Lục Thịnh thật sự tìm những thứ cần tìm và nghiên cứu kỹ lưỡng mới mang đến mặt Lục Yên.
Lục Yên nheo mắt: “Thế nào? Có thu hoạch gì ?”
Lục Thịnh vẻ mặt một lời khó hết: “Nàng đoán xem?”
Lục Yên : “Ta đoán là cũng chút thu hoạch nhỉ. Chàng đợi lật xem giáo trình xem gì cần bổ sung , sẽ giảng cho bài học cuối cùng.”
Lục Thịnh đuổi theo hỏi: “Vậy khi nào nàng xem xong? Chúng khi nào bắt đầu giảng?”
Lục Yên tính toán ngày tháng: “Tối nay , tối nay ngày cũng .”
Lục Thịnh cuối cùng cũng ăn viên t.h.u.ố.c an thần, yên tâm .
Lục Yên lật xem một lượt tập tranh và sách mà Lục Thịnh mang về, bên trong quả thực giới thiệu ít kiến thức, nhưng nàng cảm thấy những nội dung quan trọng phần thiếu sót. Lục Yên suy nghĩ một chút, cầm b.út bắt đầu bổ sung.
Buổi tối khi Lục Thịnh trở về, bài giảng của nàng chuẩn xong xuôi.
Lúc Lục Thịnh tắm rửa xong trở về phòng, Lục Yên đang khoanh chân giường sưởi, đầu gối là một cuốn sách đang mở, thấy trở về, nàng gập sách , lấy mấy tờ giấy, vẫy tay gọi Lục Thịnh qua.
Lục Thịnh ngơ ngác bước tới, cũng lên giường sưởi, đối diện Lục Yên, hỏi nàng: “Nàng định giảng cho cái gì?”
Lục Yên hắng giọng: “Giảng cho bài học cuối cùng. Từ nay về sẽ lớp nữa, bài học cuối cùng hãy cho kỹ.”
Lục Thịnh ngơ ngác gật đầu.
Lục Yên chỉ những cuốn sách : “Trong những cuốn sách nhiều thứ chi tiết , tin rằng cũng thu hoạch nhiều. một vấn đề mà hầu hết các sách đều đề cập đến, nhưng cảm thấy cần thiết giảng giải cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-321-bai-hoc-cuoi-cung.html.]
Lục Thịnh chút mờ mịt: “A? Nhiều nội dung như mà vẫn còn thứ đề cập đến ?”
(Phần qua kiểm duyệt, sẽ bổ sung hình )
Lục Thịnh rùng một cái, trong lòng ngược dâng lên ý chí chiến đấu: “Nàng chọn hôm nay để giảng cho những điều là ý gì?”
Lục Yên liếc xéo : “Chàng nghĩ ? Ta còn thể ý gì khác?”
Đêm lạnh như nước, đèn dầu và nến trong phòng đều tắt, nhưng vì chậu than sưởi ấm, cộng thêm ánh trăng trắng ngần chiếu qua cửa sổ kính phòng, Lục Yên cảm thấy hề tối, thậm chí còn chút sáng.
Sáng đến mức nàng thể rõ hàng mi dày của Lục Thịnh.
Lục Thịnh cũng vô cùng kích động, Lục Yên mà ngày đêm mong nhớ giờ đây đang ở bên cạnh, đầu óc lúc tỉnh táo lúc mơ hồ.
Hai đến rạng sáng mới ngủ, Lục Thịnh đương nhiên đến nha môn. Sau khi Nhiếp Ly đến nha môn, thấy Lục Thịnh đến, liền nhướng mày, chợt hiểu .
Nhiếp Ly chỉ huy thuộc hạ ai việc nấy, cần đợi Lục Thịnh nữa.
Quả nhiên, mãi cho đến khi mặt trời ngả về tây, ánh nắng buổi chiều lười biếng rải mặt đất, Lục Thịnh mới chậm rãi xuất hiện mặt . Lục Thịnh mặt mày hớn hở, cả toát một niềm vui khó tả. Lục Yên chỉ liếc một cái, liền hiểu ý, cần cũng thể đoán , tên chắc chắn đại công cáo thành.
Lúc Lục Thịnh nhẹ nhàng, đ.á.n.h thức Lục Yên. Lục Yên cũng ngủ đến chiều mới đói đ.á.n.h thức, chuẩn bếp kiếm chút gì ăn, đẩy cửa thấy Từ thị bế Lục Chiêu trong sân, thấy nàng thì tủm tỉm : “Cơm nương nấu xong , con bếp hâm là .”
Lục Yên thấy nụ kỳ lạ của Từ thị thì rùng một cái, thăm dò hỏi: “Nương đến khi nào ?”
Từ thị tủm tỉm : “Sáng sớm đến một , thấy các con dậy về, mới qua đây lâu. Lục Thịnh thấy.”
Từ thị dường như đoán điều gì đó, nhưng thẳng. Lục Yên thôi, cũng gì, đành bếp.