Mỗi lần rung động đều là em - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:51:01
Lượt xem: 3,854

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi ánh mắt của Tạ Hoài Chu kịp về phía , cúi đầu bước nhanh ngoài.

 

chuẩn tâm lý từ , nhưng tại lòng vẫn thấy khó chịu thế ?

 

Sau khi trở về, bắt đầu thu dọn những dấu vết của trong biệt thự của Tạ Hoài Chu, tránh để thấy đồ của đ.â.m phiền lòng.

 

Sống cùng ba năm, nơi trang trí theo đúng sở thích của .

 

Vẫn còn nhớ lúc mới dọn về ở chung, thấy cái gì cũng khuân về nhà.

 

Nào là mấy chậu cây mọng nước ngoài ban công,

 

Mấy cuộn phim cũ mua ở chợ đồ cũ,

 

.......

 

Còn cả đống gấu bông gắp từ máy gắp thú, bày kín cả lẫn sofa.

 

Lúc đó Tạ Hoài Chu thấy liền nhếch môi bảo: " là trẻ con."

 

Anh thật sự thích, mấy thứ giữ đều là nhờ mặt dày mày dạn đòi giữ cho bằng .

 

gói ghém đăng bán ứng dụng đồ cũ.

 

Lúc dọn dẹp, thấy một bức tranh đặt ở góc phòng sách.

 

Đó là bức tranh Tạ Nghiên Lễ vẽ tặng Tạ Hoài Chu quà sinh nhật.

 

Nghĩ ngợi một lát, đem nó đặt ở vị trí nổi bật nhất trong phòng khách.

 

Cái thì chắc là hết trẻ con nhỉ.

 

Vừa bán xong đống gấu bông thì Tạ Nghiên Lễ gọi điện tới.

 

"An Ninh, hỏi em chút việc."

 

"Anh cả, cứ ạ."

 

đang bận tay nên nhấn nút loa ngoài.

 

Tạ Nghiên Lễ vẻ ngại ngùng: "Bình thường con gái các em thường thích những thứ gì?"

 

Hả?

 

ngửi thấy mùi gian tình.

 

Năm nay Tạ Nghiên Lễ 30 tuổi , mà vẫn mảnh tình vắt vai nào, thậm chí đến cả ong bướm xung quanh cũng thấy.

 

Đột nhiên hỏi thế , chắc chắn là đối tượng .

 

cố kìm nén sự phấn khích trong lòng: "Vàng bạc, nhà cửa, xe cộ!"

 

Không , khác chắc chắn dung tục như .

 

vội vàng bổ sung: "Tất nhiên, nếu là món quà do chính tay mà cô còn thể giữ bên thì chắc chắn cô sẽ thích thôi. Hơn nữa, mỗi khi thấy nó, cô sẽ nhớ đến ngay!"

 

Tạ Nghiên Lễ mới cúp máy.

 

đầu , Tạ Hoài Chu đang trong bóng tối nơi hiên nhà.

 

Trên tay đang ôm một con Labubu mẫu mới nhất.

 

Anh đang dùng ánh mắt u ám chằm chằm.

 

8

 

suýt chút nữa thì tim.

 

"Anh về từ bao giờ thế? Sao chẳng thấy tiếng động gì ?"

 

Tạ Hoài Chu bước khỏi bóng tối.

 

Sau đó, khựng nữa.

 

"Sao trong nhà thiếu nhiều đồ đạc thế ?"

 

chuẩn sẵn lý do từ .

 

"Thì dọn dẹp bớt đồ đạc thôi mà. Những thứ cần thiết, giữ chỉ tổ chật nhà."

 

Sắc mặt Tạ Hoài Chu cực kỳ khó coi: "Dọn dẹp... đồ cần thiết ?"

 

Sao năng cứ lắp bắp thế nhỉ.

 

" ."

 

tránh sang một bên, giải thích: "Em còn dọn cả mấy thứ sofa..."

 

Vẫn hết câu.

 

Ánh mắt Tạ Hoài Chu dừng ở bức tranh do Tạ Nghiên Lễ tặng phía , đồng t.ử đột nhiên co rút.

 

"À, đây là quà cả tặng, em thấy treo ở đây là hợp lý nhất."

 

"Hợp lý?"

 

hiểu tại : "Anh thấy thế ? Để đây thì cửa là thấy ngay ."

 

"Để lúc nào cũng thể nhớ tới ?"

 

Ơ?

 

Bàn tay đang ôm con thú bông của Tạ Hoài Chu siết c.h.ặ.t, các đầu ngón tay trắng bệch.

 

Nói xong, thẳng phòng ngủ.

 

Vừa mở cửa , hầm hầm trở với vẻ mặt đầy oán khí.

 

Anh nhét con Labubu tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-lan-rung-dong-deu-la-em/chuong-4.html.]

thầm nghĩ, quả nhiên chẳng ưa gì mấy món đồ nhỏ nhặt .

 

Mặt mày thì cứ sưng xỉa lên.

 

Thế là vội vàng xua tay: "Đột nhiên em thấy mấy con thú bông trẻ con, đừng mua nữa nhé."

 

cứ ngỡ chiều theo ý thì sẽ vui, ai dè...

 

Ngờ , chằm chằm chớp mắt.

 

Sau một hồi im lặng, gần như nghiến răng nghiến lợi thốt một câu.

 

"À, thôi. Anh cũng chẳng mặn mà gì việc mua chúng."

 

[Thấy , nam chính bắt đầu chán ghét nữ phụ kìa!]

 

[Có gì đó sai sai, cảm thấy nam chính đang giọng mỉa mai, hình như là đang ghen với cả nhỉ?]

 

[Mà cũng , nữ phụ đừng quyến rũ trai nữa ?]

 

[Lầu ơi bạn cuồng quá hóa rồ ? Nữ phụ rõ ràng là đang giao tiếp bình thường với cả, do nam chính tự suy diễn đấy chứ?]

 

[ thế! Nữ phụ gì sai , mấy đứa hiểu kém thì biến về tiểu học mà học !]

 

[Đừng cãi nữa, cục cưng của chúng sắp tay kìa.]

 

9

 

đến ngân hàng để đổi ngoại tệ.

 

Vừa bước ngoài, bắt gặp cô bé .

 

Cô bé đôi mắt tròn xoe, làn da trắng nõn, trông đáng yêu mềm mại như một cục bột nhỏ.

 

Cô bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn lên bảo: "Cháu nhận cô đấy."

 

quanh một lượt tự chỉ .

 

Hả?

 

á?

 

Cô bé gật đầu đầy chắc chắn.

 

"Cháu thấy cô trong điện thoại của chú ."

 

Chú mà cô bé nhắc tới, là Tạ Hoài Chu ?

 

Cô bé hỏi : "Cô là bạn gái của chú ạ?"

 

Nhất thời trả lời thế nào cho .

 

Phía vang lên giọng dịu dàng của một phụ nữ: "Tiểu Viên, con đang chuyện trò với ai thế?"

 

đầu .

 

Người phụ nữ hôm nọ sải bước tới, mái tóc dài xõa vai, khí chất vô cùng cao quý.

 

Chính là nữ chính.

 

Thấy , cô khựng lập tức nở một nụ lịch thiệp: "An Ninh?"

 

"Chị cũng em ?"

 

"Dĩ nhiên ."

 

mỉm đưa tay : "Chị là Hứa Cam, chắc chúng sẽ nhiều cơ hội gặp đấy."

 

[Oa, nữ chính chuẩn tung đòn quyết định với cô ?]

 

[Cái mô-típ đại tiểu thư nhà giàu vả mặt nữ phụ nghèo khổ , xem sướng thật đấy!]

 

[Thực ác cảm với nữ phụ thế nhỉ? thấy nam chính với nữ phụ cũng đôi mà, thích kiểu phụ nữ đấu đá .]

 

[Chèo thuyền nam chính với nữ phụ á? Lầu khùng ?]

 

Dòng bình luận cãi chí t.ử.

 

thu hồi tầm mắt, đưa tay bắt.

 

"Chào chị."

 

Tiểu Viên ôm lấy chân Hứa Cam hỏi: "Mẹ ơi, lúc con mẫu giáo, bố đến đưa con ạ?"

 

Hứa Cam bế cô bé lên, khẽ nựng khuôn mặt nhỏ.

 

"Mẹ vẫn hòa với bố, nên chắc là tiện con."

 

Lồng n.g.ự.c thắt như ai đó bóp nghẹt.

 

mím môi, cúi đầu xin : "Xin nhé chị Hứa Cam, em..."

 

ngơ ngác ngắt lời : "Sao em xin ? Việc thì liên quan gì đến em chứ?"

 

quá, c.h.ế.t mất thôi!

 

Hèn gì cô là nữ chính.

 

cướp bạn trai của , thế mà cô vẫn nghĩ chẳng liên quan gì đến .

 

Không !

 

thể để Tiểu Viên thiếu vắng cha .

 

Càng thể để gia đình ba họ vì thể đoàn tụ.

 

lập tức đặt một vé máy bay chuyến sớm nhất.

 

Sáng mai sẽ khởi hành ngay.

 

 

Loading...