MỐI QUAN HỆ MONG MANH - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-12 20:00:57
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
— Em chỉ giải thích rõ ràng hiểu lầm thôi... Chị ơi, ngay từ lúc bắt đầu, em nghiêm túc .
— Vệ Trạch, nhưng đó là đầu tiên chúng gặp mà.
— Không . — Cậu lắc đầu — Lần đầu tiên chúng gặp là ở chuyến tàu điện ngầm cơ. Lần đó, chị cũng giống hệt như hôm nay, tay cứu một cô gái.
chợt ngẩn . Ký ức ùa về như một cuốn phim tua ngược.
Khoảng ba năm , khi đó mới trường . Trên chuyến tàu điện ngầm đến công ty, thấy một cô bé đang cúi gầm mặt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, hai mắt ngân ngấn nước. Còn ngay phía cô bé, là một gã đàn ông đang lợi dụng đám đông chen lấn để giở trò đồi bại, cứ cọ quậy liên tục eo và m.ô.n.g nạn nhân.
Lúc đó vẫn còn là một cô gái trẻ hừng hực khí thế, phắt dậy vạch trần thẳng mặt hành vi quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c của gã, một tay kéo tuột cô bé về phía . Toa tàu lúc nháy mắt bùng nổ, vài qua đường bụng xúm , đè nghiến gã đàn ông đang định mồm mép ngụy biện xuống sàn. Chờ đến trạm tiếp theo liền giao thẳng gã cho đồn cảnh sát.
xuống trạm theo họ, vì đến bến của , vả cũng sắp muộn giờ . giờ phút nhớ , hình như trong những qua đường bụng phụ giúp ngày hôm ... đúng là một nam sinh trẻ tuổi. Cậu cao, nhưng mặc áo đồng phục của một trường trung học, thoạt vẫn đến tuổi vị thành niên.
— Lê Lê, em bao giờ thấy chị già cả. Lần đầu tiên thấy chị khi , em cảm thấy chị là một cô gái vô cùng dũng cảm và lương thiện. Mãi tình cờ gặp chị ở hồ bơi của trường, em liền nghĩ, đây chắc chắn là duyên phận do trời định .
Vệ Trạch ngừng một chút, thú nhận tiếp:
— Cho nên lúc chị buông lời ám chỉ, mặc dù sự tình bắt đầu chệch hướng so với kịch bản em tưởng tượng... nhưng em vẫn vuột mất chị một nữa.
khẽ thở phào, lắc đầu bảo:
— Vệ Trạch, chị hiểu, nhưng lý do thuyết phục. Nếu em thích chị chỉ vì một việc nhỏ nhặt chị tình cờ từ ba năm , thì thứ tình cảm ... cũng mong manh yếu ớt chẳng kém gì .
Lời dứt, hai tay nhóc nắm c.h.ặ.t lấy:
— Không thế! Lê Lê, lúc mới bắt đầu tiếp cận chị, đúng là vì em hảo cảm từ sự việc ba năm , hơn nữa cái dáng vẻ chị bên hồ bơi trộm em... thực sự đáng yêu. mà, càng ở bên chị lâu, em càng thích chị nhiều hơn.
— Có thể chính chị nhận , nhưng em rõ, chị trân quý đến nhường nào.
Vệ Trạch giãi bày với nhiều, nhiều điều.
Chẳng hạn như cái dối rằng giải đấu vẫn kết thúc, thực là vì tranh thủ bắt xe về nhà một chuyến, để trịnh trọng thưa chuyện với bố rằng đang yêu đương. Ngay từ lúc bắt đầu, tính toán đường dài với .
Chẳng hạn như bao giờ thấy là một kẻ tê liệt cảm xúc tầm thường nhạt nhẽo. Trong mắt , tâm hồn vẫn luôn lấp lánh tỏa sáng. Mỗi đến công ty đón tan , luôn thể liếc mắt một cái là tìm thấy ngay giữa biển tấp nập.
Thư Sách
Chẳng hạn như bận tâm đến việc từng gắn bó với Hà T.ử Hiên suốt tám năm, bởi vì thứ trân trọng là tương lai của hai chúng . Cậu cùng tạo thật nhiều, thật nhiều cái "tám năm" nữa.
— Lê Lê, từ bé đến lớn, chị là cô gái duy nhất em từng thích. Tại chị nghĩ rằng chút rào cản tuổi tác thể dễ dàng đổi tình cảm chứ? Sau em thể sẽ trưởng thành và đổi, nhưng sự chân thành và tình yêu em dành cho chị, tuyệt đối sẽ bao giờ suy chuyển.
Từng lời từng chữ , tựa như dòng nước ấm áp, từng chút từng chút lấp đầy trái tim vốn đang đầy rẫy những hoài nghi và chùn bước của .
Trong đầu , cứ lặp lặp một câu : Chị trân quý.
Suốt 26 năm cuộc đời đây, từng ai với câu đó. vẫn luôn đinh ninh chỉ là một hạt cát bình thường giữa muôn vàn chúng sinh, chẳng thành tựu gì to tát, một cuộc đời nhạt nhẽo thể thấu tận đáy. Ngay cả thời gian gắn bó với Hà T.ử Hiên , suy cho cùng cũng chỉ là một cuộc tình nhạt nhòa, ở bên lâu ngày đ.â.m thành thói quen. Đến lúc kết thúc, dường như cũng chẳng gì quá bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/moi-quan-he-mong-manh/7.html.]
giờ phút đây, trai mà yêu đang nắm c.h.ặ.t t.a.y , vô cùng nghiêm túc khẳng định: "Chị trân quý, và cũng đặc biệt."
Có lẽ trong suốt sinh mệnh đằng đẵng và vô vị của , thứ luôn mỏi mòn chờ đợi chính là một như thế, và một câu như .
chợt nhào tới, dùng hết sức bình sinh ôm chầm lấy , dán môi tai thì thầm:
— Chị đổi ý .
— Hiện tại chị cảm thấy, chúng quả thực là một đôi trời sinh.
16.
Hôm , Vệ Trạch tháp tùng về quê một chuyến.
Cậu nhóc nhốt cùng bố trong phòng việc suốt hai tiếng đồng hồ. Chẳng rõ rót mật tai hai vị phụ kiểu gì, tóm là lúc bước khỏi phòng... tuy sắc mặt bố vẫn chẳng lấy gì tươi tỉnh, nhưng rốt cuộc họ cũng phẩy tay bảo :
— Thôi, tùy bọn trẻ chúng mày, tao thèm quản nữa!
Nhân tiện kỳ nghỉ đông vẫn hết, xách vali cùng Vệ Trạch du lịch một vòng xả láng, đó mới Nam Kinh.
cũng theo Vệ Trạch về mắt bố . Chắc do Vệ Trạch công tác tư tưởng từ nên hai bác đối xử với vô cùng ấm áp và hiền hòa. Bố Vệ Trạch thậm chí còn cẩn thận dặn dò: Lúc nào thằng Trạch huấn luyện Tỉnh, nếu ở nhà một buồn chán thì cứ năng qua nhà hai bác chơi, bác trai sẽ đích xuống bếp nấu đồ ăn ngon tẩm bổ cho .
Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, Trang Tiểu Ngư gọi điện thông báo một tin động trời: Cô nàng và nhóc Đào Nghiêm chính thức hẹn hò.
khẩy điện thoại:
— Chẳng ai đó bảo khinh thường tình chị em cơ mà?
— Tao sai ! "Phi công trẻ" mlem quá, cơ bụng 6 múi càng mlem hơn!
Cuối tuần đó, hẹn Trang Tiểu Ngư ngoài ăn lẩu. Kết quả là nồi lẩu mới vơi một nửa, thì Vệ Trạch và Đào Nghiêm tập huấn xong thi gọi điện réo tên yêu. Thế là bữa lẩu đ.á.n.h lẻ biến thành buổi hẹn hò bốn .
Theo kế hoạch ban đầu, ăn xong và Trang Tiểu Ngư sẽ dắt lượn lờ mua sắm tiếp. Cơ mà thực tế là ăn xong bữa lẩu, hai chị em cực kỳ ăn ý lơ , mạnh ai nấy dắt tay "em trai" của thẳng về nhà.
Mãi ... đúng ngày sinh nhật tuổi 27 của , Vệ Trạch ngỏ lời cầu hôn.
Cậu cẩn thận l.ồ.ng chiếc nhẫn ngón tay , với khuôn mặt cực kỳ nghiêm túc:
— Chị ơi, năm nay em 19 tuổi . Chỉ còn ba năm nữa thôi là chúng thể đăng ký kết hôn.
Nếu là của ngày xưa, lẽ sẽ chẳng mảy may tin tưởng những lời hứa hẹn non nớt nhường . ngay khoảnh khắc , cúi xuống trai trẻ mặt, chạm ánh mắt ngập tràn sự chân thành đến cố chấp của , rốt cuộc cũng gật đầu thật mạnh.
Cậu nhóc hoan hô một tiếng vang dội, phắt dậy và trao cho một cái ôm trọn vòng tay.
siết c.h.ặ.t t.a.y, gắt gao ôm lấy . Cảm giác hệt như đang ôm trọn lòng... mảnh ghép hảo nhất thuộc về nửa thế giới của .
(HẾT)