Mộng Công Lược Phật Tử, Hệ Thống Nghe Nhầm Thành Con La - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:06:21
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta hiểu . Ý của Ngốc Bạch Thiên là đoạn đường giới hạn tốc độ, thể tùy ý “lái xe”.
“Tiểu Ha…” Ta dịu dàng hí lên hai tiếng.
Con la thanh xuân Tiểu Ha , cảnh giác , lùi vài bước cho đến khi còn đường lùi.
Ta thẳng bằng hai chân , hai chân dang chặn Tiểu Ha góc tường, đó dứt khoát tấn công:
“La nhỏ , trông đặc biệt thế , yêu đương với tỷ tỷ nhé?”
Tiểu Ha hạ thấp giọng, “hí hí” với hồi lâu.
Sau đó, nó , hai chân ngừng tung vó đá hậu, xem gần.
Ta nghĩ mãi Tiểu Ha diễn đạt điều gì.
một điểm chắc chắn: Tiểu Ha hiểu “tiếng la” của .
Thế thì ngại quá, nó hiểu gì, mà chẳng hiểu nó gì!
Thôi thì, “còn nước còn tát”, cứ coi như chữa ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống .
Ta cạnh Tiểu Ha, cố gắng nhớ những câu thả thính sến súa khi xuyên thư, liên tục tỏ tình.
Tiểu Ha đến đỏ cả mặt, chân đá loạn xạ, chân cào cấu góc tường. Chắc nó đào lỗ trốn quá.
Thấy Tiểu Ha vẫn dửng dưng lời tỏ tình của , cảm giác thất bại và tính hiếu thắng cùng trỗi dậy.
Liễu Yến Nhi đây tuy ế bằng thực lực suốt hai mươi năm, nhưng ngôn tình qua cũng cả ngàn bộ.
Chỉ là một con la mà dám cản bước tiến của ?
Hừ, Tiểu Ha, vương vấn mùi hương của , đời chỉ thể là con la của thôi.
Tiếc rằng, sự đời như ý la. Dù cố gắng thế nào, Tiểu Ha vẫn thèm đếm xỉa.
Nó tự huơ chân , cào cấu góc tường hăng say, thậm chí còn đào một cái hố nhỏ bức tường trắng xám đó.
“Tiểu Ha, coi như tỷ tỷ xin đấy,” Ta dứt khoát lật bài ngửa: “Huynh mà yêu tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ c.h.ế.t thật đấy, Tiểu Ha, ơn phước giúp tỷ mà…”
Tiểu Ha ngừng đào bới, suy nghĩ một hồi đỏ mặt tiến gần .
Ta vui mừng khôn xiết. Đồng ý ?
“Hệ thống! Ta công lược thành công !” Ta hét lớn trong lòng.
Ngờ hệ thống “phì” một tiếng: “Công lược cái nỗi gì, độ thiện cảm của Tiểu Ha đối với ngươi mới 30.”
Hóa , Tiểu Ha tin lời , vì cứu mạng nên mới miễn cưỡng ở bên một con la yêu…
Cảm động quá!
Vả , đây chẳng là kịch bản “cưới yêu ” ! Cái rành lắm!
Ta trưng gương mặt la mà cho là ngọt ngào nhất, nháy mắt với Tiểu Ha.
Thấy nó phản kháng, yên tâm, dùng cổ cọ cọ bờm của nó.
Mềm mại, mượt mà, mùi cỏ hương bài thoang thoảng. Không hổ là con la trúng…
Chúng đang âu yếm thì cả gian rung chuyển dữ dội. Ta kịp đề phòng, ngã lăn .
Chưa kịp bò dậy, giọng Ngốc Bạch Thiên vang lên từ hư :
“Ngươi là kẻ nào? Sao dám chặn đường ?”
“Tiểu nữ Tịch Thiêu, bái kiến Bạch Thiên thiếu hiệp.”
“Ngươi là… thiếu chủ Tà Tâm Khuyết, ma nữ Tịch Thiêu? Ngươi ở yên trong sa mạc, đến Trung Châu tìm chi?”
“Tâm tư của Khuyết chủ, hạng tiểu bối như chúng đoán ? Bạch thiếu hiệp, thứ Khuyết chủ , khôn hồn thì giao đây.”
“Nằm mơ! Xem kiếm!”
Giây tiếp theo, tiếng hét của Ngốc Bạch Thiên và tiếng của Tịch Thiêu lẫn lộn , xen kẽ là tiếng pháp bảo va chạm.
Hai họ đ.á.n.h kịch liệt, chỉ khổ và Tiểu Ha.
Không gian trong tay áo của Ngốc Bạch Thiên, bay lượn theo từng đường kiếm của . Ta và Tiểu Ha quăng quật liên hồi, va tường xám liên tiếp.
“Cứu mạng! G.i.ế.c la ! Hai chờ chút hãy đ.á.n.h, thả chúng !”
Ta hí vang hồi lâu, Ngốc Bạch Thiên những màng mà động tác còn ngày càng mạnh bạo.
Một tiếng “ầm” vang lên, chân của va mạnh tường, cả phản lực b.ắ.n góc tường.
Thấy đầu sắp hôn mê với góc tường, nhắm c.h.ặ.t mắt, cầu nguyện cái c.h.ế.t đau đớn.
cú va chạm xảy , hai đại lão dường như cũng ngừng tay. Trong chớp mắt, cả thế giới im phăng phắc.
Chuyện gì ?
Ta run rẩy mở mắt, đối diện với gương mặt sững sờ của thiếu nữ áo đen.
Nếu lúc máy , nó sẽ ghi cảnh tượng thế :
Kiếm hiệp áo trắng thủ kiếm quyết, ma nữ áo đen điều khiển bảo châu, hai pháp bảo đang gồng đối kháng.
lúc , ống tay áo của kiếm hiệp rách một đường lớn, một cái đầu la thò , tò mò quanh quất.
“Hi, chào .”
Ta cố gắng rút nốt hai chân , vẫy vẫy chào Ngốc Bạch Thiên và ma nữ Tịch Thiêu để biểu thị sự thiện.
Trước đó, Tiểu Ha đào lỗ ở góc tường vô tình tạo vết nứt gian độc lập của “Tụ Trung Càn Khôn Thuật”. Vừa tông mạnh , vết nứt biến thành cái lỗ lớn đủ cho một con la chui qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mong-cong-luoc-phat-tu-he-thong-nghe-nham-thanh-con-la/chuong-2.html.]
Ngốc Bạch Thiên lạnh mặt, dứt khoát thả cả và Tiểu Ha ngoài.
“Ái chà, khẩu vị của Bạch thiếu hiệp thật đặc biệt, lúc nào cũng dắt theo hai con la, đây là đặc sản của Cực Bắc Kiếm Tông ?”
Tịch Thiêu thu hồi bảo châu, hứng thú và Tiểu Ha.
Tiểu Ha hít sâu một , vận chuyển La Hống Công, phát sóng âm “Ha ha ha ha”. Tịch Thiêu chỉ phất tay một cái, sóng âm liền tan biến.
Ta thầm cảm thán, vị thiếu chủ Tà Tâm Khuyết tu vi thâm hậu, so với Điền Mục của Khu Thà Môn lúc mạnh hơn gấp bội.
Trong phút chốc, hai lao chiến đấu, phi kiếm trảm kiếm khí như sương, bảo châu tỏa hào quang rực rỡ.
Tiểu Ha định lao lên giúp sức, vội ngăn : “Để họ đ.á.n.h , liên quan đến chúng , xem kịch chẳng sướng hơn ?”
Tiểu Ha nghiêng đầu , dường như hiểu “xem kịch” nghĩa là gì.
Ta tìm một gốc cây xuống, vắt chân chữ ngũ, dùng chân nhổ một nắm cỏ xanh, thong thả nhấm nháp, thỉnh thoảng còn tặc lưỡi khen ngon.
Đừng nhé, xác là la nên khẩu vị cũng đổi theo. Đống cỏ non nhai thấy vị ngọt thanh như sữa.
Tiểu Ha cũng học theo xuống, chúng xem “đánh đ.ấ.m trực tiếp” tán gẫu.
“Chậc chậc, tiếc thật, kiếm của Ngốc Bạch Thiên nhanh chút nữa là Tịch Thiêu ‘ngỏm’ .”
“Hí, hí hí.”
“Trời đất ơi! Tịch Thiêu! Thế mà cũng đ.á.n.h trượt !”
“Hí hí hí!”
Khoảng nửa canh giờ trôi qua, hai bên vẫn bất phân thắng bại.
Ngốc Bạch Thiên lùi một bước, dõng dạc : “Đã khó phân cao thấp, chi bằng một chiêu định thắng thua!”
“Tiểu nữ cũng ý đó.” Tịch Thiêu đáp lời.
Ngốc Bạch Thiên thủ kiếm quyết, cả như thanh bảo kiếm tuốt khỏi vỏ, kiếm khí xông thẳng lên chín tầng mây. Một thanh vô hình kiếm dần hình thành giữa trời đất, sấm sét lượn lờ quanh kiếm khí, cỏ cây xung quanh đều cắt vụn trong nháy mắt.
Tịch Thiêu lơ lửng , bảo châu trong tay chuyển thành màu xanh lục u ám, trông xa như một ngọn quỷ hỏa, cả nàng trở nên hư ảo.
Ta và Tiểu Ha xem chăm chú đến nỗi quên cả gặm cỏ.
“Đi!”
Ngốc Bạch Thiên nhân kiếm hợp nhất, c.h.é.m thẳng về phía Tịch Thiêu. bóng dáng Tịch Thiêu tan biến ngay khi kiếm khí chạm tới.
Người ? Ta và Tiểu Ha láo liên tìm kiếm.
lúc , cơ thể đột nhiên định trụ tại chỗ, tài nào nhúc nhích .
Giây tiếp theo, Tịch Thiêu xuất hiện lưng Tiểu Ha, ngón tay thon dài đặt ngay gáy nó, sẵn sàng biến nó thành la c.h.ế.t bất cứ lúc nào.
Còn viên bảo châu thì bay lượn quanh đầu , như thể sắp đập nát sọ la của .
“Bạch thiếu hiệp, những con la của bắt con tin nhé.”
Này, hai đ.á.n.h thì liên quan gì đến la chúng chứ!
Điều khiến ngạc nhiên hơn là Ngốc Bạch Thiên tỏ kiêng dè, sợ Tịch Thiêu hại hai “con la tin” .
Tịch Thiêu tháo dải lụa tóc, khẽ rũ một cái biến thành dải lụa đỏ dài trượng tám.
Dải lụa bay tới, buộc c.h.ặ.t tám cái móng guốc của và Tiểu Ha với .
“Bye bye, Bạch thiếu hiệp, hẹn gặp , hy vọng tới mang theo nhiều la hơn chút…”
Dưới ánh mắt cam lòng của Ngốc Bạch Thiên, Tịch Thiêu đưa hai con la chúng ngự bay xa.
Tịch Thiêu từng Ngốc Bạch Thiên thứ mà “Khuyết chủ” của nàng . Thứ đó… lẽ là hai chúng ?
Cứu mạng, ngày đầu xuyên thư mà qua tay ba chủ !
Ta và Tiểu Ha áp sát , run rẩy cùng nhịp.
Mặt Tiểu Ha đỏ lên, gương mặt la dài ngoằng bắt đầu nóng hổi, như thể ngửi thấy mùi lông la nướng khét .
Thật thanh xuân, thật đáng yêu.
Ta ngừng run, não bộ bắt đầu nhảy linh tinh.
Giọng hệ thống vang lên: “Gợi ý hệ thống: Độ thiện cảm của Tiểu Ha tăng lên 40.”
Hay lắm, hóa hoạn nạn thể tăng thiện cảm.
Tịch Thiêu bay nhanh, phong cảnh lướt qua ch.óng mặt. Ta nhắm mắt , tiếp tục trêu ghẹo Tiểu Ha.
“Tiểu Ha, chúng sắp c.h.ế.t ?”
“Hí hí hí.”
Vì hiểu lời Tiểu Ha, biến cuộc đối thoại thành màn độc thoại tâm tình.
Ta tiếp tục lừa gạt Tiểu Ha: “Nghe thịt la nướng là mỹ vị nhân gian, bọn họ tranh giành chúng chắc chắn là để ăn thịt… Hy vọng dày nàng nhỏ một chút, chỉ ăn thôi là đủ …”
“Gợi ý hệ thống: Độ thiện cảm của Tiểu Ha tăng lên 50.”
Ta tinh thần phấn chấn. Hóa la thanh xuân thích kiểu !
“Không , là một con la, vốn nên giác ngộ ăn thịt. Được gặp khi c.h.ế.t, đời la của cũng coi như viên mãn… Có , quãng đời còn của mới màu sắc, còn sợ cái c.h.ế.t nữa…”
Vừa , rặn vài giọt nước mắt.
Cùng lúc đó, thông báo hệ thống vang lên liên hồi. 60… 70… 80… Thiện cảm của Tiểu Ha tăng vọt!
Ta càng càng hăng, thiết lập “bạch liên hoa” diễn xuất trọn vẹn.