Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 272: Về Liêu Dương Huyện
Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:33:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đoàn gấp rút trở về đến Liêu Dương huyện thì là mười ngày , khách sạn của thương đội sớm xây xong, Phong Tứ mời mấy ở miễn phí, góp ý kiến các loại.
Lục Yên sắp xếp cho bọn họ xong, liền thẳng đến ngoại ô thành xem những thương binh đó.
Đi gần một tháng , lúc Lục Yên đến phát hiện cừu vẫn đang chạy khắp nơi ăn cỏ, chuồng cừu sớm xây xong , buổi tối liền lùa cừu về đó.
Nhà mới dựng vài gian, bọn họ xây một căn nhà gỗ lớn sát cạnh chuồng cừu, bình thường mấy chục tạm trú trong nhà gỗ, sát cạnh nhà gỗ bọn họ xây lò gạch, ngày đêm ngừng nung, từng mẻ từng mẻ gạch xanh nung vận chuyển đến chỗ xây nhà.
Bọn họ chọn một giỏi quản lý từ trong mấy Viên tướng quân cho Lục Yên mượn đội trưởng, tên là Hà Kiêu. Lục Yên quan sát một lúc cảm thấy , hỏi Hà Kiêu: “Ngươi xem nhà của bọn họ đại khái còn xây bao lâu nữa?”
Hà Kiêu suy nghĩ một lúc: “Theo tốc độ của bọn họ đoán chừng nửa năm.”
Bây giờ là tháng sáu , thêm ba bốn tháng nữa Liêu Châu sẽ lạnh , căn bản đợi bọn họ nửa năm.
Lục Yên hỏi: “Trong nhà xây kháng sưởi ?”
Hà Kiêu sửng sốt một chút, lắc đầu.
Lục Yên phân phó : “Thế , ngươi phân vài xây kháng sưởi, để bọn họ đừng tham gia xây nhà nữa, xây kháng sưởi cho mỗi phòng ở của những căn nhà xây xong .”
“Bây giờ là tháng sáu , thêm ba bốn tháng nữa Liêu Châu sẽ lạnh hẳn, kháng sưởi sẽ c.h.ế.t cóng đấy.” Lục Yên tiếp: “Nếu tuyết rơi , thì đình công nữa, nhà xây xong , đều ngủ trong những căn nhà xây xong, sang năm khai xuân khởi công. Đợi một thời gian nữa các ngươi còn phái mười mấy theo rừng c.h.ặ.t củi, đốt kháng sưởi thì ít nhất cũng tích trữ một phòng đầy củi.”
Hà Kiêu gật đầu: “Ta nhớ . Vẫn là ngươi suy nghĩ chu đáo a.”
Hắn cũng sống ở Liêu Châu nhiều năm , tự nhiên là sự biến hóa khí hậu của Liêu Châu, nhưng luôn ở trong quân doanh, quân doanh chuyên quản lý hậu cần lo liệu những chuyện , đây từng lo lắng, nhất thời chú ý liền sơ suất.
Lục Yên bàn giao xong chuyện bên , liền khoái mã gia tiên về huyện nha.
Lục Thịnh trướng Nhiếp Ly và bảy văn thư, trực tiếp cho đoàn già nghỉ phép lương, để bọn họ về nhà nghỉ ngơi, lúc nào cần bọn họ sẽ đích đến nhà bái phỏng.
Huyện thừa Chủ bộ và Sư gia cũ cũng vui vẻ thanh nhàn, lớn tuổi thế cơ hội thăng tiến gì còn ngày ngày vốn dĩ đủ đau khổ , bây giờ bắt bọn họ việc nữa mà vẫn trả tiền công thì thật sự quá , mặc dù tiền công cũng chẳng bao nhiêu, nhưng còn hơn .
Lúc Lục Yên đến là buổi chiều , bôn ba cả ngày còn kịp ăn tối, Lục Thịnh kéo Nhiếp Ly đang bàn bạc chuyện gì đó trò chuyện khí thế ngất trời, thấy Lục Yên về liền chào hỏi nàng một tiếng.
Lục Yên gật đầu coi như đáp , bước nhanh nhà bếp tìm chút đồ ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-272-ve-lieu-duong-huyen.html.]
Dạo Lục Yên đều ở đây, Lục Thịnh mỗi ngày đều ăn uống qua loa, mấy văn thư cũng ở đây ăn cơm, bình thường cứ tùy tiện nấu một nồi cùng ăn là xong. Lúc Lục Yên đến nhà bếp chỉ thấy một rổ màn thầu hấp chín, ngoài chẳng gì cả.
Nàng mở một hũ tương thịt nấm đây, lấy một cái màn thầu bẻ quết lên, kẹp gặm dạo về.
Lục Thịnh và Nhiếp Ly đang thảo luận chuyện dẫn nước tưới tiêu và xây dựng guồng nước, Lục Thịnh học lúc theo Công bộ xuống Kinh Châu, Lục Yên tiến gần vài câu, cũng hiểu lắm.
Lục Thịnh thấy nàng đến, lập tức : “Nàng đến , đây chúng thảo luận chuyện công trắc, đang chuẩn cho nàng đây.”
Lục Yên gật đầu: “Các thảo luận đến bước nào ?”
Lục Thịnh từ lôi một tấm bản đồ đơn giản của Liêu Dương thành: “Thảo luận đến việc xây ở , xây mấy cái . Quy hoạch sơ bộ là thành Đông thành Tây tiên mỗi nơi một cái, thành Nam và thành Bắc quy hoạch khác, tạm thời quan trọng. Phương án nếu nàng cảm thấy khả thi, ngày mai là thể chiêu mộ khởi công.”
Lục Yên kinh hãi: “Hả? Không thảo luận một chút về tính khả thi, trực tiếp thực thi luôn ?”
Lục Thịnh mờ mịt sang: “Đương nhiên là khả thi , chuyện gì mà khả thi? Chúng đều cảm thấy là một ý kiến .”
Lục Yên giơ ngón tay cái lên: “Lực chấp hành của , đấy. Ta cảm thấy vấn đề gì, cứ hai cái .”
Lục Thịnh gật gật đầu, lôi một bản vẽ kết cấu đơn giản của công trắc: “Đây là vẽ vẫn thảo luận nàng xem , mỗi công trắc xây tách biệt nam nữ mỗi bên một cái, cửa ký hiệu, mỗi gian bên trong mười cái cung đồng (thùng vệ sinh), dùng ván gỗ ngăn cách.”
“Khoan .” Lục Yên lên tiếng ngắt lời : “Đặt cung đồng, học cái ở ? Huyện học? Thư viện?”
Lục Thịnh chút mờ mịt: “Thư viện.”
Lục Yên xua tay: “Không , nếu như cần túc trực thời gian dài để dọn dẹp bất cứ lúc nào, tăng thêm nhiều khối lượng công việc. Ta đề nghị trực tiếp thành hạn trắc (nhà tiêu khô), giống như cái ở Hằng Châu của chúng là .”
Lục Thịnh sửng sốt một chút, phản ứng , phát hiện bản ngõ cụt. Bởi vì nhà xí của thư viện chuyên môn túc trực thời gian dài dọn dẹp sạch sẽ, theo bản năng bỏ qua khối lượng công việc nhân công trong đó. Nếu thành hình thức hạn trắc, giống như ở nhà trong thôn, cần lúc nào cũng dọn dẹp, chỉ cần mỗi ngày dọn dẹp một , cách một thời gian thu dọn uế vật tích tụ là .
Xây một căn nhà gỗ đặt mười cái cung đồng trong thể là cách đơn giản nhất, nhưng cần ngừng dọn dẹp. Làm thành hình thức hạn trắc, mặc dù cần dọn dẹp thường xuyên như , nhưng độ khó xây dựng tăng lên nhiều, chỉ đơn giản là chuyện xây một căn nhà nữa. Kế hoạch ba ngày xây một gian vốn của Lục Thịnh cũng triệt để phá sản, kế hoạch mới biến thành nửa tháng một gian.
Lục Yên gật đầu: “Có thể, cần vội, cứ từ từ mà là .”
Thực nàng còn một cái bồn rửa tay ở công trắc, nhưng nàng vòi nước. Hoặc là nàng hệ thống nước sinh hoạt của thành thị, suy nghĩ chỉ đành tạm thời gác .