MỘNG NAM KHA - C15 (KẾT)
Cập nhật lúc: 2026-03-03 20:53:47
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 15: VĨ THANH - TRO TÀN VÀ TUYẾT TRẮNG
Mười năm cuộc biến loạn kinh hoàng đêm , Kinh thành lấy vẻ phồn hoa đô hội vốn . Những vết m.á.u đoạn đầu đài mưa nắng gột rửa, những cung điện thiêu rụi xây cất lộng lẫy hơn xưa. Người dân bắt đầu quên dần cái tên Thẩm Thừa tướng, quên Lâm gia biên thùy, và cũng quên luôn cả nàng Thần phi Thẩm Vân Khanh – thiếu nữ dùng cả thanh xuân để nhuộm đỏ một vương triều.
Trong cung cấm, gốc những cây mận già ở thành Tây, một thiếu niên mười ba tuổi đang lặng lẽ. Cậu bé gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng nhưng phảng phất một nỗi buồn thâm trầm giống hệt nuôi dưỡng – Tân đế Lục Chiêu. Cậu chính là Lục Hoài, con trai của Lục Diễn, vị Thái t.ử duy nhất của vương triều mới.
Lục Hoài cha ruột là ai. Cậu chỉ từ khi trí nhớ, phụ hoàng Lục Chiêu luôn bằng một ánh mắt yêu thương, đau xót khôn tả. Cậu lớn lên trong sự dạy bảo nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của một cha coi như báu vật cuối cùng của đời .
"Phụ hoàng, đây hoa mận ?" — Lục Hoài bước gần, khoác chiếc áo choàng lông cáo lên vai Lục Chiêu.
Lục Chiêu lúc yếu. Tâm bệnh và những vết thương cũ từ thời chinh chiến rút cạn sinh lực của . Hắn tựa cây, đôi bàn tay gầy gộc vuốt ve lớp vỏ xù xì, ánh mắt xa xăm về phía tẩm điện đóng kín cửa suốt mười năm qua – nơi cất giữ t.h.i t.h.ể của Vân Khanh.
"Hoài nhi... con vì trồng rừng mận ?" — Giọng Lục Chiêu thều thào, mang theo tiếng ho khan xé lòng.
"Người ... vì yêu hoa mận nhất." — Lục Hoài cúi đầu, câu trả lời hàng ngàn .
Lục Chiêu mỉm , một nụ héo hắt như lá rụng mùa thu. Hắn nắm lấy tay Lục Hoài, dắt về phía tẩm điện cấm. Cánh cửa gỗ nặng nề mở , mùi hương liệu quý giá và mùi hoa mận nhạt nhòa ùa bao phủ lấy gian. Giữa căn phòng rực rỡ ánh nến, một quan tài bằng ngọc thạch trắng muốt hiện . Bên trong, một phụ nữ đó, gương mặt vẫn giữ nét thanh tú như đang ngủ, khoác bộ váy cưới màu đỏ thắm – màu đỏ rực rỡ đến đau lòng.
Lục Hoài bàng hoàng. Đây là đầu tiên bước nơi .
"Đây là ai ạ?" — Cậu run rẩy hỏi.
Lục Chiêu quỳ xuống bên cạnh quan tài, đưa bàn tay run rẩy chạm lớp ngọc lạnh lẽo: "Đây là Hoàng hậu duy nhất của vương triều . Nàng tên Thẩm Vân Khanh. Nàng ... là dùng mạng sống để đổi lấy giang sơn cho con . Con con ruột của , Hoài nhi ạ. Cha ruột con là Lục Diễn – kẻ phản bội nàng , g.i.ế.c sạch gia tộc nàng . Ta nuôi con, vì trả nợ cho nàng . Ta con lớn lên thành một vị vua hiền minh, để m.á.u của Thẩm gia và Lâm gia chảy xuống đất trở nên vô ích."
Lục Hoài sững sờ, cả thế giới của như sụp đổ trong giây lát. Những bí mật về dòng m.á.u, về hận thù, về sự phản bội... tất cả phơi bày trong mùi hương mận u uất. Cậu phụ nữ trong váy đỏ, cha nuôi đang hấp hối của . Cậu chợt hiểu vì mỗi đêm phụ hoàng đều lặng lẽ lên vầng trăng khuyết, vì căm ghét mùi trầm hương và yêu mùi tuyết tùng đến thế.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Vân Khanh... đưa con trai đến gặp nàng đây." — Lục Chiêu thầm thì, thở của ngày càng yếu dần — "Nó ngoan, giống nàng... Nó dã tâm của Lục Diễn, cũng sự thù hận của chúng . Ta trả nợ xong cho nàng ... Giờ thể đến với nàng ?"
Hắn ngã gục xuống bên cạnh quan tài ngọc. Lục Hoài hét lên, lao đỡ lấy , nhưng ấm cuối cùng đang rời khỏi cơ thể Lục Chiêu. Hắn c.h.ế.t với một nụ thanh thản môi, đôi tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy cạnh quan tài, như thể sợ rằng nếu buông , sẽ lạc mất nàng trong cõi luân hồi.
Ngày hôm đó, Kinh thành một nữa chìm trong đại tang. Vị hoàng đế si tình và trầm mặc nhất lịch sử băng hà. Theo di chiếu của , chôn cất ở lăng tẩm hoàng gia hùng vĩ, mà hỏa thiêu t.h.i t.h.ể cùng với quan tài của Thẩm Vân Khanh ngay giữa rừng mận thành Tây.
Ngọn lửa bùng lên giữa đêm tuyết rơi dày đặc. Khói xám bay cao, mang theo tro tàn của hai linh hồn lầm lạc trung. Lục Hoài mưa tuyết, ngọn lửa thiêu rụi hận thù của thế hệ . Cậu cho cha ruột – kẻ mà từng mặt, cho vị phụ hoàng nuôi dưỡng , và cho phụ nữ mang váy đỏ c.h.ế.t trong sự uất hận tột cùng.
Trong đống tro tàn của ngọn lửa, tìm thấy hai mảnh ngọc bội vỡ vụn nhưng dính c.h.ặ.t bởi nhiệt độ cao. Một mảnh hình rồng, một mảnh hình hoa mận. Chúng luyện trong lửa đỏ để vĩnh viễn thể tách rời.
Lục Hoài lên ngôi, trở thành vị vua trẻ tuổi nhất của triều đại mới. Cậu hạ lệnh xóa bỏ sổ sách về vụ án mưu phản của Thẩm gia, truy phong cho tất cả những khuất. Cậu trồng thêm hoa mận, mà để rừng mận thành Tây tự sinh tự diệt theo năm tháng. Cậu những gì thuộc về nỗi đau hãy cứ để nó lòng đất lạnh.
Nhiều năm , khi rừng mận già cỗi và héo rũ, vẫn kể cho về một bóng ma cung nữ mang váy đỏ thường xuất hiện tường thành những đêm tuyết rơi. Nàng dọa , nàng chỉ đó, về phía phương Bắc xa xôi và hát một khúc ca ai oán về giấc mộng Nam Kha.
"Tuyết rơi trắng xóa thành Tây, Máu hồng nhuộm thắm áo mây một thời. Yêu sai một kiếp, lỡ lời, Tỉnh tay trắng, lệ rơi nghẹn ngào..."
Lời ca bay theo gió, tan hư , nhắc nhở thế gian về một tấn bi kịch mang tên tình yêu và quyền lực. Thẩm Vân Khanh , Lục Diễn tan biến, Lục Chiêu cũng hóa thành tro bụi. Tất cả chỉ còn là những dòng chữ mờ nhạt trong sử sách, một câu chuyện kể lúc dư t.ửu hậu về một nàng tiểu thư phủ Thừa tướng tự tay bóp nát trái tim để trả nợ cho gia tộc.
Giấc mộng Nam Kha thực sự khép . Dưới nấm mồ chung giữa rừng mận, hai linh hồn lẽ tìm thấy . Không còn địa vị, còn thù hận, còn những bát t.h.u.ố.c đắng những nhát đao rơi. Chỉ còn tuyết trắng phủ đầy, che lấp tất cả những vết sẹo của quá khứ.
Tuyết vẫn rơi, lạnh buốt và tinh khôi. trong lòng những ở , màu đỏ của chiếc váy cưới năm vẫn mãi là một vết chàm thể xóa nhòa. Bi kịch kết thúc, nhưng nỗi đau thì trường tồn.
Và đó là cách mà Thẩm Vân Khanh chọn để ghi nhớ: Đau đớn đến đứt ruột đứt gan, nhưng cũng rực rỡ đến mức kẻ nào dám lãng quên.
--HOÀN--
Nếu câu chuyện khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở . Vì phía vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.
Cảm ơn bạn cùng câu chuyện . Và nếu bạn , hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.
Các bạn thể tìm tên “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để tiếp nha.
HỆ THỐNG PHẨN NỘ- CÀNG BỊ GHÉT, TA CÀNG TRỞ NÊN VÔ ĐỊCH
Tiếng mắng nhiếc bên tai ồn ào đến mức đau cả đầu. Mở mắt , đập mắt là một đôi giày thêu hoa cực kỳ tinh xảo đang dừng ngay mũi.
— 'Thẩm Nhược Hi, ngươi còn mau xin Tuyết Nhi? Trái tim ngươi rốt cuộc bằng đá ?'
Giọng nam tính, trầm ấm nhưng đầy sự khinh bỉ. Ta ngước lên, thấy một gã mặc cẩm bào xanh đậm, mặt mũi cũng gì đấy nhưng cái nết thì thôi bỏ . Tiêu Lãm – Tề Vương điện hạ, vị hôn phu đang như một đống rác.
Trong đầu bỗng vang lên tiếng 'Ting' một cái khô khốc: > 'Kích hoạt Hệ thống Phẫn Nộ. Chỉ phẫn nộ hiện tại của Tề Vương: 60. Phần thưởng: 01 viên Định Nhan Đan (Uống da như em bé).'
À, là thế. Ta hiểu . Hóa đời sống lâu thì ? Chuyện thì rành nhất .
Ta , cũng chẳng giải thích. Ta bật dậy, phủi phủi bụi váy, mặt bàn dân thiên hạ, tiến tới vỗ bạt tai Thẩm Tuyết Nhi một cái 'Chát' rõ to.
Cả Ngự Hoa Viên im phăng phắc. Thẩm Tuyết Nhi ngây , nước mắt còn kịp chảy đơ .
— 'Ngươi... ngươi dám đ.á.n.h ?' — Ả lắp bắp.
Ta khẩy, xoay xoay cổ tay: — 'Chứ chẳng lẽ vuốt ve ngươi? Ngươi bảo đẩy ngươi ngã ? Chưa , giờ mới đẩy thật .'
Nói xong, dùng hết sức bình sinh đẩy một phát, Thẩm Tuyết Nhi ngã chổng vó bụi mẫu đơn bên cạnh. Tiếng hệ thống trong đầu nổ liên tạch tạch như pháo Tết:
> 'Tề Vương phẫn nộ +80! Liễu Quý phi phẫn nộ +90! Thái hậu sượng trân +50! Chúc mừng ký chủ nhận : Kỹ năng võ thuật 'Sư T.ử Hà Đông' và 5 năm thọ nguyên!'
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mong-nam-kha/c15-ket.html.]
Ta cảm giác một luồng nhiệt chạy khắp , tay chân linh hoạt hẳn . Tuyệt vời! Chửi , mắng , đang đợi đây!"
CHƯƠNG 1: CẢ KINH THÀNH ĐỀU MUỐN TA CHẾT, NHƯNG TA LẠI CÀNG SỐNG THỌ
Tiếng nhạc xập xình và mùi hương trầm nồng nặc trong Ngự Hoa Viên đầu óc cuồng. cái tỉnh táo nhất là một cú đẩy cực mạnh từ phía .
"Rầm!"
Đầu gối đập xuống nền gạch đá lạnh toát. Đau đến mức c.h.ử.i thề.
"Thẩm Nhược Hi! Ngươi còn là con ? Tuyết Nhi nhường nhịn ngươi hết mức, mà ngươi dám đẩy xuống hồ ngay trong ngày đại thọ của Thái hậu?"
Một giọng nam trầm thấp, đầy vẻ chính nghĩa nhưng qua là thấy nồng nặc mùi hãm tài, vang lên ngay đỉnh đầu . Ta ngước mắt lên, thấy một gã đàn ông mặc cẩm bào thêu rồng bốn móng, mặt mũi thì cũng gọi là tuấn tú đấy, nhưng đôi mắt cứ như một bãi phân ch.ó ven đường.
Ký ức nguyên chủ tràn về như lũ cuốn. Tiêu Lãm – Tề Vương điện hạ, vị hôn phu từ bé của . Còn cái "đóa hoa sen trắng" đang sũng nước, run rẩy trong vòng tay là Thẩm Tuyết Nhi – em gái nuôi mà cha nhặt về từ đống đổ nát năm xưa.
Trong lúc còn đang ngơ ngác thì một âm thanh máy móc khô khốc vang lên trong não:
[Ting! Hệ thống Phẫn Nộ kích hoạt.] [Cơ chế: Ký chủ càng ghét, phần thưởng càng lớn. Bị mắng càng hăng, sống càng dai, mặt càng .] [Mục tiêu hiện tại: Tiêu Lãm (Tề Vương). Chỉ phẫn nộ: 65. Dự kiến phần thưởng: Một viên Định Nhan Đan cao cấp.]
À... là . Xuyên . Lại còn vớ cái hệ thống "ngang ngược" nữa. Ta nheo mắt Tiêu Lãm, sang Thẩm Tuyết Nhi đang lóc chiều "tỷ tỷ cố ý ".
Thú vị đây.
"Thẩm Nhược Hi, ngươi câm ? Mau quỳ xuống dập đầu xin Tuyết Nhi, tự cút về phủ đóng cửa hối một năm cho !" – Tiêu Lãm gầm lên, tay siết c.h.ặ.t thanh kiếm đeo bên hông, cứ như thể chỉ cần "Không" một tiếng là sẽ c.h.é.m hai đoạn.
Xung quanh, đám tiểu thư, công t.ử và các vị phu nhân bắt đầu xì xào: " là đồ rắn độc, đến em gái cũng tha." "Thừa tướng đại nhân thật bất hạnh khi đứa con gái thế , Tuyết Nhi tiểu thư tội nghiệp kìa..."
[Chỉ phẫn nộ tập thể tăng cao! Điểm tích lũy +500. Chúc mừng ký chủ nhận kỹ năng: 'Mồm mép điêu luyện' – cấp độ sơ cấp.]
Ta cảm giác cổ họng mát lạnh, từ ngữ tuôn cứ gọi là mượt như bôi mỡ. Ta , cũng chẳng biện minh. Ta thong thả dậy, phủi bụi đầu gối, hành động khiến đám đang đợi quỳ lạy van xin đều trợn mắt kinh ngạc.
Ta thẳng mắt Tiêu Lãm, bật thành tiếng: "Tề Vương điện hạ, ngài mù bẩm sinh là do mới bụi bay mắt thế? Ngài bảo đẩy nàng xuống hồ? Mắt nào ngài thấy?"
"Ngươi... ngươi còn dám cãi?" – Tiêu Lãm run lên vì tức.
"Cãi gì mà cãi? Ta thật mà." – Ta tiến gần Thẩm Tuyết Nhi, con nhỏ đó thấy tới gần thì rúc sâu hơn n.g.ự.c Tiêu Lãm như con thỏ đế. Ta nhếch môi: "Tuyết Nhi , bảo đẩy đúng ? mà ngã ... phèn. Hồ nước sâu nửa mét, ngã kiểu gì mà tóc tai ướt hết nhưng phấn son mặt trôi tí nào ? Dùng loại phấn gì mà xịn thế, giới thiệu cho tỷ tỷ với?"
Cả đám đông im bặt. Thẩm Tuyết Nhi khựng một nhịp, tiếng nghẹn nửa chừng.
"Nhược Hi tỷ tỷ... ý trách tỷ..." – ả bắt đầu giở giọng xanh.
"Ta cho phép ?" – Ta quát lên một tiếng khiến ả giật b.ắ.n . "Muội bảo đẩy , thôi, để cho thế nào mới là đẩy thật nhé."
Nói đoạn, túm lấy cổ áo Thẩm Tuyết Nhi, dùng hết sức bình sinh đẩy một phát. Tiêu Lãm đang ôm ả, ngờ dám tay ngay mặt , nên cả hai đều mất đà, ngã nhào bụi mẫu đơn gai góc ngay cạnh đó.
"Á!" – Tiếng hét thất thanh của Thẩm Tuyết Nhi vang động cả Ngự Hoa Viên.
"Thẩm Nhược Hi! Ngươi điên !" – Tiêu Lãm bò dậy, mặt mũi gai cào cho mấy đường, trông t.h.ả.m hại chịu .
[Ting! Tiêu Lãm phẫn nộ: 95! Liễu Quý phi (đang cao) phẫn nộ: 99! Chúc mừng ký chủ nhận : 'Cơ thể kim cương' (chống va đập vật lý) và 10 năm thọ nguyên!]
Ta cảm thấy một luồng sức mạnh tràn ngập cơ thể. Da dẻ bỗng dưng căng mịn, những vết bầm tím do quỳ lúc nãy biến mất dấu vết. Ta giữa sảnh điện, rạng rỡ như hoa mùa xuân:
"Đấy! Thế mới là đẩy. Lần vu oan cho thì nhớ cho tới, kẻo tay thị phạm cho, mệt lắm."
Lúc , từ cao, một giọng bà già uy nghiêm vang lên: "Càn rỡ! Thẩm gia thật dạy con. Thẩm Thừa tướng, đây là đích nữ mà ông hứa hẹn sẽ mang vinh quang cho gia tộc đấy ?"
Thái hậu lên tiếng . Cha – Thẩm đại nhân – vội vàng chạy , mồ hôi đầm đìa, quỳ rụp xuống: "Thần quản giáo nghiêm, xin Thái hậu bớt giận! Nghịch nữ, ngươi còn mau quỳ xuống c.h.ế.t !"
Ta cha , đàn ông bao giờ liếc nguyên chủ lấy một cái t.ử tế, trong mắt ông chỉ quyền lực và đứa con nuôi nịnh nọt thôi.
"Quỳ mà quỳ?" – Ta thản nhiên . "Cha bảo con c.h.ế.t, con c.h.ế.t thì ai cưới Tề Vương để củng cố địa vị cho cha? À, con quên mất, Tề Vương đang bận ôm em gái nuôi của con . Hai bọn họ tình ý như thế, cha gả luôn Tuyết Nhi cho rảnh nợ?"
"Ngươi... ngươi..." – Thừa tướng tức đến mức mặt tím tái, tay ôm n.g.ự.c thở dốc.
Tiêu Lãm dậy, nghiến răng kèn kẹt: "Thẩm Nhược Hi, ngươi đừng tưởng dám bỏ ngươi. Ngay hôm nay, mặt Thái hậu và bá quan văn võ, tuyên bố hủy hôn với loại nữ nhân độc ác như ngươi!"
Mọi xung quanh đều với ánh mắt thương hại. Ở thời đại , hủy hôn giữa đám đông là coi như xong đời, chỉ nước tu hoặc treo cổ.
thì khác. Ta thấy tiếng "Ting" giòn giã nhất từ đến nay:
[Chúc mừng ký chủ đạt mốc phẫn nộ kinh thành! Phần thưởng đặc biệt: Kỹ năng 'Vô ảnh thủ' (vả để dấu) và một rương vàng ròng giấu trong phủ. Đặc biệt: Nhan sắc tăng thêm 20%, hiện tại bạn là mỹ nhân một kinh thành.]
Ta cảm thấy xương cốt kêu rắc rắc, nhan sắc vốn dĩ xinh giờ thêm phần lung linh, thoát tục đến mức đám công t.ử xung quanh bắt đầu trân trối, quên luôn cả việc mắng c.h.ử.i.
Ta mỉm , Tiêu Lãm: "Hủy hôn? May quá, cũng đang định câu đó. Loại đàn ông đến cả xanh với nước lọc còn phân biệt như ngài, rước về chỉ tổ chật nhà. Tờ hôn ước ? Đưa đây xé luôn cho nóng, khỏi phiền ngài động tay."
Nói xong, hiên ngang lưng bước , để lưng một đám đang hình và một hệ thống báo điểm liên tục ngừng nghỉ.
Cuộc sống , xem bắt đầu vui đấy.