MỘT ĐỜI SI NIỆM, BUÔNG CẢ GIANG SƠN - 9

Cập nhật lúc: 2026-04-29 19:47:53
Lượt xem: 165

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Duệ Vương tóc tai rối bời xông , ôm c.h.ặ.t lấy :

 

“Vân Nhã… cuối cùng nàng cũng tỉnh …”

 

“Ta… … suýt nữa đại ca nàng cho phát điên …”

 

Ta dùng hết sức đẩy , nhưng vẫn lay chuyển nổi.

 

Ta lạnh giọng hỏi:

 

“Người trong bức họa … rốt cuộc là ai?”

 

Hắn buông tay, trầm mặc hồi lâu mới đáp:

 

“Nàng nhớ ? Tên hòa thượng trọc đầu đúng là vô dụng, chút việc nhỏ cũng xong.”

 

Ta , ánh mắt lạnh lẽo như băng.

 

Hắn nhún vai, gượng:

 

“Đừng như trong bức họa chính là nàng. Chính là nàng đó.”

 

Ta khẽ “phì” một tiếng, máo nơi khóe môi trào .

 

“Ngươi dối.”

 

Ta từng đặt chân đến ngôi chùa nơi từng ở.

 

Vậy bức họa , thiếu nữ giống đến tám phần , thể là ?

 

Hắn khẽ nhếch môi, giọng chậm rãi:

 

“Nàng quên ? Đại ca nàng mỗi tháng mùng một và ngày rằm đều lên chùa.”

 

Nghe đến đây, chợt nhớ .

 

Đại ca từ nhỏ thể yếu, phụ mẫu lo lắng, nên cứ đến mùng một và rằm đưa đến Hoàng Giác Tự ở một đêm.

 

Còn , vì thể chất hợp với chốn thiền môn, mỗi đến đều sinh bệnh, nên từ nhỏ từng theo cùng.

 

Hắn khẽ , tiếp lời:

 

“Thuở nhỏ, đại ca nàng từng nhận nghĩa , thường dẫn xuống núi dạo chơi.”

 

“Huynh nhắc đến nàng, rằng nàng là nhất đời… cũng tin như .”

 

Nói đến đây, gương mặt khẽ ửng đỏ, giọng trở nên ngập ngừng:

 

“Khi nàng tròn trịa như một chiếc bánh nhỏ, mỗi véo má nàng, đều để dấu.”

 

“Có lén xuống núi tìm nàng, đại ca nàng phát hiện, từ đó canh giữ nghiêm, cho gặp nàng nữa.”

 

“Ta tức giận, liền trộm bức họa mà vẽ nàng.”

 

Hắn cúi đầu, sắc mặt càng thêm đỏ:

 

“Đó là đầu tiên chuyện quang minh chính đại.”

 

“Sau học vẽ, mỗi năm đều vẽ nhiều bức… đều là nàng.”

 

Ta khẽ nhíu mày, nhớ đến lời nhắc đến.

 

“Vậy còn chuyện ‘hòa thượng trọc đầu’ là ?”

 

Hắn thoáng tránh né, nghiêm giọng:

 

“Ta cho tra hỏi nữ y .”

 

“Nàng là mật thám của địch quốc.”

 

“Theo lời khai, chúng bắt ít kẻ cùng phe.”

 

“Sau khi moi bộ tin tức, sai cho nàng uống ‘Bách Nhật Tán’, đưa nàng về nước một cách long trọng.”

 

Hắn dừng , ánh mắt dần lạnh xuống, lộ sát ý:

 

“Còn đường của nàng…”

 

“Nàng cấu kết với Tề Vương.”

 

Ta lời kéo , buột miệng :

 

“Những chuyện âm thầm như … ngươi đúng là giỏi.”

 

Nữ y đưa về “trang trọng”, nhưng trúng độc Bách Nhật Tán.

 

c.h.ế.t ngay, trăm ngày cũng khó thoát.

 

Thật là một thủ đoạn thâm sâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-doi-si-niem-buong-ca-giang-son/9.html.]

Kiếp , trong phủ Tề Vương sáu con, ba nam ba nữ.

 

Ba nam đều do chính thất sinh .

 

Ba nữ còn là con của thất, thì sinh non, kẻ thì khó sinh mà mất.

 

Ba vị , khi sinh con đều giữ mạng.

 

Tề Vương phi tâm cơ sâu kín, còn Tề Vương thì nông cạn, chỉ thích cái mới lạ.

 

Đường của , nếu bước đó, e rằng chẳng ngày nào yên .

 

“Có lẽ khi chúng hồi kinh… sẽ tin nàng còn nữa.”

 

“Khi nào chúng trở về?”

 

“Không lâu nữa.”

 

Hiếm khi Duệ Vương nghiêm túc như mặt .

 

Chỉ là ngờ…

 

Thánh chỉ ban hôn đuổi tới tận biên cương.

 

“Đồ khốn… tên hoàng đế thật quá đáng!”

 

Nào là “nữ nhi chẳng kém nam nhi”, nào là “ hùng khó qua ải mỹ nhân”.

 

Nói đến cùng, vẫn chỉ là hai chữ—ban hôn.

 

Duệ Vương rạng rỡ, như hoa nở giữa xuân:

 

“Phụ hoàng… quả nhiên hiểu lòng nhất.”

 

Hoạn quan dâng lên cho và Duệ Vương mỗi một phong thư.

 

Là b.út tích chính tay bệ hạ.

 

Mở xem, hóa là một tờ giấy nợ.

 

Lần , vật tư Duệ Vương mang gần như vét sạch kim sang d.ư.ợ.c trong nội khố.

 

Bệ hạ khi đó vuốt râu, trừng mắt, miễn cưỡng gom góp đủ giao cho .

 

Cuối cùng bày chiêu , rằng nếu chịu gả cho con trai của ngài, thì trả d.ư.ợ.c .

 

Một xe kim sang d.ư.ợ.c do ngự ban, giá trị còn hơn vàng bạc, dù đem bán cũng khó lòng bù nổi.

 

Đã trả nổi, chỉ còn con đường thành .

 

Ngoài cách , còn lựa chọn nào khác?

 

Ta khẽ , giọng chậm rãi:

 

“Đời một đứa trẻ.”

 

Duệ Vương thoáng sững , lắp bắp:

 

“Có thể… nhưng nàng chia bớt tình cảm dành cho cho nó.”

 

Ta khẽ gật đầu:

 

“Được.”

 

Chàng lập tức tươi , ánh mắt rạng rỡ:

 

“Ta … nàng yêu .”

 

Bổn vương tuyệt đối thừa nhận, đầu tiên bản tự loạn tâm là vì một bức họa của vương phi.

 

Cũng thừa nhận rằng, chỉ cần thấy vương phi, bước chân của bổn vương liền như giữ , chẳng thể rời .

 

Sư phụ từng , “một ánh , vương vấn muôn đời.”

 

Còn đối với bổn vương, nàng một , dường như một năm hóa thành vạn năm.

 

Chỉ hận thể dung nàng tận cốt tủy.

 

Vương phi dịu dàng, ôn nhu như , ai thể động lòng?

 

Chỉ là nàng thường khuyên bổn vương nạp thêm khác.

 

Bổn vương thật hiểu.

 

Trong lòng nàng, cần gì thêm ai nữa?

 

Sư phụ từng nuôi dưỡng nhiều đứa trẻ bỏ rơi.

 

Ngài , đó là những sinh linh Phật lựa chọn.

 

Loading...