Một Lần Xung Hỉ, Cả Đời Gắn Bó - 4

Cập nhật lúc: 2025-06-13 14:30:28
Lượt xem: 5,868

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liếc một cái, liền phắt mặt , xoay lưng về phía mà vội vàng chỉnh áo mũ, cuống quýt hỏi quản gia:

 

“Vạt áo của chỉnh tề ?”

 

“Tóc rối ?”

 

“Dáng vẻ lúc nãy của quá lôi thôi ? Nàng chắc thấy chứ?”

 

Sau khi quản gia gật đầu khẳng định, thế t.ử cuối cùng cũng , ho nhẹ hai tiếng, nghiêm túc với quản gia:

 

“Bổn thế t.ử thấy cô nương , cứ chọn nàng .”

 

Hả?

 

Ta ngẩn tại chỗ, chỉ thấy quản gia hỏi:

 

“Vậy hỉ phục bằng lụa đỏ cần đốt nữa ? Nếu đốt thì sẽ cho chuẩn , ba ngày thể thành hôn.”

 

Thế t.ử trừng mắt liếc một cái:

 

“Đốt cái gì mà đốt? Người đến , mau sắp xếp !”

 

Sau đó sang , chỉ trong chớp mắt lấy dáng vẻ phong nhã ôn hòa như đầu gặp mặt, ngay cả giọng cũng trở nên vô cùng dịu dàng.

 

“Cô nương A Mạn, thật là trùng hợp, ngờ gặp nàng ở nơi .”

 

“Đã gặp , chi bằng ngày mai chúng thành , nàng thấy ?”

 

Ta ngây :

 

“Không quản gia ba ngày mới thể thành hôn ?”

 

Hắn bỗng ho dữ dội, ho đến mức thở , từ trong tay áo rút một chiếc khăn tay.

 

Chiếc khăn chuẩn sẵn, thấm m.á.u gà, ngửi liền nhận ngay.

 

Hắn ho một hồi lâu, đó đưa chiếc khăn loang m.á.u mặt , thở yếu ớt hỏi:

 

“Cô nương A Mạn, mắc trọng bệnh, e là chẳng còn sống bao lâu nữa.”

 

“Thuật sĩ , giải mệnh cách , chỉ duy nhất một cách là xung hỉ.”

 

“Cứu một mạng còn hơn xây bảy tầng tháp Phật. Xin nàng vì tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc, hãy thành với ngày mai, ?”

 

Ta trợn tròn mắt kinh ngạc, thật ngờ chọn , bèn dè dặt hỏi:

 

phía vẫn còn nhiều cô nương qua. Điện hạ, xem hết hẵng quyết định ?”

 

Ta sợ nhất thời hồ đồ chọn , thấy cô nương xinh hơn thì đổi ý, đến lúc đó giận lây sang .

 

Nào ngờ dứt khoát lắc đầu:

 

“Những khác còn tâm tư nữa.”

 

“Ta…” Nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định thật:

 

“Trước đây, từng gả chồng một .”

 

hầu phủ cũng là nhà quyền quý, chẳng thế t.ử để tâm đến chuyện một tái giá .

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Thế nhưng chẳng màng tới điều đó, ngược còn tức giận nghiến răng:

 

“Là tên ngu xuẩn nào cưới nàng trân trọng, đến mức còn dám đòi hòa ly?”

 

“Nàng yên tâm, khác . Ta chẳng gì hơn , nhưng nhất định sẽ tôn trọng và yêu thương thê t.ử của .”

 

Vừa , dường như ý thức bản năng khí thế quá, bèn vội vã che n.g.ự.c, giả vờ về dáng vẻ yếu ớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-lan-xung-hi-ca-doi-gan-bo/4.html.]

 

“Hiện tại bệnh giai đoạn hiểm nghèo. Cô nương A Mạn, xin nàng ơn phúc, cứu lấy một .”

 

, vốn dĩ cũng là vì xung hỉ mà đến.

 

Vậy nên, khẽ vuốt chiếc khăn tay trong tay, nhẹ nhàng gật đầu:

 

“Được.”

 

05

 

Ban đầu định về căn nhà tranh để thu dọn ít đồ, nhưng thế t.ử sớm chuẩn thứ đấy.

 

Y phục, hài thêu, dải buộc tóc, trâm cài... những gì thể nghĩ tới, đều chuẩn sẵn.

 

Lạ kỳ , thử hai chiếc váy, cả hai đều khít sai một tấc.

 

Tựa như may đo riêng cho .

 

Thế t.ử , khóe môi cong lên, nở nụ mang theo vài phần hoan hỉ:

 

“Cô nương A Mạn, nàng xem, đây gọi là duyên phận do trời định.”

 

Hầu phủ giữ đúng lời, đưa đủ trăm lượng vàng, là lễ tạ cho việc xung hỉ.

 

Nghĩ một lát, y phục cũ, quyết định về thôn Thẩm gia thăm một chuyến.

 

Ta đem bạc giao cho Thẩm Chiếu Sơn, đến mộ phần của nương và hai vị Thẩm phụ Thẩm mẫu thắp nén nhang, với họ rằng báo đáp xong ân tình, từ nay về với Thẩm Chiếu Sơn còn vướng bận gì nữa.

 

Thế t.ử tin, lập tức nắm lấy tay áo , nhất quyết đòi theo cùng.

 

Quản gia vội vàng can gián:

 

“Thế t.ử, hiện đang mang trọng bệnh, thể tùy tiện ngoài?”

 

“Hơn nữa, ngày mai còn thành , việc đều cần đích xem xét. Hôm nay mà , e rằng dời hôn kỳ .”

 

Thế t.ử thoáng lộ vẻ do dự, lo lắng hỏi :

 

“Cô nương A Mạn, nếu nàng gặp cũ, sẽ đổi ý định, chịu thành với nữa chứ?”

 

“Không , duyên phận tận.”

 

, thế t.ử vẫn yên lòng, dặn dò :

 

“Người đó quá cố chấp, sách đến nỗi chẳng còn chút tình . Hắn , nàng nhất định dứt khoát với .”

 

Người lải nhải một hồi lâu, sai sáu gã tiểu đồng theo cùng .

 

Lúc tiễn tận cổng phủ, vẫn yên tâm, nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , giọng khàn khàn :

 

“Ta bên sẽ chuẩn sẵn hỉ đường, nàng nhớ về thành với đó.”

 

“Nếu nàng , ngày mai nhất định sẽ tức giận mà c.h.ế.t mất.”

 

“Xin nàng đấy…”

 

Hắn càng càng nhỏ giọng, đôi mắt phượng xinh tha thiết , ánh mắt đầy vẻ khẩn cầu.

 

cũng nhận bạc của nhiều như , nếu thật sự ôm tiền bỏ trốn thì đúng là quá thất đức.

 

Nếu là , chắc cũng tức đến phát bệnh mất.

 

Ta hiểu tâm trạng của thế t.ử, bèn vội vàng trấn an:

 

“Thế t.ử yên tâm, nhất định sẽ về xung hỉ.”

 

Đường trở về thôn Thẩm gia xa xôi, tranh thủ nhanh suốt dọc đường, cuối cùng cũng về tới nơi khi trời tối.

Loading...