Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 305: Lại một năm nữa

Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:35:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chớp mắt đến đêm Trừ Tịch, Lục Yên một bàn thức ăn, Lục Duy một chiếc ghế cao lên bàn ăn, Lục Song trong chiếc ghế ăn dặm chuyên dụng dành cho trẻ nhỏ ăn đồ ăn dặm, một bàn thức ăn mà gấp gáp kêu oa oa.

 

Lục Yên và Lục Thịnh ai để ý đến nó, Lục Duy ăn no liền để nàng dẫn Lục Song về phòng nghỉ ngơi sớm.

 

Đến tối, bàn chỉ còn hai Lục Thịnh và Lục Yên. Lục Yên mở một vò rượu vang nho để hai đối ẩm.

 

Đây là năm thứ hai hai rời khỏi nhà đón năm mới cùng cha nương, nhưng cảm nhận năm nay khác với năm ngoái.

 

Năm ngoái hai đây với tư cách là khách, trong lòng bao lâu nữa sẽ trở về Kinh thành. Năm nay hai định cư ở Liêu Dương , nơi chính là nhà, vài năm tới thậm chí mười mấy năm, mấy chục năm nữa hai thể sẽ luôn ở đây.

 

Lục Thịnh rót cho Lục Yên một chén rượu, nâng chén chạm với nàng một cái: “Chén kính nàng, cảm ơn nàng luôn ở phía giúp đỡ nhiều như . Liêu Dương bây giờ ngày càng lên, mỗi một bước đều đang tiến lên vững chắc theo kế hoạch của chúng , may mà nàng, nàng thì .”

 

Lục Yên vội vàng ngắt lời : “Dừng dừng dừng, dừng , đừng giọng quan liêu với .” Nói xong liền nâng tay uống cạn chén rượu.

 

Lục Thịnh : “Được nữa, nhưng những lời câu nào cũng là thật, lời khách sáo.”

 

“Người một nhà hai lời.” Lục Yên : “Năm tiếp tục nỗ lực, sang xuân là bắt đầu gieo hạt , khi gieo hạt xong vụ thu hoạch mở thư viện, thu hoạch xong lâu nữa Thái t.ử sắp đến, chừng cha nương chúng cũng sẽ đến, chúng mua một căn nhà ở bên ngoài , cả nhà ở nha môn chứa nổi .”

 

Lục Thịnh gật gật đầu: “Ra giêng sẽ tìm một căn ở gần nha môn, thì xây mới cũng , xây một căn thật lớn, dù chỗ chúng đất trống cũng rộng.”

 

Lục Yên gật gật đầu: “Ta nhớ cha và nương , cha và nương đến đây thì trực tiếp để họ thư viện , dạy thêu thùa may vá và nghề mộc.”

 

Lục Thịnh chậc một tiếng: “Hai họ còn đến mà nàng sắp xếp xong xuôi công việc cho họ . Lục Chiêu tính ? Ai trông Lục Chiêu đây?”

 

Lục Yên hắc hắc: “Nuôi con ngàn ngày dùng con một giờ, để Lục Duy và Lục Song trông.”

 

Lục Thịnh lắc đầu: “Dùng con một giờ? Lục Duy từ lúc đến đây vẫn luôn trông trẻ, là một giờ.”

 

Lục Yên gật gật đầu: “Trẻ con cũng ngày lớn lên. thư viện mở định trực tiếp cho Lục Duy thư viện, để Lục Song trông trẻ .”

 

Lục Thịnh suýt nữa phun ngụm rượu : “Lục Song trông trẻ? Lục Song mới lớn chừng nào!”

 

Lục Yên gãi gãi đầu: “Ây da thì đến lúc đó tính. Dù cứ mở thư viện lên , điều hai từ trong đám văn thư của cho , trực tiếp để bọn họ xem sách giáo khoa vỡ lòng nhận chữ mà biên soạn bên , để bọn họ dạy.”

 

Lục Thịnh ý kiến gì, gật đầu đồng ý. Về quy hoạch những việc chính sự Lục Thịnh bao giờ đưa dị nghị với Lục Yên, cùng lắm là lúc thực thi mới đưa một vấn đề về chi tiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-305-lai-mot-nam-nua.html.]

 

Hai uống hết chén đến chén khác, thứ rượu ngòn ngọt như nước đường, vô cùng mê hoặc , bất tri bất giác uống hết nửa vò.

 

Hai đang về kế hoạch khi sang xuân năm , Lục Thịnh tốc độ của Lục Yên ngày càng chậm, chút kỳ quái hỏi nàng: “Nàng ? Có nàng say ? Hay là chúng đừng uống nữa?”

 

Lục Yên quả thực mơ màng , lời Lục Thịnh còn phản ứng một chút: “Hửm? Ta say ?”

 

Lục Thịnh dở dở : “Bản nàng ? Nàng hỏi ai đấy? bình thường uống nhiều sẽ uống nhiều, nàng đây là tình huống gì?”

 

Mí mắt Lục Yên ngày càng nặng, nàng cũng chẳng ý định chống cự gì, trả lời Lục Thịnh một câu “Không a” trực tiếp gục xuống bàn ngủ .

 

Lục Thịnh trơ mắt Lục Yên hề dấu hiệu báo gục xuống bàn ngủ, vẻ mặt ngơ ngác.

 

sự mờ mịt luống cuống chỉ kéo dài một lát, nhanh kết thúc biến thành rục rịch thử.

 

Lục Thịnh khuôn mặt khi ngủ của Lục Yên, nhịp tim chút tăng nhanh. Lục Yên cứ uống nhiều là buồn ngủ, men rượu bốc lên ngủ là ngủ, thế mà để Lục Thịnh phát hiện quy luật.

 

Lục Thịnh nhẹ nhàng lay lay bả vai Lục Yên, Lục Yên phản ứng gì vẫn đang ngủ. Lục Thịnh bế ngang nàng lên, về phía phòng nàng.

 

Từ khi Lục Yên cửa sổ kính cho các phòng, ánh trăng xuyên qua kính chiếu trong phòng, buổi tối cần thắp đèn trong phòng cũng ánh sáng, thích nghi cũng thể rõ.

 

Không cần thắp đèn, vặn tránh một khả năng nàng giật tỉnh giấc. Lục Thịnh bế Lục Yên phòng, thích nghi với độ sáng trong phòng một chút, thắp đèn trực tiếp đặt nàng lên giường.

 

Lục Thịnh đắp chăn cho nàng cẩn thận, bắt đầu chằm chằm nàng. Lục Yên nhắm nghiền hai mắt, thở đều đặn.

 

Tiếng hít thở của Lục Thịnh chút dồn dập, đôi môi đang mím c.h.ặ.t của Lục Yên, chút động tâm. Đôi môi thoạt vô cùng mềm mại, dụ dỗ từ từ tiến gần.

 

Trong khoảnh khắc gần như sắp chạm , lý trí Lục Thịnh về liền dừng , khống chế bản dịch lên , cuối cùng đặt nụ hôn lên trán Lục Yên.

 

Lục Thịnh đang nhắm mắt nghĩ gì, đột nhiên thấy Lục Yên “chậc” một tiếng, sợ tới mức rùng mở bừng mắt.

 

Lục Yên cũng mở mắt , nhướng nhướng mày, lúc chuyện vẫn còn mang theo rượu, nhưng cả tỉnh táo hơn ít.

 

Lục Yên như : “Bắt nhé.”

 

 

Loading...