MỘT THOÁNG KINH HỒNG, NỬA ĐỜI SAI LẦM - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:22:39
Lượt xem: 222
Ta cùng Lục Trì Chu ân ái một đời.
Nương tựa lẫn nhiều năm, gây dựng nên gia nghiệp to lớn.
một chuyện, giấu nửa đời .
Năm tại yến thưởng hoa, nhất kiến chung tình là , mà là cùng sinh với .
Trước lúc lâm chung, đem chân tướng rõ, trong mắt đầy chờ mong.
“Nếu thể , vẫn sẽ cưới chứ?”
Ánh mắt rơi gương mặt hấp hối của , trầm mặc hồi lâu, mới đáp: “Sẽ.”
Ta thỏa mãn trong lòng, thanh thản rời .
Mở mắt nữa, thật sự trở về lúc đến tuổi nghị .
Vì một lời hứa của , đợi suốt ba năm, rốt cuộc cũng đợi tới cầu hôn.
cuối cùng, bà mối mang sính lễ phòng của .
Thì .
Mấy chục năm tình nghĩa vợ chồng, thật sự chống nổi một thoáng kinh hồng năm .
Ta lau nước mắt, với mẫu :
“Xem nơi chốn , xin mẫu cũng chọn giúp con một mối lương duyên.”
Ta vì may áo ngủ cho Lục Trì Chu, vô ý dựa bên cửa sổ mà ngủ .
Bị gió thổi suốt một canh giờ, đến ngày hôm liền đổ bệnh.
Bệnh tới như núi đổ.
Đại phu xong .
Con trai con dâu dẫn theo đám trẻ quỳ kín một đất.
Lục Trì Chu bên giường .
Người vốn luôn nghiêm túc trầm như , nay ngay mặt con cháu mà lệ rơi đầy mặt.
Ta gần tám mươi tuổi, con cháu đầy nhà, cùng nương tựa một đời, chân thành đối đãi.
Theo lý mà , đời của còn điều gì tiếc nuối.
Duy chỉ một chuyện, chôn nơi đáy lòng nhiều năm, chậm chạp chịu nhắm mắt.
Năm tại yến thưởng hoa.
Người nhất kiến chung tình, thật là .
Chỉ là khi chê gia cảnh bần hàn, gả qua đó.
Phụ nỡ bỏ lỡ con rể Trạng nguyên , mới ngầm ám chỉ thế.
Ta nắm lấy tay , đem chuyện cũ từng việc từng việc kể .
Nhìn thần sắc từ ngạc nhiên, đến cuối cùng là lặng im tiếng động.
Ta cố sức đôi mắt đen thẳm , nhưng mắt mờ , chẳng còn thấy rõ điều gì.
Chỉ thể cảm nhận , buông lỏng tay .
Ta thoi thóp như tơ mảnh: “Nếu năm khiến nhất kiến chung tình là nàng , nếu trở về quá khứ, vẫn sẽ cưới ?”
Câu hỏi , trong lòng quanh quẩn suốt năm mươi năm.
Ta cùng nắm tay bầu bạn hơn năm mươi năm.
Chàng từ Trạng nguyên hàn môn, đến nội các bái tướng, bất luận khi đắc ý lúc sa sút, đều là ở bên cạnh, rời bỏ.
Tình nghĩa vợ chồng chân thật như , thể bằng một cái thoáng lúc thiếu niên chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-thoang-kinh-hong-nua-doi-sai-lam/1.html.]
Quả nhiên, khẽ thấp giọng một tiếng sẽ.
Nghe câu trả lời , mỉm nhắm mắt.
Tỉnh là năm mười sáu tuổi, mẫu đang chuẩn nghị cho .
Trong lúc trò chuyện, phụ nhắc tới một vị thần đồng, tuổi còn trẻ mà đỗ cử nhân.
Nghe thấy tên , khựng .
Ngay đó là niềm vui mừng kìm nén nổi.
Lục Trì Chu cũng sống .
Quả nhiên, ba năm tiếp theo, thi đỗ, nội các, hoàng thượng coi trọng, một đường thăng tiến.
như những gì kiếp từng thương yêu với :
“Nếu kiếp , nhất định công thành danh toại mới cưới nàng, để nàng theo chịu khổ nữa.”
Ba năm .
Mặc cho mẫu chọn cho bao tuấn kiệt.
Ta vẫn từng gật đầu.
Chỉ rằng hãy đợi thêm.
Phụ mắng hồ đồ, si ngốc.
Ta đều .
Rốt cuộc cũng đợi tin tức Lục gia tới cửa cầu .
Ta thức trắng một đêm, kẻ mày điểm mắt, mong gặp cố nhân.
Cho đến khi tựa bên cổng viện, sính lễ như nước chảy, từng rương từng rương đưa phòng của .
Ta ngẩn ngơ chặn một nha : “Không Lục đại nhân tới cầu ? Vì ai nấy đều đưa đồ viện của nhị ?”
Nha đáp đầy lý lẽ: “Người Lục đại nhân cầu cưới chính là nhị tiểu thư mà!”
Ta sững sờ.
Yến thưởng hoa năm , trong lúc chuyện trò, từng kể với .
Nàng cũng chẳng gì nhiều, chỉ là khi ong độc đốt, thuận tay đưa qua một bình t.h.u.ố.c giải độc.
Trong mắt nàng đầy vẻ may mắn: “May mà khi tỷ nhét cho , vốn dĩ chẳng xen chuyện bao đồng , chỉ sợ tỷ lải nhải, nên mới tiện tay giúp một chút.”
Đối với nàng, đó chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.
Thế mà khiến Lục Trì Chu nhớ suốt một đời.
Sau khi thành , vẫn thường , mà hồi tưởng:
“Khi nàng trông hoạt bát hơn bây giờ nhiều.”
“Hàng mi dài.”
“Lúc cúi mắt bôi t.h.u.ố.c cho , còn thoảng hương hoa nhàn nhạt.”
“Ta kinh thi, xa quê một , cô độc nơi đất khách, chịu đủ lạnh nhạt.”
“Chỉ nàng là chịu quan tâm đến .”
Khi từng thôi.
Cuối cùng chỉ đành nuốt nỗi chua xót trong, miễn cưỡng mà phụ họa.
Chàng tuy đỗ đạt cao, nhưng vì gia thế mỏng yếu, quan trường nơi nơi vấp váp.
Không bao lâu khi thành , liền vì tài hoa mà ghen ghét, biếm tới Lĩnh Nam.
Ta cùng đồng thuyền vượt sóng, sống c.h.ế.t .