Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 289: Thái Tử Đến
Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:35:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đem Lục Thịnh hành hạ thành bộ dạng , nguyên nhân căn bản nhất chính là uống nhầm rượu. Lục Yên cảm thấy chuyện nàng chịu bộ trách nhiệm, Lục Thịnh một chút sai sót nào, tất cả đều do nàng nhận nhầm rượu dẫn đến, cho nên vô cùng áy náy với Lục Thịnh, mấy ngày nay đối với Lục Thịnh thể là hữu cầu tất ứng.
Lục Thịnh đối với chuyện vui vẻ hưởng thụ, thực ngày thứ ba bình thường , nhưng mỗi ngày vẫn nhân lúc Lục Yên mang t.h.u.ố.c đến cho cố ý cọ xát chiếm chút tiện nghi của Lục Yên, tục ngữ , tiện nghi mà chiếm là đồ vương bát đản.
Sáng hôm nay Lục Thịnh đang ăn sáng thì Lục Yên bưng t.h.u.ố.c tới, Lục Thịnh bưng bát ừng ực uống cạn.
Lục Yên uống t.h.u.ố.c, đột nhiên hỏi: “Thuốc cũng uống bảy ngày , cảm thấy thế nào? Hỏa khí hạ xuống ?”
Lục Thịnh đặt bát xuống, ghé sát mặt Lục Yên: “Nàng sờ thử xem còn nóng ?”
Lục Yên thật sự sờ sờ trán Lục Thịnh, sờ sờ trán , khẽ nhíu mày: “Hạ xuống nhỉ, thấy còn nóng bằng ?”
“Nàng sờ trán thì tác dụng gì? Ta sớm phát sốt nữa .” Lục Thịnh xong bước lên một bước, nắm lấy tay Lục Yên: “Nàng sờ chỗ khác xem?”
Lục Yên hành động của Lục Thịnh cho giật , tim đập như trống bỏi, năng cũng lưu loát: “Sờ… sờ chỗ nào?”
Lục Thịnh kéo tay Lục Yên đặt lên cổ , Lục Yên cảm nhận xúc cảm lạnh lẽo cổ Lục Thịnh, sợ tới mức dám động đậy.
“Thế nào? Nàng cảm thấy còn nóng ?” Lục Thịnh há miệng chuyện, mỗi khi một chữ yết hầu liền kéo theo cơ bắp rung động một cái trong lòng bàn tay Lục Yên.
Lục Yên tê rần, nàng Lục Thịnh chính là cố ý trêu chọc nàng, con nàng xưa nay ăn mềm ăn cứng, ngược khơi dậy ý chí chiến đấu của nàng.
Thế là tay Lục Yên nhúc nhích một chút, một phát tóm c.h.ặ.t lấy động mạch cổ Lục Thịnh, : “Ta sờ thấy nóng nữa, nhưng tim đập nhanh thế?”
Lục Thịnh hề lùi bước, một tay đè c.h.ặ.t t.a.y Lục Yên, thấp giọng : “Còn thể nhanh hơn nữa, nàng thử ?”
Cuối cùng vẫn là Lục Yên thua. Lục Yên rút tay đ.á.n.h một cái, bưng bát t.h.u.ố.c chạy trối c.h.ế.t.
Chuyện uống nhầm rượu chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong cuộc sống ở Liêu Dương, nhanh trôi qua, bận rộn trở .
Lục Yên tìm dựng một cái nhà gỗ chuyên dụng cho bầy ch.ó trong sân, đó đón cả hai con ch.ó qua. Làm xong nhà cho ch.ó, nàng chạy ngoại ô thành, bảo thợ mộc đóng cho mấy cái xe trượt tuyết, mùa đông rừng ch.ó thể kéo .
Mùa đông ở Liêu Châu đến nhanh, thổi mấy trận gió nhiệt độ triệt để lạnh xuống, nhà nhà bắt đầu đốt giường sưởi. Lục Yên tính toán ngày tháng, cách Thái t.ử đến cũng còn xa, tranh thủ lạp xưởng phơi đầy một sân, đợi đến lúc đó mang cho An Hòa công chúa.
Lạp xưởng phơi xong cất mấy ngày, đội ngũ đưa lương thực quả nhiên tới.
Lục Thịnh nhận tin tức, sớm dẫn đợi ở cửa thành, Lục Yên cũng đợi cùng . Năm nay lạnh muộn, vẫn tuyết rơi, Thái t.ử bọn họ đường dễ hơn năm ngoái nhiều, chịu tội ngựa cũng dễ , đến cũng sớm hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-289-thai-tu-den.html.]
Đợi quá lâu, từ xa thấy đại bộ đội cuồn cuộn kéo đến, Lục Thịnh và Lục Yên đều hưng phấn hẳn lên.
Thái t.ử cưỡi ngựa chạy ở phía nhất, phi nước đại đến mặt hai dừng , xoay xuống ngựa, còn đợi hai mở miệng, y kích động : “Xem mang ai đến !”
Thái t.ử dứt lời, hai chiếc xe ngựa phía cũng tới. Từ một chiếc xe ngựa bước xuống hai vợ chồng Di Thân Vương và Di Thân Vương phi, từ một chiếc xe ngựa khác bước xuống hai Giản Hồng Lăng và Lưu Thanh Nghiên.
Lục Yên kinh ngạc vui mừng hét lớn một tiếng ôm chầm lấy hai , trong giọng mang theo sự khó tin: “Sao các tới đây???”
Giản Hồng Lăng vỗ vỗ vai Lục Yên: “Nguyên nhân dài dòng, về sẽ từ từ với tỷ. Lần tỷ dẫn bọn chơi cho thật đấy!”
Lưu Thanh Nghiên tiếp lời: “ . Đời từng quãng đường xa như , tỷ nhất định bồi bọn chơi cho thật .”
Lục Yên buông hai , vỗ n.g.ự.c tỏ vẻ: “Đó là điều chắc chắn! Nhất định sẽ tiếp đãi các thật !”
Lục Yên hàn huyên với vợ chồng Di Thân Vương: “Vương gia Vương phi! Sao hai cũng tới đây?”
Di Thân Vương xua xua tay: “Còn trong lòng thực sự nhớ thương An nhi nhà ? Trước khi ngươi với chúng , chúng cứ luôn đắn đo đích đến xem con bé, liền xin chỉ nhận một chức quan áp tải lương thực, theo cùng tới đây.”
Lục Yên hiểu rõ gật gật đầu. Mấy hàn huyên gần xong, Lục Thịnh dẫn mấy trong thành.
Quân đội vẫn như cũ đến quân doanh, mấy Lục Yên trực tiếp an bài đến khách sạn do tiêu cục mở ở đây, Thái t.ử cũng theo ở chỗ .
Chưởng quỹ cũng là lão du côn tung hoành giang hồ nhiều năm, một đám ăn mặc trang điểm khiêm tốn nhưng cầu kỳ, Lục Thịnh Lục Yên cung kính với bọn họ, tuy phận, nhưng đoán chừng phú thì quý. Thế là chưởng quỹ mở cho mỗi một gian thượng phòng, hầu hạ vô cùng chu đáo, cũng mắt mà ghi sổ cho Lục Yên.
Buổi tối mấy tụ tập cùng chuyện quy hoạch, hai vợ chồng Di Thân Vương chính là vì đến thăm con gái, cho nên theo Thái t.ử cùng đến nơi đóng quân của Bắc Cương quân. Lưu Thanh Nghiên và Giản Hồng Lăng là đến tìm Lục Yên chơi, quân doanh một vòng về mất một tháng thời gian, các nàng định quân doanh. Nếu các nàng , Lục Yên cũng nữa, cứ ở Liêu Dương bồi các nàng chơi, đợi Thái t.ử bọn họ cùng .
Hai vợ chồng Di Thân Vương gặp con gái đến mức phát cuồng, yêu cầu duy nhất chính là càng nhanh càng . Lần đến cũng gặp tuyết rơi dày, trời vẫn còn , cũng cần lưu Liêu Dương huyện quá lâu, thế là quyết định ngày mai nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày, ngày mốt sẽ xuất phát.
Di Thân Vương một ngày cũng đợi, nhưng Lục Yên , đem đồ ăn chuẩn mang đến để bọn họ tiện thể mang qua. Bên Lục Thịnh cũng chuyện báo cáo cho Thái t.ử, than hoạt tính và cồn. Hai ngày mai còn định dẫn Thái t.ử đến phòng thí nghiệm tận mắt xem thử, một ngày vẫn .
Lục Yên Giản Hồng Lăng và Lưu Thanh Nghiên kéo chuyện phiếm cho . Lục Yên c.ắ.n hạt dưa hỏi Giản Hồng Lăng: “Hỏi các tới thời gian sẽ kể, bây giờ kể , qua đây?”
Giản Hồng Lăng thở dài một , c.ắ.n hạt dưa trả lời Lục Yên: “Ai, Thánh Thượng ban hôn cho và Thái t.ử .”
Lục Yên sặc đến mức ho sù sụ, mãi một lúc lâu mới dịu : “Nói chi tiết một chút! Ta thích !”