MỘNG LÝ ĐÀO HOA, TỈNH LÝ DUYÊN - CHƯƠNG 9: CHIẾU CHỈ TRỜI BAN

Cập nhật lúc: 2026-01-18 05:05:16
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ Ngự sử những ngày loạn thành một đoàn. Sau khi phong thanh từ một quan thư văn túc trực ở Sảnh viện về việc Thừa tướng "thêm thắt" bản thảo của con gái , Vân Túc ngủ một phút nào. Với tư duy của một tôn sùng quy củ đến cực đoan, ông tin Thẩm Hoắc tình ý, mà tin chắc rằng tên "gian thần" đang dùng tà thuật hoặc bùa chú để ám hại, hòng loạn tâm trí con gái ông để uy h.i.ế.p ông tại buổi chầu sắp tới.

 

Ông quyết định mời một vị cao tăng cho là khả năng "trừ tà, giải mộng" về phủ. Vân Diệu bắt giữa sân, xung quanh là khói hương nghi ngút và tiếng gõ mõ tụng kinh đều đặn.

 

Vân Túc cầm thanh kiếm gỗ, vòng quanh con gái, miệng ngừng lẩm bẩm: "Tránh xa Thẩm Hoắc... tránh xa ác ma... trả sự thanh tịnh cho con !"

 

Vân Diệu đó, dở dở . Nàng cha đang hăng say "diệt tà", trong lòng thầm nghĩ về nam t.ử trong mộng. Những bài kinh của vị cao tăng chẳng những nàng quên vết sẹo , mà ngược , mùi hương trầm trong sân khiến nàng nhớ đến mùi trầm hương đỉnh một cách da diết.

 

lúc buổi phép đang ở cao trào, thì tiếng báo của thái giám từ ngoài cổng vang lên: "Hoàng thượng giá lâm!"

 

Vân Túc giật , đ.á.n.h rơi cả thanh kiếm gỗ xuống đất. Hoàng đế bước sân, phía là Thẩm Hoắc đang vận triều phục đen tuyền, gương mặt lạnh như tiền nhưng đôi mắt ánh lên tia thích thú khi thấy cảnh tượng hỗn loạn trong phủ Ngự sử.

 

"Vân khanh, ngươi đang ?" - Hoàng đế nhướn mày hỏi.

 

Vân Túc vội vàng quỳ xuống: "Tâu Hoàng thượng, thần... thần đang lễ cầu an cho con gái."

 

Thẩm Hoắc thong thả bước lên phía , liếc vị cao tăng đang run rẩy dừng mắt nơi Vân Diệu. Hắn khẽ nhếch môi, với giọng điệu đầy ẩn ý:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mong-ly-dao-hoa-tinh-ly-duyen/chuong-9-chieu-chi-troi-ban.html.]

"Vân Ngự sử vất vả . thấy, bệnh của lệnh ái do tà ma, mà là do... thiếu một tâm đầu ý hợp để cùng chia sẻ những giấc mộng đêm về."

 

Vân Túc xong suýt chút nữa là thổ huyết tại chỗ. Ông định dậy mắng c.h.ử.i thì Hoàng đế khoát tay, hiệu cho thái giám mở một cuộn giấy vàng rực rỡ.

 

"Vân Túc chỉ! Thừa tướng Thẩm Hoắc vì nước vì dân, đức cao vọng trọng. Đích nữ Vân Diệu của Ngự sử đại phu hiền thục nết na, là hình mẫu của lễ giáo. Nay trẫm theo ý nguyện của Thừa tướng, cũng là để gắn kết hai trụ cột của triều đình, ban hôn cho hai nhà. Một tháng chọn ngày lành để thành !"

 

Chiếu chỉ ban xuống như một tiếng sấm ngang tai. Vân Túc ngã xuống đất, miệng lắp bắp thành lời. Ông ngờ kẻ đối nghịch với bao năm qua, kẻ mà ông phép để "trừ tà", nay sắp chính thức trở thành nữ tế của .

 

Vân Diệu quỳ bên cạnh, tim đập như sấm rền. Nàng lén ngước mắt Thẩm Hoắc. Hắn cũng đang nàng, đôi mắt như : "Ta , nàng trốn thoát ."

 

Đêm đó, trong phủ Ngự sử, Vân Túc liệt giường vì tức giận và uất ức. Ông mắng c.h.ử.i Thẩm Hoắc từ lúc chạng vạng đến khi trăng lên cao, mắng đến mức còn sức để thở, sang Vân Diệu mà ròng: "Con ơi, cha xin con... cha bảo vệ con khỏi miệng hùm gan sứa !"

 

Vân Diệu chỉ im lặng an ủi cha, nhưng khi trở về phòng, nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

 

Giấc mơ đêm đó còn mập mờ nữa. Nàng thấy mặc bộ phượng quan hà bí đỏ rực, điện thờ. Thẩm Hoắc nắm lấy tay nàng, vết sẹo dài lưng rực sáng như một lời thề nguyền.

 

"Lần , cần mơ nữa." - Hắn thì thầm, nụ hôn của mang theo vị ngọt của rượu giao bôi và sự chiếm đoạt công khai.

 

Hắn bế bổng nàng lên, về phía chiếc giường lớn phủ rèm gấm. Ánh nến đỏ trong mộng lúc lung linh hơn bao giờ hết, như minh chứng cho một thực tại sắp sửa bắt đầu.

Loading...