Lục Yên cố ý chuốc say bản để tạo cơ hội cho Lục Thịnh, Lục Thịnh tự nhiên sẽ bỏ lỡ, vươn tay nhẹ nhàng bế bổng Lục Yên lên.
Lục Yên nhắm mắt lời nào, rốt cuộc thật sự say , say đến mức độ nào.
Lục Thịnh bế nàng về phòng, đặt lên giường, chằm chằm nàng một lúc, mở miệng : “Nàng bày trò chỉ vì cái thôi ?”
Lục Yên nửa tựa đầu giường, mở đôi mắt mơ màng lời nào, đột nhiên vươn tay túm c.h.ặ.t vạt áo n.g.ự.c Lục Thịnh, dùng sức kéo đến mặt .
Lục Thịnh kịp phòng kéo một cái, đột nhiên kéo gần đối mặt với Lục Yên, nhất thời nghẹn họng, trái tim đập thình thịch.
Lục Yên mắt Lục Thịnh, choáng váng : “Có một lời, chỉ thể uống say mới với , đợi tỉnh thì cách nào nữa.”
Lục Thịnh chút nghi hoặc: “Tại ?”
Lục Yên: “Bởi vì chịu trách nhiệm với những lời lúc tỉnh táo, bây giờ cách nào chịu trách nhiệm với , trái tim và đầu óc ý kiến thống nhất.”
“Chịu trách nhiệm?” Lục Thịnh lặp : “Nàng chịu trách nhiệm cái gì?”
“Bây giờ say , cho nên những lời từng đợi tỉnh đều tính sổ nữa. Ta cứ như , cứ như .” Lục Yên : “Ta cảm thấy hình như thích . Không sớm hôn ? Ta cho một cơ hội.”
Lục Yên thẳng thắn , Lục Thịnh nếu ngay cả cơ hội cũng nắm bắt thì xứng nam nhân nữa.
Lục Thịnh cúi xuống, hôn lên môi Lục Yên.
Lục Thịnh kinh nghiệm, chỉ đưa miệng tới, vẫn là Lục Yên dựa kinh nghiệm học mạng kiếp cạy mở khớp hàm, đầu lưỡi hai quấn quýt lấy .
Năng lực học tập của Lục Thịnh cực mạnh, nhanh thông hiểu đạo lý suy một ba, thế công thủ của hai đổi. Lục Yên vươn tay ôm lấy eo Lục Thịnh, để hai dán sát hơn, Lục Thịnh một tay chống đỉnh đầu Lục Yên, một tay ôm Lục Yên lòng.
Một nụ hôn triền miên dài dằng dặc kết thúc, hai đều tách . Lục Thịnh cảm nhận rõ ràng, đợi Lục Yên tỉnh táo lập tức sẽ trở mặt nhận , tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm với . Bản Lục Yên cũng nghĩ như , nhân lúc đang say trầm luân thêm một lát.
Lục Thịnh tựa đầu giường, ôm Lục Yên trong lòng, nhịn hỏi: “Tại nàng bắt buộc say mới thể cận với ?”
“Thật ở chỗ chúng cần phức tạp như , gì cũng .” Lục Yên : “ ở chỗ chúng , mật thường gắn liền với hôn nhân. Những chuyện chúng , bình thường đợi hai thành xong mới thể , hoặc là xong thì thành , tóm là khả năng mà định thành . Ta thành , chỉ thể mượn rượu bình phong, rượu tỉnh nhắc nữa là xong.”
Lục Yên thẳng thắn , Lục Thịnh dở dở : “Ai thì thành ? Ai còn thể ép nàng thành bằng? Toàn bộ huyện Liêu Dương định đoạt, nàng còn quyền lên tiếng hơn cả , ai quản nàng.”
Lục Yên gật gật đầu lắc lắc đầu: “Chàng đó là khi cha nương đến, bộ huyện Liêu Dương hai chúng lớn nhất. Bây giờ cha nương đến , cha nương lớn nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-314-say-roi-moi-de-noi-chuyen.html.]
“Được thôi, cho dù là cha nương lớn nhất.” Lục Thịnh : “Hai chúng gì bọn họ ?”
Lục Yên hạ thấp giọng: “Bọn họ thật sự thể ?”
Lục Thịnh cũng hạ thấp giọng: “Chúng lén lút là ?”
Lục Yên lắc lắc cái đầu là hồ dán: “Không... đúng lắm...”
Lục Thịnh giương mắt nàng: “Chỗ nào đúng?”
Lục Yên cố gắng phân một tia lý trí, bẻ gãy logic cho rõ ràng: “Chúng ... hộ tịch của chúng đều ghi thành quan hệ phu thê , bây giờ như vụng trộm thế ...”
Lục Thịnh cũng cảm thấy hoang đường: “Cho nên rốt cuộc tại nàng cứ cho mờ ám như ?”
Lục Yên cũng cuốn , thật sự vuốt rõ, trực tiếp : “Ây da, chính là cảm thấy thích , yêu đương với , nhưng thành với !”
Lục Thịnh mà hồ đồ: “Thế nào gọi là yêu đương?”
Lục Yên nghĩ nghĩ: “Chính là hai chúng thành nhưng thể một chuyện mà phu thê thành , dựa theo tâm ý của mà cận với đối phương, chán ghét nữa hoặc là thích khác thì trực tiếp chia tay.”
Tuy rằng từ chia tay Lục Thịnh cũng là đầu tiên , nhưng dễ dàng hiểu hàm nghĩa của từ . Tuy rằng cảm thấy thể chấp nhận việc Lục Yên chia tay với , nhưng đây là cơ hội ngàn năm một , Lục Yên bằng lòng cận với a, bỏ qua cơ hội mới là tên ngốc nhất thiên hạ.
Thế là Lục Thịnh chút do dự đồng ý: “Được a! Ta yêu đương với nàng!”
Lục Yên nhướng nhướng mày, kinh ngạc Lục Thịnh: “Ây dô, đấy trai, tốc độ tiếp nhận sự vật mới mẻ nhanh mà!”
“Đó là đương nhiên, từ nhỏ lớn lên cùng nàng, còn gì mới mẻ hơn nàng nữa?” Lục Thịnh : “Bây giờ nàng đang tỉnh táo đúng ? Nàng đừng ngày mai tỉnh rượu quên mất chuyện đấy.”
Lục Yên nghẹn họng: “Ờ... chắc là ...”
Lục Thịnh trừng tròn mắt: “Nàng dám!”
Lục Yên chút buồn : “Ta quên thì thể gì a?”
“Ta cũng thể gì.” Lục Thịnh : “Vậy hôn thêm lúc nữa , để kiếm đủ vốn.”
Lục Thịnh xong cúi xuống, hai hôn .