MỘNG CŨ(Kẻ Dệt Mộng) - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-13 20:06:39
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phu nhân, tiếp tục . Vi phu đang chờ đây."
Và kết quả cuối cùng, ức h.i.ế.p đến phát là .
Giọng Thẩm Kinh Mặc du dương, trêu ghẹo: "Phu nhân ?"
"Tên khốn... nhẹ một chút..." Ta c.ắ.n răng, c.ắ.n mạnh lên vai : "Chàng lấy nhiều sức lực thế hả... Ưm..."
"Ở bên cạnh phu nhân, tự khắc tràn trề sinh lực." Chàng ghé sát tai thì thầm: "Lần vội, vi phu sẽ đích dạy nàng cách trói cho siết c.h.ặ.t đến thể thoát."
"Không ! Chàng dừng... dừng ..."
"Sao thể dừng?" Thẩm Kinh Mặc phủ lấy môi , nỉ non: "Vẫn ăn no mà..."
Đêm dần khuya. Trong những đợt sóng d.ụ.c vọng chồng chéo đan xen, tầng tầng lớp lớp ký ức phong ấn tựa như những mầm non mùa xuân tắm đẫm sương đêm, rốt cuộc cũng đội đất vươn lên.
1. Ký ức kiếp
Trong mộng cũ...
Ta giữa vùng đất biên ải hoang tàn, điên cuồng bới tìm tung tích Thẩm Kinh Mặc trong đống x.á.c c.h.ế.t chất cao như núi. Vừa định lao lên phía , giữ c.h.ặ.t .
Lộ Trạch Khiêm nhỏ giọng khuyên can: "Nguyên Hương, biên thành thất thủ , theo về kinh thôi."
"Thẩm Kinh Mặc ?"
"Hắn đang cầm chân quân địch để đợi viện binh. Biên thành mất, thể để mất thêm tòa thành nào nữa."
"Ta đợi ."
Lộ Trạch Khiêm , nhất quyết lôi xộc về phía .
Ta và giằng co kịch liệt. Trong lúc kích động, Lộ Trạch Khiêm gầm lên: "Viện binh sẽ tới !"
Giây phút , m.á.u trong như đông cứng : "Ngươi là ý gì?"
Lộ Trạch Khiêm chậm rãi thở hắt một : "Thẩm Kinh Mặc... công cao chấn chủ. Hắn sống nổi ."
"Bách tính biên thành thì tội tình gì?" Ta tức giận đến run rẩy, dốc sức giãy giụa: "Các gi·ết , cứ việc áp giải về kinh! Cớ bắt mấy vạn bách tính biên thành ch·ôn cùng!"
"Nguyên Hương, nàng theo , từ nay về Lộ phủ sẽ là..."
"Ta gả cho Thẩm Kinh Mặc, biên thành chính là nhà của !" Ta hung hăng hất tay Lộ Trạch Khiêm : "Ta hết! Ngươi giúp bọn họ, dồn Thẩm Kinh Mặc chỗ ch·ết, thì sẽ ch·ết cùng !"
Ánh mắt Lộ Trạch Khiêm tối sầm : "Nếu vì nàng, tội gì chinh đến tận chốn khỉ ho cò gáy . Đừng để tâm huyết của đổ sông đổ biển."
"Thừa tướng đại nhân, bản lĩnh lớn thật đấy, mơ tưởng đến Tướng quân phu nhân cơ ." Ta buông lời châm chọc: "Thậm chí tiếc dấn chốn binh đao khói lửa. Nữ nhi thế gia ở kinh thành đủ ngươi thỏa mãn ? Ngươi cưỡng ép thê t.ử của khác..."
Bàn tay Lộ Trạch Khiêm ấn c.h.ặ.t gáy , ép l.ồ.ng n.g.ự.c : "Ta cưỡng ép thì ? Một bữa cơm ân huệ năm xưa, Lộ mỗ trọn đời khó quên. Nếu nàng, sớm hóa thành một bộ xương trắng c.h.ế.t cóng bên vệ đường . Trơ mắt nàng gả cho là sai lầm lớn nhất đời . Nay Thánh Thượng ch·ết, Lộ mỗ phụng chỉ hành sự, chẳng gì là đê tiện cả! Tuẫn tình ? Nàng đừng hòng!"
"Vô sỉ!"
Lộ Trạch Khiêm cưỡng hôn . Hắn điên thật : "Ta mưu tính bao nhiêu năm, vì cớ gì ?"
Ta lóc, gào thét khản cả cổ: "Ngươi buông !"
"Không yêu cũng chẳng , sẽ nhốt nàng ..."
Chát!
Ta giáng cho Lộ Trạch Khiêm một bạt tai nảy lửa. Trên gương mặt trắng trẻo của lập tức in hằn năm ngón tay đỏ ửng.
Hắn dường như đ.á.n.h cho tỉnh , hốc mắt đỏ ngầu, thở dồn dập.
Ta cứ tưởng sẽ gi·ết , nào ngờ Lộ Trạch Khiêm buông tay , lưng hạ lệnh: "Canh chừng nàng cẩn thận, ngày mai khởi hành về kinh."
Đêm đó, Thẩm Kinh Mặc trúng vô mũi tên. Ta liều mạng mới gặp cuối.
Đôi mắt Thẩm Kinh Mặc mở trừng trừng. Khi thấy , ngón tay khẽ nhúc nhích.
Bốn bề tiếng than vang vọng, tất cả đều là những bộ hạ từng sinh t.ử cùng nhiều năm.
Chàng mặt đất, những mũi tên găm bẻ gãy hơn phân nửa.
Ta bụm miệng, nhưng ngăn những giọt lệ nóng hổi tuôn rơi, nhào tới bên cạnh .
"Nguyên Hương ..." Giọng yếu ớt vô cùng, ghé sát tai môi mới rõ.
Chàng bảo hãy về kinh .
Ta luống cuống lau nước mắt, ôm c.h.ặ.t lấy tay : "Không về, sẽ ở biên thành với , hết."
Chàng mắng bướng bỉnh. Chàng đang mang thai, thể tùy hứng .
Chàng còn , chỉ cần ngoan ngoãn trở về, các bách tính sẽ cứu.
Hóa ... hết thảy chuyện.
"Nguyên Hương , ngoan... Ta buồn ngủ quá, ngay tại đây, sẽ trấn thủ biên thành , nàng đừng lo lắng... đừng lo lắng..."
Khoảnh khắc viện binh ập tới, ngọn lửa hiệu phong hỏa đài rực sáng. Đội quân cứu viện mà mòn mỏi ngóng trông suốt cả một mùa đông, cuối cùng cũng ồ ạt kéo đến khi mùa xuân gõ cửa.
... vĩnh viễn đợi mùa xuân của Thẩm Kinh Mặc nữa .
Chàng ch·ết. Chàng trút thở cuối cùng trong vòng tay .
Đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay, cũng dám nắm lấy tay , bởi sợ... sợ một khi nắm lấy sẽ nỡ buông nữa.
Ta rơi thêm một giọt nước mắt nào. Chỉ lén cắt một lọn tóc của giấu . Kể từ ngày đó, bao giờ cất lời thêm nào nữa.
Ta nhớ Thẩm Kinh Mặc an táng , cũng chẳng nhớ cách nào về kinh thành.
Vài tháng , hoa đào rực rỡ đầu cành, tiết xuân ấm áp.
Du Phong và Thích Nguyệt áp giải về kinh chịu thẩm vấn.
Ngày hôm đó, xách hộp điểm tâm đến Chiếu ngục. Trong căn ngục tối tăm lạnh lẽo, đập mắt là hai t.h.i t.h.ể m.á.u me đầm đìa. Nha bên cạnh sợ hãi ngất lịm.
Lộ Trạch Khiêm ôm c.h.ặ.t lấy , đưa tay che mắt .
Ta khẽ mỉm : "Ta mang chút đồ ăn đến cho ngươi."
Đây là câu đầu tiên kể từ khi trở về kinh thành. Lộ Trạch Khiêm mừng rỡ như điên, hốc mắt đỏ hoe: "Được, sẽ ăn."
Ngày , Lộ Thập suýt chút nữa đ.á.n.h ch·ết. Hắn ráng thoi thóp bò phòng, hất văng đĩa điểm tâm khi Lộ Trạch Khiêm nuốt xuống nửa miếng do chính tay đút.
Lộ Thập ho một b.úng m.á.u, dùng kim châm bạc thử độc, kim châm lập tức đen sì. Kịch độc.
"Chủ t.ử... khạc ... ngài mau khạc ..."
Lộ Trạch Khiêm chậm rãi nuốt trôi nửa miếng bánh, thẳng : "Nguyên Hương, nếu nàng sống nữa, cũng chẳng thiết sống gì."
Ta vươn tay định cầm nốt nửa miếng bánh còn bỏ miệng, Lộ Trạch Khiêm gắt gao túm c.h.ặ.t t.a.y : "Nàng còn đang mang thai..."
Ta nhạt: "Ngươi cách từ đầu ? Những lời ngươi với Đạo Hiên đại sư, đều thấy hết . Lộ công t.ử, giờ ngươi cũng sắp ch·ết , cớ thử dùng cách đó ? Chó cùng dứt giậu, coi như là vớt vát cuối."
Sắc mặt Lộ Trạch Khiêm trắng bệch, d.ư.ợ.c tính bắt đầu phát tác, lục phủ ngũ tạng như thiêu đốt thối rữa.
Hắn ngửa đầu tựa lưng ghế, nhắm nghiền mắt :
"Ta thể cho nàng một cơ hội từ đầu. Nguyên Hương, , nàng chỉ phép chọn . Nếu nàng đồng ý, chúng sẽ cùng ch·ết tại đây."
"Ta đồng ý. Chỉ xin ngươi đừng động họ."
"Vậy nàng tuyệt đối nuốt lời đấy..." Ánh mắt Lộ Trạch Khiêm bừng sáng, lấp lánh một tia hy vọng. Đó là đầu tiên ngần năm, thấy một nụ xuất phát từ tận đáy lòng.
2. Sự tráo đổi kiếp
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mong-cuke-det-mong/8.html.]
Tất cả ngược thời thơ ấu.
Lần , rõ ngọn nguồn của chuyện.
Vào một ngày tuyết rơi đầy trời ở kinh thành, - khi vẫn còn là một đứa trẻ - một nữa cứu sống một thằng bé sắp ch·ết cóng bên vệ đường, và cho nó một chiếc bánh nướng. Đứa bé đó, chính là Lộ Trạch Khiêm .
Năm mười bốn tuổi, cản ngựa giữa phố. cưỡi ngựa, đổi thành Lộ Trạch Khiêm.
Từ đó về , bóng dáng của Thẩm Kinh Mặc xóa sạch khỏi cuộc đời , Lộ Trạch Khiêm ngang nhiên thế vị trí của .
Ba chặn ngựa định tình, quà tặng dịp sinh nhật, những thả diều... Từ những bước ngoặt lớn nhất cho đến những chi tiết nhỏ nhặt nhất, diễn hệt như những gì Thẩm Kinh Mặc từng , sai một ly.
Trong suốt những năm tháng thanh xuân ngắn ngủi của , Thẩm Kinh Mặc chỉ tồn tại qua những lời đồn đại: Chiến thắng trận đầu, phong Tướng quân, thương, bệnh nặng...
Thư Sách
Đối với lúc đó, đơn thuần chỉ là một cái tên xa lạ trong những tờ cáo thị.
Mãi cho đến về quê tế tổ, xe ngựa ngã xuống vách núi. Xiềng xích chú thuật phong ấn sâu trong ký ức cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.
Ký ức của kiếp và sự thật của kiếp va chạm dữ dội, khiến sinh ảo giác. Sau khi tỉnh , như kẻ điên xông thẳng Tướng quân phủ, đầu tiên tạo giao thoa với Thẩm Kinh Mặc của kiếp .
Họ là kẻ điên, thật cũng chẳng sai.
Ở kiếp , quả thực hề quen Thẩm Kinh Mặc. ... nhận .
Ngày đầu tiên thấy , nhánh cây vô tình móc rách tay áo . Chàng vờ như chuyện gì, đầu với khác.
Lúc đó mới tỉnh , hiểu rõ tính nết của . Thẩm Kinh Mặc võ công cao cường nhường , thể vụng về đến mức tự rách tay áo cơ chứ.
Gông cùm một khi lỏng lẻo, ắt sẽ ngày vỡ vụn .
Ta bắt đầu mơ thấy , mơ thấy những chuyện kiếp . Đi kèm với những giấc mơ đó là cơ thể ngày một suy kiệt.
Từng mảnh vỡ ký ức chậm rãi chắp vá , tinh thần càng ngày càng tồi tệ, cảm xúc cực kỳ bất . Ta bắt đầu tìm ch·ết, tìm đủ cách t·ự s·át, trở nên điên loạn, cố chấp.
Thẩm Kinh Mặc dám nhận . Bởi nếu gông cùm chú thuật đứt gãy , bản thể mang chứa những ký ức hỗn loạn - là đây - sẽ gánh chịu hậu quả khủng khiếp đến mức nào?
t.h.i t.h.ể đẫm m.á.u trong ngục tối hôm giáng cho một đòn kích thích trực diện nhất. Ranh giới của sự sụp đổ chỉ cách trong gang tấc.
Đêm đó, sinh mệnh như ngọn đèn cạn dầu gió. Thẩm Kinh Mặc đạp vỡ màn tuyết đêm lao đến.
Hóa , sinh mệnh của và trói buộc với .
Chỉ mới thể áp chế cơn điên loạn của . Chỉ mới thể khiến quên tất cả đau đớn.
Hai chúng tựa như hai cực của một thỏi nam châm, vĩnh viễn thu hút lẫn . một khi dính c.h.ặ.t , kết cục chỉ là lưỡng bại câu thương.
Lộ Trạch Khiêm thắng ở điểm . Hắn lấy mạng sống của để uy h.i.ế.p Thẩm Kinh Mặc.
Chỉ cần Thẩm Kinh Mặc ch·ết, buộc tránh xa . Không với nửa lời, bất cứ chuyện gì liên quan đến , thậm chí... phép trao cho dù chỉ một ánh mắt.
Mạng sống của , trở thành xiềng xích nặng nề nhất siết c.h.ặ.t lấy Thẩm Kinh Mặc.
Ta dám tưởng tượng Lộ Trạch Khiêm dùng cách đó để ép Thẩm Kinh Mặc nhẫn nhục nhượng bộ bao nhiêu điều.
Việc lấy Lộ Thu Nguyệt, tính là một chuyện ?
Việc kề d.a.o lên cổ tự vẫn trong ngày đại hôn, Thẩm Kinh Mặc chỉ thể trơ mắt , tính là một chuyện ?
Bên ngoài ngục tối, Thẩm Kinh Mặc tự tay phong ấn ký ức của thêm một nữa, xóa sạch sự tồn tại của chính , tính là một chuyện ?
Giữa mùa đông giá rét, quân lương vận chuyển vô vàn trắc trở, Thẩm Kinh Mặc lĩnh binh xuất chinh ngay trong ngày đại hôn với kẻ khác, tính là một chuyện ?
3. Hội ngộ kiếp
"Nguyên Hương, trời sáng ."
Ta cuộn tròn trong vòng tay Thẩm Kinh Mặc, rã rời nhưng chẳng nhắm mắt ngủ chút nào.
"Thiếp nhớ hết ."
Thẩm Kinh Mặc cúi xuống, trao cho một nụ hôn khẽ khàng nhưng chứa chan tình ý lưu luyến:
"Ừm, uống bao nhiêu bát t.h.u.ố.c đắng như , cũng đến lúc nhớ thôi. Từ nay về , Nguyên Hương của bao giờ trói buộc cùng vận mệnh với nữa."
Ta chợt nhớ năm đó, lời đồn Thẩm tướng quân thương nặng nơi chiến trường. đợt đó cũng đổ bệnh liệt giường suốt mấy tháng trời mới khỏi.
Thật đúng là... sướng khổ .
"Chẳng mới uống t.h.u.ố.c nửa tháng nay thôi ..."
Thẩm Kinh Mặc chuyển sang những nụ hôn vụn vặt: "Ta cho nàng uống từ đó lâu ."
"Chẳng lẽ còn... sớm hơn nữa?"
"Ừm. Lộ Trạch Khiêm chăm sóc nàng quá tệ, ngứa mắt."
Ta phì , nước mắt chực trào .
Thẩm Kinh Mặc thủ thỉ: "Chú thuật của Đạo Hiên đại sư vốn dĩ chỉ định đưa nàng và Lộ Trạch Khiêm về quá khứ. vì chúng m.á.u mủ với , sợi dây liên kết huyết thống đó kéo theo cả về. Cho nên... từ khi còn nhỏ, nhớ rõ nàng."
"Nhớ từ lâu, sớm hơn cả kiếp của chúng . Nàng vì khi Lộ Trạch Khiêm đưa nàng lên ngựa, nàng thét lên ?"
Thẩm Kinh Mặc siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy eo : "Đối phó với cô nương thích, thể quá dè dặt bảo thủ , mà ôm thật c.h.ặ.t như thế . Khi đó từ xa, thấy nàng sợ hãi đến mức nước mắt tuôn rơi, rủa xả Lộ Trạch Khiêm đến cả trăm tám mươi trong lòng."
Dường như Thẩm Kinh Mặc trút hết bực dọc, oan ức tích tụ bấy lâu nay :
"Nàng bảo đời ai thích mấy con hạc giấy vô bổ cơ chứ? Đợi đến khi cô nương của quen với việc cưỡi ngựa, sẽ dẫn nàng dạo ngoại ô. Ta sẽ phóng ngựa vun v.út trong rừng, để gió thổi tung mái tóc nàng, đan tóc . Rồi khi lên đến đỉnh núi, sẽ hôn nàng một trận thật thỏa thích."
"Sau đó, nàng sẽ rưng rưng nước mắt tát một cái, mắng là đồ lưu manh khốn kiếp. khóe môi nàng sẽ lén lút cong lên, bắt cõng nàng xuống núi. Đến đêm hội hoa đăng, sẽ nắm tay nàng, nàng thích chiếc đèn nào, sẽ trổ tài giành về cho nàng. Nhìn đôi má nàng ửng hồng, chỉ chờ nàng mắng là tên vũ phu thô lỗ."
Ta im lặng lắng vẽ viễn cảnh tươi đáng lẽ chúng , hồi lâu mới lên tiếng trách móc:
"Chàng bỏ mặc , chạy lên phương Bắc biền biệt nửa tháng trời thì tính đây? Chàng chỉ với khác là trong kinh thành thương nhớ, dám ham chiến. Vậy mà với , cạy miệng cũng hé nửa lời."
Thẩm Kinh Mặc đáp: "Ta dùng quân công hiển hách để rước nàng về nhà. sợ lỡ chẳng may da ngựa bọc thây, sẽ khiến nàng một đời mang thương nhớ đau khổ."
"Tướng quân của ơi..." Ta vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Kinh Mặc, thở dài một tiếng thật khẽ, chủ động hôn lên môi .
"Nguyên Hương, nàng nên ngủ ."
"Thiếp buồn ngủ... Thiếp cho ..."
Thẩm Kinh Mặc thở dốc một tiếng, xoay đè lên : "Nàng rõ chịu nổi sự khiêu khích mà... Nàng là hiểu rõ cách nắm thóp nhất đấy..."
Ta bật , ghé sát tai nỉ non: "Vẫn còn chuyện khiến càng chịu nổi hơn nữa kìa, ?"
"Nói ." Thẩm Kinh Mặc nghiến răng: "Còn chuyện gì thể khiến chịu nổi nữa chứ?"
"Thiếp ... sinh cho một đứa con..."
Lý trí của Thẩm Kinh Mặc đứt phựt ngay tắp lự. Chàng c.h.ử.i thề một tiếng khẽ, hung hăng kéo chìm sâu bể tình cuồng nhiệt.
...
4. Kết cục
Một năm ở biên thành trôi qua nhanh như chớp mắt.
Mùa xuân năm , hạ sinh một bé gái. Thẩm Kinh Mặc yêu thương con bé như một bảo vật vô giá, đặt tên con là Thẩm Như Sơ.
Tên cúng cơm ở nhà gọi là Niệm Niệm.
Cùng năm đó, một khách từ kinh thành lặn lội đến thăm.
Hôm , khi Lộ Trạch Khiêm Niệm Niệm chập chững dắt tay kéo viện, sững mất một lúc. Chợt hồn, vội vã kéo Niệm Niệm về phía .
"Chủ t.ử, Thẩm tướng quân vẫn đang đợi ngài đấy."
Lộ Thập trông trưởng thành và chững chạc hơn nhiều. Hắn phía Lộ Trạch Khiêm, cung kính khom nhắc nhở chủ nhân của .