Mỗi Ngày Thu Đấu Vàng, Quán Ăn Nhỏ Nhà Ta Thông Dị Giới - Chương 140: Bị Nước Lũ Cuốn Trôi Rồi?
Cập nhật lúc: 2026-01-18 05:48:43
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô thăm dò đẩy đẩy , động cũng động.
Trên bàn thắp nến, bên cạnh là cái giỏ trúc nhỏ cô dùng đựng kim chỉ, trong giỏ trúc kim, còn kéo.
Cô dũng khí từ tới, lặng lẽ cầm lấy cái kéo, mũi nhọn hướng xuống .
Cô chằm chằm đàn ông giường, trong lòng chỉ một ý nghĩ: "Kết thúc tất cả những thứ !"
Cô giơ cao cái kéo, ánh nến chiếu cái bóng của cô lên tường, lộ vô cùng to lớn.
Cô từng bước từng bước dịch về phía giường, đó hung hăng đ.â.m xuống n.g.ự.c .
Chung quy là kinh nghiệm, cái đ.â.m bụng đàn ông, đau đớn kịch liệt tỉnh , mở mắt liền đối diện với đôi mắt hung ác của Lệ Nương.
Cô còn giống phụ nữ ôn nhu đôn hậu ?
Lệ Nương giật , ý thức đ.â.m lệch , sống sờ sờ rút cái kéo .
Người đàn ông thể tin cái lỗ m.á.u bụng , theo bản năng ấn vết thương, lúc ngẩng đầu lên nữa đầy mặt hung hăng: "Mày sống nữa? Lại g.i.ế.c tao? Mày xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"
Lệ Nương hai lời, bồi thêm một nhát n.g.ự.c .
Lần đ.â.m lệch, chỉ ngẩn một lát, liền ngã trong vũng m.á.u.
Lệ Nương phảng phất như đột nhiên bừng tỉnh, cô buông lỏng cái kéo trong tay, lắc đầu lùi hai bước.
" g.i.ế.c ... g.i.ế.c ..."
Cô thì thào .
" g.i.ế.c , là kẻ g.i.ế.c ..."
Cô thống khổ che mặt.
Tiểu Bảo trong n.g.ự.c cô đạp đạp chân, kéo sự chú ý của cô.
", còn Tiểu Bảo, đưa Tiểu Bảo ... Chúng rời khỏi nơi ."
Cô xoay , thấy cái yếm trong giỏ trúc nhỏ bàn, khiến cô nhớ tới sự khuất nhục trong quá khứ.
Có một giọng đột nhiên vang lên trong đầu cô: "Hắn là trừng phạt đúng tội."
"! Hắn trừng phạt đúng tội... Hắn đáng c.h.ế.t..."
Lệ Nương cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn chút.
Giọng của Khương bà bà từ ngoài cửa truyền đến: "Xong ? Phải !"
Lệ Nương chộp lấy cái yếm, nhét trong n.g.ự.c , ôm Tiểu Bảo chạy ngoài.
Khương bà bà ở bên ngoài, chỉ thấy hai bọn họ , há to miệng, cái gì cũng miệng.
Trong lòng Lệ Nương buông lỏng, chính còn nghĩ cái cớ gì để qua loa tắc trách, may mà bà hỏi.
Ba hoang mang rối loạn chạy cửa, khắp nơi đều là đám hoảng loạn chạy trốn, cách nào chen về phía .
Một con sóng ập tới, cuốn trôi ít , Lệ Nương ôm c.h.ặ.t Tiểu Bảo, ba hai cái trèo lên cái cây bên cạnh, đầu phát hiện Khương bà bà dòng chặn ở cách đó vài mét.
Cô lớn tiếng hô với Khương bà bà, để bà giọng của chen về phía bên , đợi bà rốt cục đến tàng cây, cô vươn một cái tay khác , hô: "Mau nắm lấy tay con!"
Kéo Khương bà bà lên cây, Lệ Nương cảm thấy vẫn an , cô lên , trèo lên chỗ cao hơn chút nữa.
Cũng may cây đủ thô to, cành lá cũng ít, Lệ Nương đặt Tiểu Bảo trong n.g.ự.c Khương bà bà, trèo một đoạn, liền kéo bọn họ một đoạn.
Đợi bọn họ an , cành cây phía treo ít .
Cứ như , bọn họ may mắn sống sót từ trong nước lũ.
Không lâu trưởng thôn và mấy thanh niên trai tráng chèo thuyền nhỏ, từ từ đưa đến chỗ cao.
Nhìn thấy nhà Lệ Nương, ông hỏi: "Đàn ông nhà cô ? Sao thấy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-ngay-thu-dau-vang-quan-an-nho-nha-ta-thong-di-gioi/chuong-140-bi-nuoc-lu-cuon-troi-roi.html.]
Lệ Nương kinh hồn định, há miệng nửa ngày một câu.
Cô thú nhận, nỡ bỏ Tiểu Bảo.
Đang lúc cô do dự, Khương bà bà : "Con trai kịp trèo lên, liền nước lũ cuốn trôi ..."
Trưởng thôn xong, nghi ngờ gì, thở dài : "Nén bi thương a!"
Lệ Nương chậm rãi đầu về phía Khương bà bà, vẻ mặt nghi hoặc.
Khương bà bà cô thật sâu một cái, mím c.h.ặ.t môi, lời nào.
Nhìn một mảnh hỗn độn khi nước lũ rút , mất ruộng đồng và nhà cửa dựa để sinh tồn, ít thể chấp nhận, bọn họ lóc t.h.ả.m thiết, quyết định rời bỏ quê hương, tìm một chỗ ở khác.
Mà các cô cũng quyết định cùng đại bộ đội chạy nạn .
Vừa vặn thể rời khỏi mảnh đất đau thương .
Dọc đường tuy gian nan, nhưng trong lòng vô cùng tự do, về biến mất, Lệ Nương và Khương bà bà ai cũng , cũng cái gì cũng cần , các cô ngầm hiểu lẫn .
Lệ Nương cũng sẽ vì từng g.i.ế.c mà nội tâm bất an.
Rất nhiều đêm, cô nhắm mắt chính là cảnh tượng m.á.u tanh , mồ hôi lạnh liên miên.
Sau khi bừng tỉnh cô liền lén lấy cái yếm , nhắc nhở , kẻ trừng phạt đúng tội.
Về , cô gặp Hoa Quyển.
Dùng cái yếm đầy hồi ức chịu nổi đổi lấy thức ăn, Lệ Nương cảm thấy lời to .
Cô nảy sinh áy náy với Hoa Quyển, cô tin tưởng như , giao quyền xưởng thêu cho , cô là một kẻ g.i.ế.c a!
Kẻ g.i.ế.c ẩn nấp bên cạnh cô !
Lệ Nương việc trong xưởng thêu càng ngày càng cần cù, mưu toan dùng cái giảm bớt cảm giác áy náy trong lòng.
qua với Hoa Quyển càng mật thiết, cô liền chịu ân huệ của Hoa Quyển càng nhiều, tính kỹ , Lệ Nương cảm thấy đến kiếp cũng trả hết.
Cô thường xuyên thẳng thắn hết thảy với Hoa Quyển, để cô báo quan bắt , ít nhất như cô cũng cần tiếp tục trái lương tâm lừa gạt Hoa Quyển nữa.
nếu như , Hoa lão bản nhất định sẽ thất vọng về , cô thể hận lừa gạt cô , từ đó coi như dưng ?
Còn A Mãn... Cô bé đơn thuần, thiện lương, cô bé tin tưởng như thế, nếu cô bé quá khứ của , cô bé sẽ sợ hãi .
Còn xưởng thêu, xưởng thêu cô rót tất cả tâm huyết...
Không thể thẳng thắn a, cô quá sợ hãi mất tất cả những thứ .
Ngày ngày chịu lương tâm khiển trách, ngày ngày sống trong áy náy, cô tưởng rằng che giấu , nhưng cuối cùng một đĩa lạc rang ngâm giấm của A Mao suýt chút nữa khiến hiện nguyên hình.
Cô lấy nước giếng rửa mặt một cái, để tỉnh táo , chỉnh lý y phục một chút, về phía xưởng thêu.
Dọc đường gặp ít thôn dân chào hỏi cô, thần sắc tự nhiên của bọn họ, cô ý thức , ai nghi ngờ hành vi kỳ quái tối qua của cô, tảng đá trong lòng cô rơi xuống đất, mang theo nụ nhất nhất đáp .
Vừa xưởng thêu A Mãn tới, cô bé vô cùng lo lắng cho Lệ Nương, tối qua một đêm đều ngủ ngon. Nhìn thấy Lệ Nương cái đầu tiên cô bé liền lên nắm c.h.ặ.t hai tay cô, đầy mặt quan tâm.
Lệ Nương nắm tay A Mãn, nặn một nụ cứng ngắc: "Đừng lo lắng, chị , tối qua chính là thoải mái."
A Mãn tỉ mỉ mắt Lệ Nương, xác định cô là thật , qua một hồi lâu cô bé mới gật gật đầu.
Cảm giác áy náy của Lệ Nương sắp đè sập cô , A Mãn phát giác cô xong liền việc của .
chuyện còn xong, khi màn đêm buông xuống Hoa Quyển tìm tới.
Cô quan tâm hỏi Lệ Nương: "Hôm qua thấy sắc mặt cô khó coi, cô ăn đồ hỏng ? Bây giờ đỡ hơn chút nào ? Nếu như thoải mái, cô với . giúp cô mua t.h.u.ố.c."
Đối mặt với Hoa Quyển đầu Lệ Nương cũng ngẩng lên , cô đành : " thật sự , chỉ là..."
Cô bịa đặt một lý do, nhưng thế nào cũng mở miệng . Đối mặt với Hoa Quyển, cô mỗi một câu dối giống như đem linh hồn cô rút , cầm lên giá nướng của A Mao nướng một .
Cô hôm nay thật sự lừa gạt khác nữa.