Một Lần Xung Hỉ, Cả Đời Gắn Bó - 6
Cập nhật lúc: 2025-06-13 14:31:28
Lượt xem: 5,571
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2025-06-13 14:31:28
Lượt xem: 5,571
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Thẩm Chiếu Sơn luôn , mỹ nhân như Tống tiểu thư da trắng mịn màng, nét nào nét nấy thanh tú, còn thì xí, đến váy hoa cũng xứng mặc.
giờ đây, các bà v.ú đều đang khen xinh .
Lời tán thưởng tràn đầy bên tai khiến sinh một ảo giác hình như cũng .
Chỉ là giờ, viên minh châu bụi phủ mờ.
Bà v.ú phủ khăn hỉ lên đầu , rằng đây là thứ mà thế t.ử đặc biệt xin từ vương phi cô mẫu của .
“Cô nương sờ thử xem, chất liệu lắm.
“Họa tiết tiên hạc khăn là do cung nữ trong cung dùng chỉ vàng thêu từng mũi một.
“Thế t.ử , tổ chức thì cho thật chỉnh chu, cái gì cũng là nhất.”
“Khoảnh khắc đưa lên kiệu hoa, vẫn cảm thấy ngẩn ngơ.
Hôn lễ quá long trọng, chỉ riêng nghi trượng thôi kéo dài suốt hai con phố, giống một lễ xung hỉ, mà như là thật sự thành với thế t.ử.
Trống gõ, nhạc nổi, suốt dọc đường đều rộn ràng tiếng đàn sáo, xem vây quanh đông nghịt.
Ta từng thấy trận thế nào lớn đến , chút hiếu kỳ, liền len lén vén khăn hỉ lên một cái.
Nào ngờ liền thấy Thẩm Chiếu Sơn.
Không vì cũng tới góp vui.
Ánh mắt giao với , lập tức sững .
Ta nghĩ bụng, từng thấy trang điểm, nhất thời nhận cũng là điều dễ hiểu.
Người đông như nước, đường chắn nghẹt cứng, đội ngũ đành dừng .
Thẩm Chiếu Sơn bỗng bước tới, kiệu hoa gọi tên :
“A Mạn!”
Ta buông rèm xuống, đáp lời.
vẫn tiếp tục :
“Ta dò hỏi , lớn tuổi lễ xung hỉ rình rang như là để lừa Diêm Vương, khiến y tưởng rằng tân lang khỏi bệnh, tới cướp mạng nữa.”
“Dù thế t.ử khỏi bệnh , thì với xuất và điều kiện như nàng, cũng định sẽ hầu phủ ruồng bỏ.”
“Đến khi hưu, nàng hãy về thôn Thẩm gia chờ . Nhiều nhất là bốn tháng, sẽ đón nàng kinh, xem như báo đáp ân tình xung hỉ của nàng.”
Ngăn cách qua một tấm rèm, khẽ lắc đầu:
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Không cần , và ngươi gặp mới là điều .”
Chỉ là tiếng pháo bên ngoài quá lớn, nuốt trọn lời của , thấy.
Ta còn lặp nữa, nhưng kiệu hoa bắt đầu di chuyển, dòng cản phía , chẳng thể thêm điều gì nữa.
Ngày hôm đó bận rộn mà trọn vẹn, đến khi đưa động phòng thì trời cũng tối mịt.
Trong phòng yên ắng, càng khiến âm thanh ngoài hành lang thêm phần rõ rệt.
“Ta thê t.ử ! Cuối cùng cũng thê t.ử !”
“Ngươi mau với đám bằng hữu của , từ nay đừng rủ uống rượu chơi bời gì nữa, khác bọn họ.”
“Bọn họ chẳng ai thê t.ử, còn gia thất đàng hoàng.”
“Này, gia thất, hiểu ? À quên mất, ngươi cũng thành .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-lan-xung-hi-ca-doi-gan-bo/6.html.]
“Vậy thì ngươi chẳng gì về động phòng , thật đáng thương.”
Tiếng bước chân ngày càng gần, thế t.ử rốt cuộc cũng ngậm miệng .
Dừng cửa một lúc, mới đẩy cửa bước .
Thế t.ử nhẹ nhàng vén khăn hỉ cho , cùng uống rượu hợp cẩn.
Bọn nha , mụ bà lui ngoài, trong phòng chỉ còn đôi nến hồng đang cháy rực, và hai chúng .
Không khí bỗng chốc lặng hẳn .
Thế t.ử , gò má thoáng ửng hồng.
Người nghiêng gần, nhẹ giọng hỏi:
“A Mạn, nàng bước tiếp theo nên gì ?”
Ta mím môi , trong lòng chút do dự.
Theo lẽ thường, bước tiếp chính là động phòng.
và thế t.ử chỉ là vì xung hỉ mà thành , mà tân lang trong lễ xung hỉ vốn đều bệnh nặng chẳng còn sức, từng ai còn tinh lực mà động phòng gì cả.
Dù thế t.ử lúc tinh thần phơi phới, vẫn đoán đang nghĩ gì.
Ta nhỏ giọng đáp:
“Xung hỉ vốn cần viên phòng, tiếp theo chắc là... nghỉ ngơi thôi ạ?”
Thế t.ử sững , đột nhiên cúi đầu ho dữ dội.
Căn bệnh thật kỳ lạ, phát là phát, ho đến mức xé phổi rút ruột, khiến khỏi đưa tay vỗ nhẹ lưng .
Ngón tay chạm đến sống lưng, bỗng dừng hẳn cơn ho, nắm lấy tay , ánh mắt hoe đỏ.
“A Mạn, nàng nguyện ý xung hỉ cho , hẳn là c.h.ế.t, ?”
“Xin nàng ơn phước, giúp trọn vẹn một , cùng tất cả nghi lễ ?”
Vừa van nài, thế t.ử cử động ngón tay, đang lén gì.
Chẳng bao lâu , đai lưng vốn buộc c.h.ặ.t liền tuột xuống cùng với hỷ phục, y phục bên trong cũng trở nên lỏng lẻo.
Lờ mờ thể thấy hình rắn chắc, cơ bắp rõ ràng của .
Ta sững sờ một chút vội mặt , nhưng kéo tay :
“A Mạn, nàng , hình của cũng tệ .”
“Giờ vẫn còn bệnh đó, nếu nàng giúp thêm một chút nữa, chắc chắn sẽ khỏi hẳn.”
Người ngừng dịch sát gần, y phục bên trong cũng cởi nốt.
Cơ n.g.ự.c rắn chắc, cơ bụng rõ ràng đều lộ mắt , ngay cả cánh tay cũng đường nét lạ thường.
Ta từng thấy cảnh tượng thế , gương mặt đỏ ửng như sắp nhỏ m.á.u:
“Ngài gạt ! Ta rõ ngài bệnh, tất cả chỉ là giả vờ thôi!”
“Ta thực sự bệnh mà, nếu tin, nàng thử sờ xem, thể nóng ?”
Người nắm tay , đặt lên n.g.ự.c .
Dưới lòng bàn tay là xúc cảm rắn chắc, mềm mạnh, còn tiếng tim đập trầm như trống gõ, từng nhịp từng nhịp vang lên, chạm da thịt .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.