Mới Đầu Bị Bán: Từ Tiểu Thương Bán Bánh Đến Phú Giáp Một Phương - Chương 68: Quan Âm thiền tự

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:29:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua, Lục Thịnh nghỉ hè mười lăm ngày, từ lúc thi xong đến khi yết bảng một tuần cần đến huyện học.

 

Lục Yên sẽ bỏ qua một sức lao động thể sử dụng nào, Lục Thịnh mỗi ngày đều Lục Yên tóm đ.á.n.h lòng trắng trứng.

 

Lập thu cũng một thời gian , thời tiết dần chuyển lạnh, Trương Sưởng đến càng thường xuyên hơn.

 

Trương Sưởng ăn xong bữa sáng cũng , hỏi Lục Yên: “Có núi Vân Mộng ngắm lá phong đỏ ?”

 

Dạo đang là lúc lá phong bắt đầu đỏ, núi Vân Mộng ngay trong huyện Hào Sơn, cách huyện thành xe ngựa ba bốn canh giờ. Nếu ngắm lá phong, ít nhất cần ba ngày, ngày hôm , ngày hôm về.

 

Lục Yên tỏ vẻ thời gian rảnh rỗi đó, đồng thời hiến kế cho Trương Sưởng: “Lục Thịnh đang rảnh rỗi ở nhà đấy, ngươi thể rủ thử xem.”

 

Trương Sưởng: “......”

 

Ta rủ Lục Thịnh gì?

 

Lại qua hai ngày, Trương Sưởng đổi chiến lược, rủ Lục Yên và Lục Thịnh cùng Quan Âm thiền tự bái Phật, vài ngày nữa là yết bảng , cầu một thứ hạng . Lục Yên cũng thể cầu tài.

 

Quan Âm thiền tự ở ngay gần, ở vùng ngoại ô huyện thành, xe ngựa hơn một canh giờ là tới, Lục Yên quả nhiên từ chối, ăn ai là mê tín, nàng đối với những hoạt động tôn giáo kiểu sức kháng cự.

 

Chỉ là, “Quan Âm tự là để cầu tự ?”

 

“Cầu gì cũng .” Trương Sưởng : “Cầu tài tài, cầu tự tự, cầu công danh công danh. Nghe Quan Âm linh xăm trong chùa cũng linh nghiệm.”

 

Lục Yên cuối cùng cũng đồng ý, ngày mai sẽ . Lục Yên về với Lục Thịnh, Lục Thịnh tỏ vẻ ý kiến gì, trong lòng lạnh một tiếng.

 

Tên tiểu t.ử Trương Sưởng dạo ngày càng lộ liễu , đáng tiếc hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, Lục Yên qua chẳng cái gì cả.

 

Ngày hôm , Trương Sưởng thuê một chiếc xe ngựa, đến thẳng Lục ký đón hai . Ba xe ngựa, nhất thời ai gì, Trương Sưởng vắt óc tìm cách bắt chuyện với Lục Yên.

 

Trương Sưởng: “Lục cô nương, bình thường cô sở thích gì ?”

 

Lục Yên nghĩ ngợi: “Kiếm tiền a.”

 

Trương Sưởng: “......”

 

Trương Sưởng: “Còn gì khác ? Còn nữa ?”

 

Lục Yên nghĩ ngợi, nhất thời thật sự . Trước đây nàng khá nhiều sở thích, lướt điện thoại, tiểu thuyết, đồ thủ công, bây giờ một mặt quả thực hoạt động giải trí ít nhiều, mặt khác nàng luôn cảm thấy cảm giác an , đến giờ nàng còn mua nổi một căn nhà, thời cổ đại lương hưu, tích cóp thêm chút tiền thì lấy gì đảm bảo cuộc sống? Sở thích gì chứ, đợi kiếm đủ tiền hẵng .

 

“Trước khi kiếm đủ tiền, tạm thời phát triển sở thích nào khác.” Lục Yên bất đắc dĩ .

 

Rất , chuyện ngõ cụt .

 

Trương Sưởng vẫn bỏ cuộc, tiếp tục tìm chủ đề: “Vậy cô cảm thấy khi nào mới tính là kiếm đủ tiền?”

 

“Kiếm tiền chắc chắn là càng nhiều càng .” Lục Yên : “ nếu là đủ dùng, theo tiêu chuẩn của , đó là mỗi ngày cần việc cũng tiền , và tiền dư dả của thể giúp cơm no áo ấm cho đến lúc c.h.ế.t, để lo lắng về già sẽ c.h.ế.t đói ngoài đường.”

 

Trương Sưởng ngẩn : “Tại lo lắng về già c.h.ế.t đói ngoài đường? Con cháu cô chắc chắn sẽ phụng dưỡng cô mà.”

 

Lục Yên im lặng một chút, vẫn thành thật : “Ta từng nghĩ đến chuyện con cháu, chuyện đời ai , lỡ như con cháu thì ?”

 

Trương Sưởng tê dại cả : “Sao con cháu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-dau-bi-ban-tu-tieu-thuong-ban-banh-den-phu-giap-mot-phuong/chuong-68-quan-am-thien-tu.html.]

 

Lục Yên cách nào giải thích chủ nghĩa kết hôn cho cổ đại hiểu, mặc dù bản nàng , nhưng đối với chuyện hôn nhân con cái quả thực nàng cũng theo đuổi nguyên tắc tùy duyên, thì thì thôi, cưỡng cầu một kết quả nào đó. Nàng ở đây cha ruột, ai thể ép buộc nàng gì, Lục lão đại và Từ thị chắc chắn cũng sẽ ép nàng.

 

Lục Yên xòa qua chuyện: “Con cháu tự phúc của con cháu, con cháu hưởng phúc.”

 

Lục Thịnh nãy giờ vẫn nhắm mắt dưỡng thần, thấy câu phì một tiếng.

 

Trương Sưởng cầu cứu sang Lục Thịnh: “Nhà các thể đồng ý ?”

 

Lục Thịnh nhịn gật đầu: “Nhà chúng chính là tự do như đấy.”

 

Trương Sưởng: “......”

 

Lục Yên vẻ mặt thôi của Trương Sưởng, chậc một tiếng: “Ngươi nên ngưỡng mộ ? Ngươi hiện tại ngay cả tự do chủ hôn sự của còn , càng đừng đến tự do thành .”

 

Trương Sưởng: Xin cô đừng nữa.

 

Ba gì để , cứ thế ngượng ngùng cuối cùng cũng đến Quan Âm thiền tự.

 

Quan Âm thiền tự ở lưng chừng núi Quan Âm, ba xuống xe ngựa còn bộ lên núi.

 

Ngôi chùa hình như thật sự linh nghiệm, du khách tấp nập, đến đông. Người với chen vai sát cánh, nhanh cũng nhanh .

 

Đi ba là một đôi chủ tớ, vị chủ t.ử trẻ tuổi hình như đang mang thai, một tay ôm bụng, tốc độ chậm. Lục Yên cũng vội, thong thả theo phía .

 

Đột nhiên nữ t.ử phía trẹo chân, ngã ngửa , Lục Thịnh và Trương Sưởng đều chú ý đến nàng , còn kịp phản ứng thì Lục Yên nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng .

 

Nữ t.ử sợ đến mềm nhũn cả chân, tựa lan can dừng .

 

“Đừng sợ, .” Lục Yên vuốt lưng nàng an ủi: “Cùng hít thở sâu nào, hít , thở , .”

 

“Ta , đa tạ cô nương quá, nếu cô nương thật dám nghĩ hậu quả sẽ .” Nữ t.ử dung mạo kiều diễm ướt át, giọng cũng như ngậm mật, lời cảm tạ xong xương cốt Lục Yên đều mềm nhũn.

 

Quan Âm tự còn xa nữa là tới, Lục Yên và nha của nàng một trái một dìu nàng , mấy tiếp tục về phía .

 

“Tỷ m.a.n.g t.h.a.i còn lên núi a?” Lục Yên : “Nguy hiểm bao!”

 

Nữ t.ử khổ một tiếng: “Ta đến để tạ lễ, nhân tiện cầu xin Quan Âm Bồ Tát phù hộ cho sinh nở suôn sẻ.”

 

Nữ t.ử tên là Oanh nương, là Tứ di nương trong nhà Lưu viên ngoại. Chủ mẫu trong nhà cay nghiệt, tiểu với cũng đấu đá sống c.h.ế.t. Oanh nương đây cũng từng m.a.n.g t.h.a.i một đứa bé, t.h.a.i còn vững sảy mất. Đứa bé là nàng cầu thần bái Phật mới , qua bốn tháng, t.h.a.i tượng định , nàng liền đến tạ lễ.

 

Trong lúc trò chuyện Oanh nương mới , hóa tiểu cô nương chính là chưởng quỹ của Lục ký. Nàng quả thực kinh ngạc, hóa chưởng quỹ Lục ký là một tiểu cô nương, còn trẻ tuổi như .

 

Nàng từng đến Lục ký, chỉ là Lưu viên ngoại thích đồ ngọt, thường mua điểm tâm của Lục ký, đối với mấy loại đồ ngọt và thức uống của Lục ký đều khen dứt miệng. Nàng thơm lây, ăn vài , cũng ấn tượng sâu sắc với Lục ký.

 

“Nếu tỷ thể ngoài, hãy đến quán chơi nhiều hơn nhé.” Lục Yên : “Trong quán nhiều món ngon lắm, nhiều món xong ăn ngay mới là ngon nhất.”

 

“Ta ngoài một chuyến khó, chỉ thể nhờ Đào Nhi mua về giúp .” Oanh nương chút tiếc nuối, nhanh chuyển chủ đề: “Muội hôm nay đến cầu gì ? Muội trẻ tuổi như , chắc đến cầu nhân duyên chứ.”

 

Lục Yên : “Ta là ăn thì còn cầu gì nữa? Chắc chắn là đến cầu tài !”

 

Nói mấy đến cửa thiền tự.

 

 

Loading...