Một Lần Xung Hỉ, Cả Đời Gắn Bó - 5

Cập nhật lúc: 2025-06-13 14:30:53
Lượt xem: 6,131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Chiếu Sơn thấy động tĩnh ngoài sân, về, cũng chẳng thèm ngoảnh bắt đầu cằn nhằn:

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Đã chẳng chọn, còn về trễ thế , quá giờ cơm .”

 

“Ta hỏi qua , nhà họ Trương ở phía đông thành đang tìm một đầu bếp nữ, mỗi tháng trả ba lượng bạc, còn thể ứng nửa năm tiền công.”

 

“Hôm nào dẫn nàng tới đó một chuyến, xem xem nhận nàng …”

 

Vừa , vén rèm bước ngoài.

 

khi thấy những thỏi vàng xếp ngay ngắn khay, lập tức sững , những lời hết bỗng nghẹn nơi cổ họng, thốt nữa.

 

06

 

Thẩm Chiếu Sơn hiểu vì chọn.

 

Tiểu đồng đang chờ ngoài căn nhà tranh, liền kéo trong, liên tục xác nhận:

 

“A Mạn, thế t.ử thật sự bỏ qua bao nhiêu mỹ nhân, cố tình chọn nàng ?”

 

Sau khi khẳng định, Thẩm Chiếu Sơn kẻ vốn tự cho học rộng hiểu nhiều cũng gặp điều lý giải nổi.

 

Trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng:

 

“Ta nguyên do trong chuyện .”

 

“Thế t.ử mắc trọng bệnh, những cô nương khác hình mảnh mai yếu đuối, chỉ nàng là vững vàng dày dặn, chắc chắn nghĩ nàng thích hợp để trấn tà trừ họa hơn.”

 

Ta cảm thấy , nhưng cũng thời gian tranh luận nhiều.

 

Lúc trời còn tối hẳn, liền lên núi , quỳ mộ phần dập đầu ba cái vang dội.

 

Ta với nương, món nợ ân tình trả đủ, từ nay núi cao sông dài, A Mạn còn trói buộc bởi Thẩm Chiếu Sơn nữa.

 

Xuống núi , với Thẩm Chiếu Sơn rằng ngày mai sẽ xung hỉ.

 

Hắn ngờ gấp đến thế, trầm ngâm một lát mới :

 

“Xem thế t.ử quả thực bệnh nặng, nên mới vội vã đến .”

 

“May là khăn hỉ che mặt, nếu thì cưới một cô nương đen nhẻm vạm vỡ như nàng, chẳng sẽ thiên hạ chê .”

 

“Hắn nhất định sẽ chẳng thèm bái đường với nàng , đến lúc chỉ cho một con gà trống đại diện, qua loa là xong. Nàng cố mà nhịn một chút.”

 

Ta thêm lời nào nữa, liền lên xe ngựa, định rời .

 

Nào ngờ Thẩm Chiếu Sơn bước tới cửa, gọi với theo:

 

“A Mạn, nàng ở bên bao năm nay, quen tự do tự tại, cũng từng ràng buộc tính tình nàng.”

 

nơi cửa cao nhà lớn, quy củ rườm rà, ai nấy đều mang tâm tư riêng. Mà nàng thì dốt nát, chớ để lừa…”

 

Lời còn dứt, mấy tiểu đồng liếc mắt hiệu với , đồng loạt quất roi cho xe lăn bánh.

 

Roi quất quá mạnh, con ngựa đau liền giận dữ vung đuôi.

 

“Bốp” một tiếng, đuôi ngựa quất thẳng mặt Thẩm Chiếu Sơn.

 

Vài vẫn hả giận, dù xe chạy một đoạn xa, vẫn còn lầm bầm mắng:

 

“Giảng đạo lý gì chứ? Thế t.ử phi còn phủ, bắt đầu ly gián nàng với hầu phủ ?”

 

“Còn dám quy củ nhà quyền quý? Ngươi từng bước hầu phủ bao giờ ? Không mà còn bày đặt.”

 

“Thảo nào thế t.ử ngày nào cũng mắng đến điên đảo, mắng đúng thật !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-lan-xung-hi-ca-doi-gan-bo/5.html.]

Mấy tiểu đồng trướng thế t.ử, xem cũng giống chủ nhân, ai nấy đều thú vị.

 

Ta nghĩ , tựa ghế mềm trong xe ngựa, nhắm mắt nghỉ ngơi.

 

Nói cũng , một câu Thẩm Chiếu Sơn sai.

 

Việc xung hỉ quả thực khác với hôn lễ bình thường, nghi thức đơn giản, lễ nghi giản lược.

 

Những năm xưa theo nương xuôi ngược khắp nơi, từng tận mắt chứng kiến hai nhà tổ chức lễ xung hỉ.

 

Người bái đường cùng các cô nương khi , chẳng tân lang, mà là... một con gà trống.

 

Xe ngựa xóc nảy, lắc lư ngừng, mải nghĩ ngợi lúc nào .

 

Khi mở mắt , gần đến cổng hầu phủ.

 

Từ xa, trông thấy hầu phủ giăng đầy vải đỏ, khác với cảnh tượng thấy ban ngày.

 

Lại một cái bóng đỏ thoắt ẩn thoắt hiện, ngừng động đậy.

 

Lúc đến gần, mới nhận cái bóng đỏ chính là thế t.ử.

 

Mới canh tư mà khoác hỷ phục tân lang, chờ ở cổng phủ, trông ngóng từng khắc.

 

Vừa thấy xe ngựa đến, mắt lập tức sáng rỡ, nhanh ch.óng bước về phía .

 

“Cô nương A Mạn, thứ chuẩn đấy, chỉ chờ nàng tới nữa thôi.”

 

Ta còn kịp đáp lời, thì bốn năm mụ bà từ tiến tới, vây kín lấy .

 

Tay ai nấy đều bưng một chiếc khay, bên đặt phượng quan, khăn lụa, quạt tròn, trâm ngọc, vòng vàng...

 

Ánh sáng vàng lóa mắt khiến nhất thời hoa cả mắt.

 

“Mời cô nương đây, chúng nô tỳ sẽ trang điểm chải chuốt cho , để đến lúc trời sáng thể xuất giá rạng rỡ vinh quang.”

 

07

 

Ta kéo đến bàn trang điểm, chăm chút kỹ lưỡng từng chút một.

 

Từ khi ký ức, từng gương đồng lâu đến .

 

Lúc nhỏ nghịch ngợm, thích chạy nhảy khắp phố.

 

Lớn thì việc gì cũng đến tay, chỉ buộc tạm cái b.í.m tóc là vườn lê việc.

 

Bà v.ú b.úi tóc cho tay nghề khéo, :

 

“Cô nương thật xinh , nhất là đôi mắt , linh động thần.”

 

Ta khẽ ngẩn , vô thức phản bác:

 

đen lắm, ngón tay thì thô, còn vạm vỡ.”

 

“Cô nương đúng là đen thật, nhưng nước da đều màu, hề chướng mắt.

 

“Đầu ngón tay vết chai, chứng tỏ cô nương chăm chỉ chịu khó, dưỡng một thời gian là mềm mịn thôi.

 

“Còn về chuyện vạm vỡ… lão thấy hề, ngược dáng vẻ phúc hậu, tròn trịa vặn.”

 

Vừa , bà vẽ mày điểm phấn cho .

 

Phấn hồng phủ lên má, son đỏ nhuộm môi, áo gấm đính đầy châu ngọc khoác lên .

 

Sau một lượt chải chuốt, bản trong gương đồng, nhất thời ngẩn ngơ.

 

Loading...