Một Lần Xung Hỉ, Cả Đời Gắn Bó - 7

Cập nhật lúc: 2025-06-13 14:31:54
Lượt xem: 5,727

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“A Mạn, giữa và nàng chỉ là lễ xung hỉ. Chúng bái thiên địa, là phu thê danh chính ngôn thuận.”

 

“Những ruộng đất, khế ước, cửa hàng đều là sính lễ, tất cả ghi danh nghĩa của nàng, tuyệt đối để nàng chịu thiệt nửa phần.”

 

“Xin nàng thương xót một chút, giúp trị khỏi căn bệnh ?”

 

Trong lúc mơ hồ, nụ hôn của rơi xuống môi dịu dàng, như mất kiểm soát.

 

Hơi thở của phủ kín, tràn ngập giác quan, khiến theo bản năng khép mắt , hề né tránh.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Những món trang sức cầu kỳ lộng lẫy rơi lả tả xuống đất, cùng với hỷ phục và lớp trung y của cũng cởi bỏ.

 

Trong tiếng nến cháy tí tách, khẽ thở dài:

 

“A Mạn, lừa nàng.”

 

“Kể từ ngày gặp nàng, mắc tương tư, bệnh nhập tận tâm cốt chỉ nàng mới cứu .”

 

09

 

Bệnh của thế t.ử, từ khi cưới , liền khỏi hẳn.

 

Khi đến thỉnh an hầu phu nhân, bà nắm lấy tay , tới lui, gật đầu liên tục đầy mãn nguyện.

 

“Cuối cùng cũng cưới con . Con , mấy tháng nó gần như phát điên, màng ăn uống, mở mắt gọi tên con, cả phủ chẳng ai chịu nổi nó cả.”

 

“Giờ thì , rốt cuộc cũng giống bình thường .”

 

Vừa , bà tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy cổ tay, đeo tay :

 

“Cảm ơn con, giúp nó thành tâm nguyện.”

 

“À đúng , thẻ bài quản gia cũng giao cho con, sống cuộc đời tự tại .”

 

Nói xong, bà gọi nhóm khuê mật thiết tới, mấy vây quanh một bàn đ.á.n.h bài lá, tiếng cãi cọ c.h.ử.i bới vang khắp phòng, còn thấy hai cái ghế đá văng .

 

Đến chiều ăn đá bào, họ hòa thuận như từng chuyện gì, tay khoác tay trò chuyện nhỏ to thiết.

 

Hầu gia thấy, chỉ lắc đầu bất đắc dĩ:

 

“Trong phủ đó, từ xuống ai cũng sống tùy ý, chẳng câu nệ quy củ gì .

 

“A Mạn, con cũng cần gò bó, vui cứ .”

 

vô quy củ nhất, kể đến thế t.ử.

 

Cả ngày cứ thích kéo ngoài dạo, gặp ai cũng khoe:

 

“Này, ngươi thê t.ử chứ?”

 

“Nhìn đây đây , đây chính là nương t.ử mà cầu mà đó!”

 

Ở hầu phủ, sống trong cảnh gấm vóc lụa là, chẳng còn vì miếng ăn manh áo mà bôn ba vất vả.

 

Thế nhưng Ninh Châu vẫn còn hạn hán, khỏi lo lắng bà con nông dân xoay sở .

 

Ta hỏi thế t.ử liệu thể mở kho phát chẩn .

 

Chẳng bao lâu , hầu phủ dựng hai lán gạo cổng, phát lương thực cho dân gặp nạn.

 

Dân chúng khen thế t.ử lòng nhân hậu, nhưng liên tục lắc đầu:

 

“Đừng khen , là chủ ý của thế t.ử phi đấy, nên khen nàng mới .”

 

Thế là, tất cả những lời ngợi ca đều rơi hết lên đầu .

 

Ta vốn ít khi ai khen ngợi, mặt thoáng ửng hồng, tiếp tục trao từng bao gạo cho dân đang xếp hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-lan-xung-hi-ca-doi-gan-bo/7.html.]

 

Bỗng gọi tên :

 

“A Mạn?”

 

Ta , hóa là A bá nhà bên ở thôn Thẩm gia.

 

“Trước lúc Chiếu Sơn lên kinh, cô nương hầu phủ xung hỉ, chẳng mấy hôm nữa sẽ đưa về thôn.”

 

Ông lãnh gạo nhưng vẫn nguyên tại chỗ, từ trong áo móc hai phong thư và một chiếc lược gỗ.

 

“Mấy thứ là nó gửi cho cô nương. Nó gửi về thôn, nhưng trạm dịch làng tìm mãi thấy, nên mang giao cho .”

 

“Ta thấy cô nương mãi về, nghĩ hôm nay đến phủ lĩnh gạo, khi trùng hợp gặp , nên cố tình mang theo đến đây.”

 

Thế t.ử đang ngay bên cạnh , xong lời , ánh mắt liền tối , nụ nơi khóe môi cũng chợt tắt.

 

“Người tiếp theo.”

 

Dân chúng phía liền chen chúc tiến lên, A bá lập tức dòng nhấn chìm, những lời còn cũng chẳng kịp thêm.

 

Trong lúc phát gạo, ánh mắt thế t.ử cứ lơ đãng rơi về phía bàn gỗ, nơi đặt hai phong thư.

 

Đợi tản , mới dịch gần bên , giả vờ như vô tình phẩy nhẹ tay.

 

Hai phong thư liền rơi xuống chiếc chum nước dơ bên .

 

Thế t.ử khẽ kêu một tiếng:

 

“A Mạn, cố ý rơi thư của nam nhân khác , để nhặt lên giúp nàng.”

 

Người vội vàng nhặt một cây que, cắm chum nước khuấy loạn lên.

 

Thư ngâm nước vốn mềm oặt, giờ khuấy thêm vài lượt liền lập tức tan .

 

Thế t.ử đầy áy náy:

 

“A Mạn, thật ngốc, càng giúp càng hỏng chuyện.”

 

“Chữ thư cũng mờ cả , là thôi, đừng nữa nhé.”

 

Nói , chú ý đến cây lược gỗ :

 

“Để xem thử.”

 

Người cầm lấy chiếc lược, đưa lên ánh nắng soi trái soi , đang chăm chú quan sát thì bất chợt tay trượt một cái.

 

Chiếc lược rơi xuống đất, gãy đôi ngay tại chỗ.

 

“Trời ạ, thứ thô kệch, gỗ cũng , thể đem tặng khác chứ?”

 

Người kéo tay , dẫn trở phủ:

 

“A Mạn, qua là lễ vật chẳng thành ý, chúng cần cũng .”

 

Lúc rời , còn dùng gót giày giẫm mạnh lên nửa chiếc lược còn .

 

Ta chỉ vờ như hề .

 

Mấy ngày đó, thế t.ử suốt ngày thấy bóng dáng, chẳng rõ đang bận chuyện gì.

 

Mãi đến nửa tháng , bỗng từ trong tay áo lấy một chiếc lược vàng.

 

Được đúc bằng vàng ròng, nhưng nét khắc chút vụng về, thoạt là do tự tay khắc lấy.

 

Người khẽ ho hai tiếng, vẻ vô tình :

 

“A Mạn, hỏng lược gỗ của nàng, dùng lược vàng để bù .”

Loading...