy tự hào: “ , thịt cừu ở đây ngon hơn phương Nam nhiều, lúc ở Kinh Châu cứ nhớ mãi thịt cừu ở nhà.”

 

Lục Yên nuốt miếng thịt cừu trong miệng xuống: “Lúc về mua của ngươi mấy con cừu mang , Liêu Dương huyện chúng cũng những mảng rau dại lớn thể nuôi cừu.”

 

Hách Nguyệt vung tay hào phóng: “Không thành vấn đề a, ngươi gì cứ mang .”

 

Mấy ăn uống, uống đến cuối cùng Phách Y gục bàn dậy nổi, Chiết Mục cõng .

 

Lục Thịnh là say say, chỗ của cúi gằm mặt lời nào. Hỏi cái gì cũng "ừ", cũng dậy.

 

Lục Yên vẫn là đầu tiên thấy uống say trạng thái như thế , tiến gần chuyện với : “Đứng dậy, về viện của .”

 

Lục Thịnh ngẩng đầu nàng, đưa tay ôm lấy cổ Lục Yên: “Nàng đỡ về .”

 

Thế là Lục Yên bảo Hà Văn Tĩnh và An Hòa công chúa về phòng , tự xốc Lục Thịnh lên, dìu ngoài. Đi đường, Lục Yên vẫn Lục Thịnh rốt cuộc say , đường lảo đảo lắm, nhưng một nửa sức lực đều đè lên nàng. Đầu Lục Thịnh đặt vai nàng, cách hai gần, khi mặt kề mặt, Lục Yên cảm nhận cả khuôn mặt Lục Thịnh đang nóng ran.

 

Khó khăn lắm mới đặt lên giường, cởi giày đắp chăn cho , Lục Yên liền lui ngoài khép cửa .

 

Nghe thấy tiếng cửa "kẽo kẹt" đóng , Lục Thịnh mở đôi mắt đang nhắm nghiền , ánh mắt vô cùng tỉnh táo một tia say xỉn nào.

 

Trong đầu Lục Yên như một mớ hỗn độn, chậm rãi về viện của . Nàng thấy chính thất đang sáng đèn, tưởng là Hà Văn Tĩnh hoặc An Hòa công chúa để đèn cho nàng, nghĩ đến lúc uống rượu An Hòa công chúa tối nay ngủ cùng nàng, cũng nghĩ nhiều, đẩy cửa bước , tròng mắt suýt nữa thì rớt ngoài.

 

Viên tướng quân đến từ lúc nào, đang dạng chân oai phong lẫm liệt chiếc ghế bàn. An Hòa công chúa đang đùi ông, giống như một loài dây leo quấn lấy ông, hai hôn khó xá khó phân.

 

Lục Yên bước phòng, rõ tình cảnh trong phòng, cứ như gặp quỷ nhanh ch.óng lui ngoài còn tiện tay đóng cửa .

 

Lục Yên bên cạnh bàn đá trong viện, mặt nóng bừng bừng. Gió đêm mát mẻ thổi qua, nàng ôm mặt thở hắt một thật sâu.

 

Mẹ kiếp. Hai .

 

Bọn họ rốt cuộc gì, là hôn xong , là tối nay ngủ đây luôn?

 

Lục Yên trong viện một lát, thấy hai trong phòng vẫn ý định kết thúc, nhịn bật . Nàng mở sương phòng phía bên , dứt khoát cùng Hà Văn Tĩnh mỗi ở một bên sương phòng.

 

Sáng sớm hôm , Lục Yên giờ Thìn mới dậy, An Hòa công chúa dậy , thấy Lục Yên ngoài vội gọi nàng ăn sáng: “Sáng sớm Hách Nguyệt sai mang bữa sáng đến , vẫn còn nóng, ăn chút .”

 

Lục Yên liếc nàng một cái: “Viên tướng quân lúc nào?”

 

An Hòa công chúa chút ngượng ngùng: “Giờ Mão .”

 

Hảo gia hỏa, hảo gia hỏa. Ông quả nhiên qua đêm ở đây.

 

Lục Yên cũng gì cho : “Ông đến đây ? Không chỉ để đổi chỗ ngủ với ngươi một giấc đấy chứ?”

 

“Ngươi đắn chút !” An Hòa công chúa vỗ nàng một cái: “Ông về thấy biến mất là lén lút , ông liền đến xem thế nào, an .”

 

Lục Yên uống cạn ly sữa nóng, lau vết sữa khóe miệng, chua loét : “Cũng hôm qua ai Liêu Châu tự do. Một ngày thấy là chạy đến tìm, tự do ?”

 

An Hòa công chúa ha hả: “Ngươi hiểu .”

 

 

Loading...