Kinh thành đại hỷ. Phủ Thừa tướng đỏ rực một vùng, tiếng kèn trống vang dội khắp các phố lớn ngõ nhỏ. Ngược với sự náo nhiệt , phủ Ngự sử bao trùm bởi một bầu khí "bi tráng". Vân Túc ở sảnh chính, mắt sưng húp vì cả tuần nay ngày nào cũng mắng c.h.ử.i Thẩm Hoắc đến tận đêm khuya, tay run rẩy cầm chén rượu tiễn nữ nhi yêu dấu mà lòng đau như cắt. Ông vẫn thể tin , đứa con gái ông dạy dỗ theo đúng lễ giáo cuối cùng rơi tay kẻ vô quy củ nhất triều đình.
Vân Diệu trong kiệu hoa, tai tiếng pháo nổ giòn giã, tim đập rộn ràng lớp áo tân nương nặng nề. Nàng nắm c.h.ặ.t chiếc khăn tay thêu hình lá trúc năm nào, trong lòng là sự hồi hộp tột độ.
Sau khi thực hiện xong các nghi lễ rườm rà sự chứng kiến của các quan và sự giám sát đầy hằn học của phụ nàng, Vân Diệu cuối cùng cũng đưa tân phòng.
Không gian yên tĩnh trở . Mùi trầm hương đỉnh quen thuộc bao trùm lấy căn phòng, xen lẫn hương nến long phụng cháy rực. Tiếng bước chân trầm tiến gần, tấm khăn trùm đầu màu đỏ gạt lên bởi một thanh cân bằng vàng.
Gương mặt của Thẩm Hoắc hiện rõ nét nhất từ đến nay. Dưới ánh nến, còn là vị Thừa tướng lạnh lùng triều đình, mà là một tân lang diện hỉ phục đỏ rực với ánh mắt rực cháy tình ý.
"Đại nhân..." - Vân Diệu khẽ thốt lên, giọng run rẩy.
Thẩm Hoắc đáp, xuống cạnh nàng, đôi tay chai sạn nâng chén rượu giao bôi. Hắn nàng thật lâu, trầm giọng hỏi: "Nàng vẫn còn sợ ?"
Vân Diệu đôi mắt , nhớ những mộng cảnh quấn quýt, nàng khẽ lắc đầu, mặt đỏ bừng. Thẩm Hoắc thấp, một nụ thỏa mãn mà nàng từng thấy ở ngoài đời.
Hắn từ từ cởi bỏ lớp phượng quan nặng nề cho nàng, từng lớp y phục tân nương lộng lẫy dần rơi xuống sàn nhà như những cánh hoa đào rụng. Khi lớp yếm đào mỏng manh cuối cùng tuột xuống vai, Thẩm Hoắc khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mong-ly-dao-hoa-tinh-ly-duyen/chuong-10-mong-thuc-giao-hoa-dai-ket-cuc.html.]
Dưới ánh nến đỏ lay lắt, bầu n.g.ự.c trắng sứ của nàng, nốt ruồi son đỏ thắm hiện rực rỡ như một giọt m.á.u của thần tình ái. Hắn đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên đó, thở trở nên dồn dập: "Hóa , nó còn hơn cả trong mộng."
Vân Diệu run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé tìm đến đai lưng của . Nàng xác nhận điều cuối cùng. Khi tấm áo hắc y của rơi xuống, nàng xoay . Dưới ánh sáng lung linh của đôi nến long phụng, vết sẹo dài từ bả vai trái xuống thắt lưng hiện uy mãnh, mang theo cả sự phong trần và nỗi đau quá khứ.
"Là ... thực sự là ." - Nước mắt nàng bỗng trào , vì sợ, mà vì sự nhẹ nhõm khi mộng thực giao hòa.
Thẩm Hoắc xoay , bế bổng nàng lên giường. Rèm trướng rủ xuống, che khuất thế gian bên ngoài. Ánh nến trong phòng bỗng chốc trở nên mờ ảo, hệt như làn khói trầm hương đêm đêm vẫn đưa nàng mộng.
Trong màn đêm nồng đượm, tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng nhạc đệm cho vũ điệu của hai linh hồn. Những nụ hôn còn là ảo ảnh, ấm còn là hư vô. Nam t.ử mang vết sẹo và nữ t.ử nốt ruồi son còn tìm kiếm trong màn sương mù mờ mịt nữa.
Mọi quy củ của Ngự sử đại phu, bản tấu chương hạch tội, sự đối đầu tại buổi chầu giờ đây đều lùi xa. Chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và thở hòa quyện .
Sáng hôm , khi Vân Túc tỉnh dậy và định bụng sẽ một bản tấu chương mắng Thừa tướng vì tội "cướp con gái ", ông bỗng nhận một món quà từ phủ Thừa tướng gửi tới. Đó là một bức tranh vẽ cảnh một nhành đang nở rộ, bên cạnh đề một dòng chữ: "Nữ tế kính dâng Nhạc phụ đại nhân. Tạ ơn nuôi dưỡng một nhành hoa nhất thế gian."
Vân Túc xong, tức đến mức vứt luôn cây b.út lông, nhưng khóe môi tự chủ mà khẽ nhếch lên. Có lẽ, cái kết "ngoài quy củ" là thứ đẽ nhất mà ông từng thấy.
HẾT CHÍNH VĂN