Sắc lệnh của Hoàng thượng như một tròng mắt khóa c.h.ặ.t Vân Diệu Sảnh viện của triều đình. Hằng ngày, nàng trong một gian phòng nhỏ bên cạnh thư phòng chính, nơi lưu trữ các văn kiện để rà soát và chép các quy chuẩn lễ nghi.
Vân Túc hằng ngày đưa con đến tận cửa Sảnh viện, ánh mắt ông các quan ngang qua như kẻ thù, đặc biệt là mỗi khi bóng dáng hắc y của Thừa tướng xuất hiện từ xa. Ông luôn dặn con gái giữ tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, nhưng ông ngờ rằng, "dòng đời" chủ động tìm đến con gái ông.
Một buổi chiều, khi ánh nắng xiên khoai qua cửa sổ, Vân Diệu đang miệt mài chép một đoạn quy tắc về hành vi của nữ t.ử tại thư viện. Nàng quá tập trung nên nhận lạnh quen thuộc bao trùm lấy gian phòng từ lúc nào.
Một bàn tay thon dài, mang theo thở của quyền lực, khẽ đặt lên trang giấy nàng đang . Vân Diệu giật , suýt nữa rơi b.út lông.
"Nét chữ thanh mảnh, nhưng tâm hình như đặt ở đây." - Giọng trầm thấp của Thẩm Hoắc vang lên ngay đỉnh đầu nàng.
Vân Diệu vội dậy thi lễ, tim đập loạn nhịp: "Thừa tướng đại nhân... ngài đây?"
Thẩm Hoắc trả lời, thong thả cầm bản thảo nàng chép xong lên xem. Chung quanh vẫn vài gia nhân và quan văn thư đang việc, nhưng dường như chẳng mảy may quan tâm. Hắn cầm cây b.út lông nàng đặt xuống, chấm nghiên mực, mặt bao nhiêu , thản nhiên thêm một dòng chữ nhỏ lề bản thảo về quy tắc giữ gìn cốt cách.
Vân Diệu tò mò liếc , cả khuôn mặt nàng đỏ bừng lên như gấc chín. Hắn : "Quy củ vốn để ngoài xem, còn đêm về... chỉ cần và nàng ."
Nàng hoảng hốt định lấy tay che , nhưng Thẩm Hoắc nhanh hơn, gấp bản thảo , đưa cho một quan thư văn gần đó: "Bản chép , mang về phủ Thừa tướng để đích thẩm định thêm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mong-ly-dao-hoa-tinh-ly-duyen/chuong-8-tinh-y-tren-trang-giay.html.]
Quan thư văn cúi đầu nhận mệnh, trong đó chứa đựng bí mật động trời gì. Vân Diệu c.h.ế.t trân, trong lòng sợ thẹn. Hắn dám trêu chọc nàng ngay giữa thanh thiên bạch nhật, ngay tại nơi việc tôn nghiêm của triều đình!
Đêm đó, giấc mơ tìm đến như một thói quen khó bỏ.
Mộng cảnh diễn ngay tại thư phòng của Thừa tướng mà nàng thấy ban chiều. gian còn khô khốc với những chồng sớ, mà ngập tràn ánh nến long phượng đỏ cháy rực – thứ ánh sáng thường dùng để ví von cho sự nồng nhiệt của tình yêu đôi lứa se duyên.
Nàng thấy đang Thẩm Hoắc ép giá sách gỗ đàn hương. Hắn cầm chính bản thảo ban chiều, nhưng giờ đây những dòng chữ đó bỗng biến thành những dải lụa mềm mại, quấn quýt lấy tay chân nàng.
"Chữ của ... nàng kỹ ?" - Thẩm Hoắc trong mộng áp sát môi cổ nàng, thở nóng rực khiến nàng run rẩy.
Trong cơn mập mờ, Vân Diệu thấy bạo dạn đến mức khó tin. Nàng chủ động nới lỏng đai lưng của , để lớp áo ngoài tuột xuống sàn nhà như một làn mây tối. Vết sẹo dài lưng ánh nến trông càng thêm quyến rũ, như một đường ranh giới giữa thực và ảo. Nàng áp lòng bàn tay vết sẹo , cảm nhận nhịp đập mãnh liệt của một trái tim diêm vương đang vì nàng mà nhịp.
"Thừa tướng... là thánh thần của lòng là ác ma?" - Nàng thì thầm bằng giọng điệu ngả ngớn mà chính nàng cũng nhận .
Thẩm Hoắc khàn, nụ của kẻ chiến thắng. Hắn bế nàng lên bàn việc, giữa những chồng tấu chương và văn kiện triều chính. Ánh nến lung linh hắt bóng hai lên bức bình phong, tạo thành một vũ điệu của sự quấn quýt. Hắn thành kính cúi hôn nốt ruồi son, và trong khoảnh khắc đó, Vân Diệu cảm thấy như đang tan chảy thành một giọt mực, hòa quyện trang giấy cuộc đời .
Sáng hôm , khi Vân Túc hầm hầm mắng Thừa tướng vì việc "chiếm dụng bản thảo của con gái để kiểm tra vô lý", Vân Diệu chỉ im lặng cúi đầu.
Nàng , bản thảo đó chỉ chữ, mà còn mang theo tâm tình vụng trộm của một vị Thừa tướng m.á.u lạnh và một tiểu thư quy củ. Và nàng cũng nhận , còn đường lùi nữa .