Bổn vương hỏi vì .
Ngài đáp, trong mắt thế gian, chúng là điềm chẳng lành, sinh khiến mẫu lìa đời.
Ngài thường , việc sinh nở của nữ nhân, từng là điều dễ dàng.
Khi còn nhỏ, bổn vương hiểu.
Nghe nhiều , trong lòng dần sinh sợ hãi.
Bổn vương nàng chịu khổ.
Ngày ngày uống d.ư.ợ.c, chỉ mong nàng chịu những điều .
Bao thúc giục bổn vương sinh con.
bổn vương, một là nàng đau đớn, hai là chia sẻ tình cảm của nàng.
Có thể bổn vương ích kỷ, cũng thể là cố chấp.
nàng… chỉ thể thuộc về bổn vương.
Hoàng hậu rơi lệ trách cứ:
“Không con nối dõi là tội lớn!”
bổn vương dùng d.ư.ợ.c nhiều năm, duyên phận với con cái từ lâu mỏng.
Thái y ép giữ kín, chỉ đó là do mệnh .
Hoàng hậu siết c.h.ặ.t tràng hạt, ngừng sám hối, cho rằng năm đó đưa bổn vương chùa tổn hao phúc phận.
Từ khi phát hiện chỉ cần rơi lệ, vương phi sẽ mềm lòng, bổn vương liền giấu một ít gừng trong tay áo.
Chỉ cần khẽ chạm mắt, nước mắt liền rơi.
Trăm thử, trăm linh nghiệm.
Ngày đó, khi vương phi thổ huyết, nàng từng :
“Kiếp … gặp ngươi.”
Rõ ràng , bổn vương dùng đến gừng.
Thế nhưng nước mắt vẫn rơi, đến mức rõ nàng.
Sau khi khiến kẻ hạ độc chịu tội nặng nề, bổn vương chùa sám hối.
“Tất cả… đều là của .”
Vị sư thúc từng phá lệ vì bổn vương khẽ gõ đầu, :
“Kẻ si tình, theo .”
“Hồng nhan bạc mệnh gặp trường thọ, vốn là kiếp nạn khó tránh.”
“Thấy ngươi si tâm như , nguyện dùng công phu tu hành cả đời để giúp ngươi toại nguyện.”
“ đổi bằng ba mươi năm tuổi thọ của ngươi, để cứu cần cứu. Ngươi nguyện ý ?”
“Nguyện ý.”
“Chỉ mong nàng… thể quên hết đau thương, chỉ nhớ những điều .”
Ý thức mơ hồ, bổn vương chỉ gật đầu liên hồi.
Một luồng nhiệt nóng bừng dâng lên trong đầu, mắt bỗng khung cảnh yến xuân năm .
Kiếp , bổn vương tìm cớ xin phụ hoàng ban hôn.
Lần … bổn vương cũng sẽ như .
vương phi ?
Sao thơ là kẻ từng hại nàng?
Chẳng lẽ nàng cũng… về ?
Nàng… mang theo ký ức của kiếp ?
Không .
Vương phi rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-doi-si-niem-buong-ca-giang-son/10.html.]
Phải đuổi theo!
Nàng dám mơ tưởng rời khỏi bổn vương ư?
Chuyện đó… chỉ là mộng tưởng giữa ban ngày!
Sau khi thành , Hoài Ngọc đưa du ngoạn khắp bốn phương.
Danh sơn hùng vĩ, sông dài biển rộng, cảnh sắc thiên hạ đều thưởng ngoạn tận mắt.
Hai năm , sinh hạ một tiểu bảo, dung mạo giống như đúc.
Duệ Vương yêu thương đến mức nỡ rời tay, ngày ngày bế con, chẳng buông.
Tiểu Hoài An dần lớn lên, gương mặt giống , nhưng tính tình giống hệt phụ .
Chỉ cần ý, liền nũng nịu lóc.
Sự kiên nhẫn của Duệ Vương, đến khi Hoài An lên năm, mài mòn gần hết.
Chàng chịu nổi việc đứa nhỏ tranh giành sự chú ý của .
Hoài An với đôi chân nhỏ xíu, cứ quấn lấy buông, nhất định đòi ôm.
Duệ Vương liền xách đứa nhỏ lên, giao cho Thanh Tùng.
Thanh Tùng cùng Hồng Tụ thành từ năm .
Hồng Tụ mang thai, Thanh Tùng tràn đầy tình cảm cha, thế là Duệ Vương bảo “tập phụ ”.
Hoài An từ nhỏ ba nha chăm sóc, thì tìm đến Hồng Tụ, vui vẻ chạy sang.
Đứa nhỏ bám dính lấy Hồng Tụ, khiến Thanh Tùng – mới nhen nhóm lòng cha – suýt nữa chịu nổi.
Thanh Tùng xòa, dỗ Hoài An sang chỗ Thanh Y.
Hoài An sợ ngân châm của Thanh Y, dám đến gần.
Lục Y ghé thăm Thanh Y, liền tiện tay bế Hoài An về nhà .
Nhà nàng hai tiểu bảo đầy một tuổi, nghịch ngợm vô cùng.
Hoài An vốn quen trưởng, thấy hai đứa nhỏ , liền còn to hơn.
Lục Y dỗ đứa , dỗ đứa , vất vả lắm mới yên , Hoài An kéo tóc đứa , chọc má đứa , khiến cả hai ầm lên.
Cuối cùng, Lục Y đành đưa Hoài An trở .
Đứa nhỏ ôm c.h.ặ.t c.h.â.n , chịu buông.
Đôi mắt tròn xoe, chớp chớp:
“Mẫu , Hoài An ngủ cùng .”
Vừa lúc đó, Duệ Vương từ trong phòng bước , khi tắm xong, giọng lớn vang lên:
“Không ! Có nó thì !”
Ta thở dài, bất lực đáp:
“Dỗ con ngủ xong hãy .”
Nói , đẩy Hoài An về phía .
Duệ Vương đành ôm đứa nhỏ dỗ.
Không ngờ, cuối cùng là Hoài An dỗ ngủ .
Tiểu Hoài An nhanh nhẹn tự cởi y phục, nhảy tót lên giường :
“Mẫu , ôm con!”
Tiểu hồ ly quả thật lanh lợi hơn cả đại hồ ly.
Hậu sinh thật đáng sợ, còn hơn cả .
Người mới luôn cách khiến cũ nhường bước.
Con hơn cha, quả là phúc lớn của gia đình.
Hoài Ngọc … xem “” của ngươi pha .
HẾT.