Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 312: Tiệc thôi nôi

Cập nhật lúc: 2026-04-11 02:35:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện Lục Chiêu đột nhiên khiến tất cả đều mừng rỡ như điên, nhưng Lục Chiêu keo kiệt chịu mở miệng thêm một chữ nào nữa.

 

Lục Chiêu sinh tháng mười một, tuy rằng còn đầy một tuổi nhưng cũng chênh lệch quá nhiều, bây giờ cũng tính là quá sớm, mấy mới mẻ vài phút cũng qua .

 

Đã là buổi tối , Lục Thịnh tan ca cũng thẳng đến viện của cha nương thăm hai , Lục Yên tóm gọn, túm áo kéo về viện của .

 

Đợi đến khi hai thật sự yên trong viện, Lục Yên ánh mắt mang theo chút nghi hoặc của Lục Thịnh, đột nhiên nên mở miệng như thế nào.

 

Hỏi cái gì? Hỏi chúng đến bước là kết quả do tỉ mỉ mưu tính ? Hỏi là rắp tâm lừa gạt tròng ?

 

Cái còn cần hỏi ?

 

Lục Yên thở dài một : “Ta với một nữa, dạo ý định thành .”

 

Lục Thịnh càng mờ mịt hơn: “Ta mà, nàng ? Chịu đả kích gì ? Ai giục nàng thành ?”

 

“Không ai giục thành cả.” Lục Yên : “Đột nhiên cảm thấy cũng thật dễ dàng gì.”

 

Lục Thịnh nửa hiểu nửa gật gật đầu, mượn cơ hội đưa yêu cầu quá đáng: “Ta quả thực dễ dàng, nàng định bồi thường cho thế nào đây? Cho hôn một cái ?”

 

Lục Thịnh chỉ thuận miệng , giống như bình thường sướng miệng một chút thôi, nhưng Lục Yên ngoài dự đoán hề phản đối, đột nhiên rướn tới, kịp phòng chụt một cái lên môi Lục Thịnh xoay rời .

 

Lục Thịnh cứng đờ tại chỗ, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn, nhưng ngoài miệng phát chút âm thanh nào.

 

Ngày hôm Thái t.ử liền dẫn rời , hai cha con Lão Vu Tiểu Vu theo đội ngũ cùng về quân doanh.

 

Tháng mười một, đến sinh thần một tuổi của Lục Chiêu. Lục Chiêu từ một chữ đó, bắt đầu tích chữ như vàng, dễ gì mở miệng, chữ “ ” ngược vận dụng thuần thục. Còn học một chữ “ thể”.

 

Lục Yên cảm thấy nó , mà là , lúc bắt buộc bày tỏ thái độ mới .

 

Tiệc thôi nôi của Lục Chiêu ý của Lục Thịnh là lớn, thôi nôi khác với những dịp khác, vẫn coi trọng. chữ “ ” của Lục Chiêu phủ quyết .

 

Lục Thịnh và Lục Yên đều tò mò Lục Chiêu: “Muội thể mở miệng vàng ngọc xem tại a?”

 

Lục Chiêu dùng hết vốn từ vựng cả đời, nặn một câu: “Các , ăn, , , .”

 

Lục Thịnh vẻ mặt ngơ ngác, Lục Yên kỳ diệu hiểu lời của Lục Chiêu.

 

Lục Chiêu bây giờ vẫn đang ăn đồ ăn dặm Lục Yên chuyên môn cho nó, mỗi ăn cơm những khác ăn cơm đàng hoàng thèm đến mức chảy nước dãi nhưng một miếng cũng ăn, chỉ Lục Song ăn giống nó, nó khó chịu từ lâu .

 

Tiệc thôi nôi của nó, mời một đám đến ăn cơm, bản ăn, nó chịu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-312-tiec-thoi-noi.html.]

Lục Yên giải thích cho Lục Thịnh một lượt, phản ứng của Lục Chiêu. Lục Chiêu xong lời giải thích của Lục Yên, gật gật đầu tỏ vẻ tán thành: “Không .”

 

“Được , thì nữa.” Lục Thịnh xoa xoa đầu nó: “ bốc thôi nôi thì bắt buộc .”

 

Bốc thôi nôi là một phong tục dự đoán tiền đồ của trẻ sơ sinh lúc tròn một tuổi. Lúc đứa trẻ tròn một tuổi, sẽ bày đủ loại đồ vật mặt đứa trẻ, xem nó bốc lấy cái nào, liền dự báo tương lai sẽ liên quan đến ngành nghề đó.

 

Từ thị thấy kỳ quái: “Nó là một bé gái, bốc thôi nôi?”

 

Bày cái gì a? Con gái tương lai thể những gì a?

 

“Con gái thì ?” Lục Thịnh lý lẽ hùng hồn : “Con gái cũng bày, bày thật nhiều . Muội của Lục Thịnh , tương lai gì thì nấy, chỉ cần nó , gì cũng .”

 

Đến đúng ngày bốc thôi nôi, Từ thị rảnh để cảm thán nữa. Lục Thịnh Lục Yên đem những thứ thể bày xung quanh bày hết một lượt.

 

Lục Chiêu và những đứa trẻ bình thường cũng giống lắm, nó dường như lòng hiếu kỳ cực mạnh, mỗi món đồ đều cầm lên nghiên cứu một chút, bỏ xuống tiếp tục tiến về phía .

 

Lục Thịnh Lục Yên nó cầm sách, b.út, muôi xới cơm lên xem bỏ xuống, cầm một chiếc kính viễn vọng bên lò gạch lên yêu thích buông vuốt ve nửa ngày, lưu luyến rời bỏ xuống, bò đến cuối cùng.

 

Cuối cùng đặt một bông cao lương. Lục Chiêu cầm bông cao lương lên lâu.

 

Lục Yên gọi nó: “Chiêu Chiêu, nếu phía thứ con thích con thể đầu lấy.”

 

Lục Chiêu lắc lắc đầu, cầm bông cao lương bỏ xuống nữa.

 

Hai vợ chồng Lục lão đại và Từ thị khuê nữ bốc một bông cao lương còn khá vui vẻ: “Nó đây là trồng trọt, là chỉ thèm ăn thôi?”

 

Lục Chiêu nó thèm ăn, phục phản bác: “Không ăn! Không ăn!”

 

Lục lão đại gật gật đầu: “Vậy Chiêu Chiêu nhà chúng chính là trồng trọt !”

 

Từ thị cũng híp mắt, cảm thấy trồng trọt : “Nhà chúng mấy đời đều là kẻ chân lấm tay bùn, xuất hiện ca ca con quan như , thì cũng thể quên gốc gác.”

 

Hai cảm thấy trồng trọt , Lục Yên cũng cảm thấy , bản Lục Yên cũng đang trồng trọt. Lương thực là gốc rễ sinh tồn của bách tính, trồng trọt thì quy hoạch phát triển đều là suông.

 

nàng luôn cảm thấy Lục Chiêu cái đơn giản là trồng trọt. Nàng và Lục Thịnh nỗ lực bao nhiêu năm nay là uổng phí, đợi Lục Chiêu lớn lên mà vẫn đích trồng trọt thì hai họ cũng quá thất bại .

 

Lục Chiêu khi lớn lên mang đến cho Lục gia thậm chí bộ triều Đại Lịch một niềm vui bất ngờ, đây là điều mà tất cả đều từng nghĩ tới năm nó tròn một tuổi .

 

Thôi nôi của Lục Chiêu cứ như trôi qua, qua mấy ngày Thái t.ử dẫn trở về.

 

Còn mang về cho Lục Yên mấy “niềm vui bất ngờ”.

 

 

Loading...