Mộng Công Lược Phật Tử, Hệ Thống Nghe Nhầm Thành Con La - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:07:01
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài ngày , Tứ Nguyệt tiên t.ử của tiên tộc dẫn binh tới.
“Nghe danh các ngươi đ.á.n.h bại Xương Biệt, thật khiến bản tiên t.ử bằng con mắt khác. Đã bản lĩnh thì chi bằng gia nhập tiên tộc chúng , cùng thảo phạt ma tộc.”
Tứ Nguyệt tiên t.ử hờ hững , thậm chí thèm chúng lấy một cái.
“Xin , La Sinh Môn chúng thế ngoại đào nguyên, chỉ tu luyện, sinh sự.”
Tiểu Ha kiêu ngạo siểm nịnh đáp lời, tên phiên dịch viên tiên tộc khinh khỉnh dịch .
Nghe Tiểu Ha từ chối, ánh mắt Tứ Nguyệt tiên t.ử từ khinh miệt chuyển sang phẫn nộ. Nàng bay lên , lưng mọc đôi cánh ngũ sắc rực rỡ.
“Toàn quân xuất kích, diệt sạch lũ la ngu ngốc cho , để sót một mống!”
Tứ Nguyệt đạo hạnh cao thâm, và Tiểu Ha hợp lực mới miễn cưỡng chặn đòn tấn công của nàng .
Các t.ử La Sinh Môn thời gian tu luyện quá ngắn, Tiểu Ha cấm sát sinh nên dần rơi thế yếu.
Thấy từng đồng môn thương, và Tiểu Ha sốt ruột như lửa đốt mà cách nào đ.á.n.h bại nhanh Tứ Nguyệt.
“Môn chủ! Không hạ thủ thì t.ử c.h.ế.t hết mất!” Một con la hí vang.
“Môn chủ! Tại họ g.i.ế.c la, còn chúng g.i.ế.c !” Con la khác nức nở, bên cạnh nó là hai đồng bạn bất động.
Nhìn chiến trường như tu la địa ngục, nước mắt trào .
Tiểu Ha , nghiến răng run rẩy, cuối cùng hạ quyết tâm: “Đệ t.ử La Sinh Môn lệnh! G.i.ế.c… tha!”
Trong phút chốc, lũ la vùng lên mạnh mẽ, lấy mạng đổi mạng, đ.á.n.h cho tu sĩ tiên tộc trở tay kịp.
Ta nỡ tiếp.
Sự liều mạng của lũ la khiến Tứ Nguyệt sững sờ trong giây lát.
Tiểu Ha chớp thời cơ, trả giá bằng một cái móng để đ.á.n.h nàng trọng thương.
Tứ Nguyệt tiên t.ử mang tàn quân bỏ chạy, chúng bắt đầu thu dọn chiến trường.
Mấy ngàn t.ử, t.ử trận hàng trăm, thương tật vô .
Tiểu Ha nén đau, cùng đội cứu hộ khuân vác thương binh.
Khi t.ử cuối cùng cứu chữa xong, Tiểu Ha mới bệt xuống, ôm lấy nức nở.
“Tại cho họ sát địch, tại hại họ…”
Ta dùng chân ôm lấy Tiểu Ha, im lặng tựa cổ nó.
Tiểu Ha, chuyện trách .
Ta , một khi g.i.ế.c tiên, nhuốm m.á.u thì còn đường lui nữa.
Dù là tiên ma, la đ.á.n.h bại là chuyện vô cùng mất mặt, họ sẽ dám rêu rao.
Tứ Nguyệt tổn thất nặng nề, nàng tấu lên . Để giữ thể diện, nàng chắc chắn sẽ phóng đại thực lực La Sinh Môn lên gấp mười, gấp trăm .
Lần tới đại quân kéo đến, chính là ngày La Sinh Môn diệt môn.
“Yến Nhi, thôi,” Tiểu Ha bảo : “Đi cùng các t.ử, tản khắp nơi, xé lẻ mà sống, lẽ sẽ giữ mạng. May mắn thì sống hết cả cũng nên.”
Ta lắc đầu, mắt dừng ở chân của nó.
Chỗ đó vốn một cái móng guốc, cái móng từng đẩy hy vọng qua lỗ hổng tường.
“Còn ?”
“Ta?” Tiểu Ha khổ: “Ta ở đây đoạn hậu cho , g.i.ế.c cho quân tiên tộc còn mảnh giáp.”
Chúng lớn, đến lăn lộn đất.
“Ta .” Ta đột ngột .
Nụ mặt Tiểu Ha cứng đờ.
“Tại ?”
Phải , tại nhỉ?
Vì nhiệm vụ hệ thống xong ?
Vì lúc gặp nguy hiểm, nó từng bỏ mặc ?
Vì nó là một con la đỏ mặt, khiến trái tim rung động?
Vì…
“Vì, yêu .”
Mùi m.á.u tanh dường như tan biến, đó là hương hoa nhài thoang thoảng.
Gò má lông lá của Tiểu Ha đỏ bừng đến tận mang tai:
“Yến Nhi, ở bên sẽ c.h.ế.t đấy…”
Giọng nó run rẩy, cúi đầu dám .
Ta dùng móng guốc nâng cằm nó lên, sâu mắt nó, kiên định :
“Không cả, chỉ cần ở bên , chẳng sợ gì hết.”
Giây tiếp theo, cảm giác mềm mại nhất thế gian chạm khẽ đôi môi .
Ngày hôm .
Trời hửng sáng, chúng giải tán t.ử, chia đều tài sản môn phái cho họ.
“Đi , bất cứ , dùng bất cứ cách nào, nhất định sống .”
Sau khi t.ử rời , chúng ở sơn môn chờ đại quân tiên tộc.
“Ta luôn thấy nàng kỳ lạ,” Tiểu Ha , “tự dưng xuất hiện, tự dưng đòi yêu đương với .”
“Chuyện kỳ lạ còn nhiều mà,” đáp, “ rõ ràng là thiên tài tu luyện, mà cam tâm chiến hữu cho Hà Đạm.”
Chúng : “Đó là bí mật…”
Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm thứ sáu.
Chúng như một đôi la bình thường, cùng ăn cỏ uống nước, ngắm hoa thưởng nguyệt, tán gẫu đủ chuyện trời đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mong-cong-luoc-phat-tu-he-thong-nghe-nham-thanh-con-la/chuong-4.html.]
Hệ thống báo độ thiện cảm của Tiểu Ha đạt 99.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
còn quan tâm con đó nữa. Tình cảm của nó quá rõ ràng .
Ngày thứ bảy.
Ta bừng tỉnh giữa vòng vây của đại quân đen kịt.
Tiểu Ha cạnh , ngạo nghễ đối diện với kẻ thù đông như kiến.
Chúng đ.á.n.h giá thấp sự phóng đại của Tứ Nguyệt. Không chỉ tiên tộc, mà cả ma tộc lẫn nhân tộc đều coi La Sinh Môn là đại địch hàng đầu.
Mười vạn tinh nhuệ tiên tộc, mười vạn tinh nhuệ ma tộc. Chính tà nhân tộc cũng kéo đến vô .
Ta thậm chí thấy cả Tịch Thiêu và Ngốc Bạch Thiên trong đám đông.
Tướng lĩnh tiên tộc mặc giáp vàng cưỡi độc giác thú chúng đầy thắc mắc: “Tứ Nguyệt, cô bảo La Sinh Môn triệu tu sĩ la, chỉ thấy hai con, mà một con còn què chân?”
Tứ Nguyệt đỏ mặt quát: “Hai con la ! Mau khai đồng bọn ở , nếu sẽ băm vằm các ngươi!”
Tiểu Ha màng tới nàng , chỉ đắm đuối:
“Yến Nhi, nàng còn nhớ gì ?”
Ta mỉm : “Huynh nhiều thế, ám chỉ câu nào.”
“Ta , sẽ g.i.ế.c chúng còn mảnh giáp.”
Tiểu Ha hí dài một tiếng, cả bay lên trung. Những tiếng ngâm xướng kỳ quái phát từ trong cơ thể nó.
“Đây là cái gì?” Ta dự cảm chẳng lành.
Tiếng ngâm xướng ngày càng lớn, Tiểu Ha hiện lên những dòng chú văn kỳ lạ chảy trôi như sinh vật sống.
Một ngọn lửa vô danh bùng lên dọc theo các chú văn.
“Yến Nhi, đừng sợ.” Tiểu Ha mỉm .
Ta bóng hình trong biển lửa, đột nhiên hiểu .
Hóa phận thực sự của Tiểu Ha là…
lúc , nó là ai còn quan trọng gì nữa? Nó sẽ c.h.ế.t… c.h.ế.t mất thôi!
Ngọn lửa nuốt chửng Tiểu Ha, thiêu rụi lông tóc, da thịt, thậm chí cả xương trắng.
Nó cố tỏ bình thản, nhưng cảm nhận nỗi đau thấu xương qua ánh mắt .
Ta bay lên định ôm lấy nó — chỉ cần ở bên , sợ gì cả.
một quầng sáng màu cam nhạt từ Tiểu Ha bay , đè c.h.ặ.t xuống đất, thể nhúc nhích.
“Yến Nhi, sống nhé.”
Lời dịu dàng nhất thế gian đẩy xuống vực sâu tuyệt vọng.
“Nếu kiếp … bỏ … Liễu Yến Nhi, yêu nàng.”
Nó dùng chút tàn lực cuối cùng để bày tỏ bằng tiếng rõ mồn một.
Thân xác nó tan biến, chỉ còn một viên xá lợi vàng rực.
Sau đó… “Rầm!”
Viên xá lợi bùng nổ ánh sáng gấp nghìn mặt trời. Sóng nhiệt, lửa và ánh sáng hủy diệt thứ xung quanh.
Quầng sáng cam nhạt bảo vệ tuyệt đối giữa cơn cuồng phong.
Khi thứ yên tĩnh trở , liên quân Tiên Ma Nhân biến mất còn dấu vết. La Sinh Môn, rừng cây, ngọn cỏ cũng tan thành tro bụi. Xung quanh chỉ còn đất đá hoang tàn.
“Tiểu Ha…”
Ta quỳ sụp xuống, m.á.u và nước mắt hòa quyện thấm lòng đất khô cằn.
“Đừng bỏ , đừng mà…”
“Gợi ý hệ thống: Độ thiện cảm của Tiểu Ha đạt 100, nhiệm vụ thành. Ký chủ thể nhận phần thưởng.”
“Ta cần phần thưởng gì!” Ta gào : “Hệ thống, xin ngươi, trả Tiểu Ha cho !”
Ba năm sinh t.ử , nó còn là một con la bình thường trong sách nữa.
Dù về thế giới hiện thực thì … Tiểu Ha …
“Yến Nhi, gì thế?”
Tiếng “hí hí” quen thuộc vang bên tai.
Ta đầu , bắt gặp ánh mắt dịu dàng như nước của Tiểu Ha.
Hóa phần thưởng nhiệm vụ là thực hiện một tâm nguyện của ký chủ.
Hệ thống hồi sinh Tiểu Ha từ cõi c.h.ế.t, ngay cả cái móng chân đứt cũng lành lặn như xưa.
Chúng ôm lấy nức nở.
Bỗng nhiên, thấy rào cản tu vi lỏng lẻo. “Rắc” một tiếng, Cửu La Thần Công của đột phá tầng chín.
Tiểu Ha cũng . Chúng buông , kinh ngạc quan sát sự đổi của cơ thể.
Hào quang vàng rực bao phủ Tiểu Ha, còn bao bọc trong ánh sáng hồng nhạt.
Khi ánh sáng tan , thốt lên — nhưng lời là tiếng quen thuộc.
Cánh tay… bàn tay… móng tay tám trăm tệ…
Đây là tầng chín: Hóa Hình!
Còn phía Tiểu Ha…
Gương mặt thanh lãnh cấm d.ụ.c, đôi mắt trong trẻo thánh khiết, chuỗi hạt phật vận và bộ cà sa trắng tuyết…
“Thanh Lãnh Phật Tử, Huyền Trần?” Ta thốt lên.
Chàng lắc đầu, tiến tới nắm lấy tay , mỉm :
“Yến Nhi, quen nhé. Ta là Tiểu Ha, con la thanh xuân của nàng.”
…