Mỗi lần rung động đều là em - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:51:04
Lượt xem: 3,411
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi, sống tiếp thì mới hy vọng chứ.
Anh tự nhủ suy nghĩ lung tung nữa.
Thế nhưng đêm xuống, cũng chỉ dám âm thầm canh bên giường cô mà lén lút rơi nước mắt.
Trông chẳng khác nào một gã chồng bỏ rơi.
Phát hiện cô định bỏ , lén lút bám theo.
Anh còn cố tình lái trộm xe của cả, hy vọng An Ninh sẽ vì nhận biển xe mà xuống xe chặn .
Anh mong cô phát hiện , sợ cô sẽ nhận .
Kết quả là xảy tai nạn.
Người thì .
đầu va đập mạnh.
Thế là khôi phục trí nhớ.
Những điều mờ nhạt trong đại não dần dần trở nên rõ ràng.
Anh còn nhớ những chuyện từ lâu về .
Hóa từ mười mấy năm , quen An Ninh .
Năm đó cùng trai chơi, chỉ trong chớp mắt sơ hở, kẻ bế mất.
Sau một quãng đường dài xóc nảy, đưa đến một nơi nghèo xơ nghèo xác.
Sau lớn lên mới , đó gọi là nạn buôn .
Lúc đến khản cả giọng.
Anh nhốt một căn phòng tối tăm và cho ăn cơm.
Ngay lúc sắp ngất vì đói, nhét nửa mẩu bánh bao qua một cái lỗ hổng tường.
Người đó chính là An Ninh.
Trong lúc đang mải chơi, cô thấy tiếng và đoán là đang đói.
Về , hiểu rằng kháng cự cũng vô ích nên giả vờ ngoan ngoãn để chút tự do ít ỏi.
An Ninh thường xuyên lén đến tìm chơi.
Thấy những vết thương do đ.á.n.h , cô liền nhai nát thảo d.ư.ợ.c đắp lên vết thương cho .
Khi ốm sốt, cô lén lấy t.h.u.ố.c từ cô nhi viện mang đến cho uống.
.......
Anh tin tưởng cô nên cho cô ở đây.
Cô ngây ngô gật đầu, về kể chuyện với viện trưởng.
chuyện vẫn chậm một bước.
Kẻ buôn lập tức chuyển ngay trong đêm.
May mắn là đường , lấy cớ đau bụng để chạy đến chỗ đông ẩn nấp, tình cờ gặp mà An Ninh gọi tới nên mới cứu thoát.
Sau khi trở về nhà, Tạ Hoài Chu nhờ bố dò hỏi tin tức về An Ninh.
Nghe cô nhận nuôi, chuyển nhà nhiều , đó mất liên lạc.
Lần tiếp theo thấy cái tên là năm nghiệp đại học.
Anh đắc tội với một gã công t.ử bột trong giới, một đám du côn chặn đường trong con ngõ nhỏ bên ngoài quán bar.
Bên đông , trúng vài cú đ.ấ.m, đành ôm đầu thụp xuống đất. Ngay khi ngón tay định nhấn nút gọi cảnh sát thì...
Đột nhiên, một cô gái ôm bình chữa cháy xuất hiện, xịt bọt trắng xóa khiến đám ngã dúi dụi, lăn lộn đất.
Giây phút đó, cảm thấy cô xuất hiện như một vị thần cứu thế .
"Bọn du côn bắt nạt kìa, ơi mau đến xem ! báo cảnh sát nhé, lũ sâu mọt xã hội các cứ đợi mà tù !"
Đám sợ rắc rối nên bỏ chạy toán loạn.
Dưới ánh đèn lờ mờ.
Anh rõ mặt cô, chỉ thấy giọng trong trẻo của cô vang lên.
"Bọn họ đuổi , đừng sợ nhé. Xin nha, đang vội thêm nên đưa đến bệnh viện , ít tiền , cầm lấy ."
Cô nhét tay hai trăm tệ.
Khi ngón tay chạm cô, cảm thấy một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể.
Đằng xa gọi cô: "An Ninh, nhanh lên, xe điện chở bà qua đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-lan-rung-dong-deu-la-em/chuong-7.html.]
"Đến đây!"
Cô chạy khỏi bóng tối, bước nơi ánh sáng.
Đến khi hồn , mới giật bừng tỉnh, An Ninh?
Cô chính là An Ninh!
khi gượng dậy đuổi theo thì phố qua kẻ tấp nập, bóng dáng cô biến mất còn dấu vết.
14
Cuối cùng cũng tìm An Ninh.
Cô vẫn giống như , luôn tràn đầy nghị lực.
Cô giống như một nhành cỏ dại, dù ở bất cứ cũng thể bám rễ mà sinh trưởng.
Chỉ là cô quá bận rộn, lúc nào cũng tất bật con đường thêm.
Anh sợ cô quên , càng sợ việc đột ngột nhận quen sẽ cô hoảng sợ, nên âm thầm theo cô một thời gian dài.
Anh vẫn luôn cảm thấy An Ninh tỏa sáng như ánh mặt trời .
Mỗi thấy cô, trái tim kìm nén mà đập loạn nhịp.
Tạ Hoài Chu cuối cùng cũng chuẩn sẵn sàng tâm lý để hẹn gặp cô.
Thế nhưng hôm đó khỏi cửa, một chiếc xe điện vượt đèn đỏ bất ngờ lao tới.
Anh vội vã bẻ lái để tránh nhưng đ.â.m sầm gốc cây bên đường, thương nặng dẫn đến mất trí nhớ.
Anh chỉ nhớ mang máng rằng quên mất một và một việc vô cùng quan trọng.
Vừa định xuống để hồi tưởng thì cửa phòng bệnh mở .
Một cô gái với đôi mắt to tròn, khóe miệng hai lúm đồng tiền xinh xắn xuất hiện mặt .
Hơi thở bỗng nghẹn , l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi.
Cô gái sà lòng và rằng cô chính là bạn gái của .
Anh cảm thấy chuyện dường như vốn dĩ nên là như .
Một lúc , ôm c.h.ặ.t lấy cô: "An Ninh, em đừng , mà."
Cứ thế, cô trong suốt ba năm.
Sau khi khôi phục trí nhớ, việc đầu tiên là tìm cô.
Duyên phận thật đúng là trớ trêu.
Đi một vòng lớn, ngờ họ vẫn thể nhận và yêu .
Tình cảm trân quý thế , trai thể sánh bằng chứ!
Hừ.
Người thừa kế thì ?
Anh trẻ hơn trai , thừa sức lực để mà tranh với giành!
Anh đ.á.n.h thức An Ninh, khiến trong mắt cô chỉ còn thôi.
Thế nhưng Tần Ngật chặn .
.......
Tần Ngật vẫn đang lóc t.h.ả.m thiết, nốc nước khoáng hết ly đến ly khác.
Nước mắt nước mũi tèm lem, uống mắng bạn gái nhẫn tâm.
Xong còn lôi kéo : "Ông xem, nếu mặt dày mày dạn đến tìm cô đòi , liệu cô đồng ý ? Tạ Hoài Chu, ông cùng , hai đứa cùng đến đó quỳ xuống xin nhé."
Tạ Hoài Chu cũng đang nhớ bạn gái phát điên, kết quả lóc tỉ tê, phiền chịu nổi, liền khinh bỉ hừ một tiếng.
"Người thích ông , ông thế thì ý nghĩa gì chứ? Buông tay , giữ chút thể diện cho . Đợi khi nào bình tĩnh , cắt đứt liên lạc một thời gian là ông sẽ quên cô thôi."
Vừa dứt lời.
Tin nhắn của An Ninh liên tục nhảy màn hình.
Tim ngay lập tức vọt lên tận cổ họng, đập thình thịch liên hồi.
Đã lâu lắm cô gửi nhiều tin nhắn cho như .
Lúc cô luôn líu lo dứt, giống như là đặc biệt nhất của cô .
đột nhiên một ngày, cô bỗng trở nên im lặng.
Lúc , kiềm chế mà nhếch môi .