MỘT THOÁNG KINH HỒNG, NỬA ĐỜI SAI LẦM - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:24:49
Lượt xem: 1,052

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta kết thêm mối thù, hiện giờ quyền cao chức trọng, chỉ sợ khi dưỡng khỏi thương thế sẽ tìm cách báo phục khi thành xong, cùng tới nhận tạ tội ?”

 

Thẩm Trĩ Thủy khẽ chậc một tiếng: “Trong mắt nàng, vô dụng đến ?”

 

“Khương Hoài Nhu, nàng thật bản lĩnh, ngay ngày đại hôn còn nghĩ tới tiền phu.”

 

Chàng giận dỗi.

 

Vùi đầu xuống, động tác cũng vài phần hỗn trướng.

 

Ta chút sụp đổ: “Chàng thể đừng c.ắ.n chỗ đó ?”

 

“Tiện miệng thôi.”

 

Ta nhịn , run run giơ tay tát lên mặt một cái.

 

Chàng nghiến răng : “Từ nhỏ nàng thích đ.á.n.h , lớn vẫn là cái nết ?”

 

Một đêm kiều diễm.

 

Ta mệt lả mà sấp trong lòng , mặt còn vương nụ thỏa mãn.

 

Duệ Vương phi sai truyền lời, bảo cần dậy sớm thỉnh an, tới trưa cùng dùng bữa là .

 

Ta ngạc nhiên: “Sao thể như ?”

 

Ta còn nhớ rõ ngày thứ hai khi gả cho Lục Trì Chu, trời còn sáng thức dậy bái kiến song , lo toan việc nhà.

 

Thẩm Trĩ Thủy mang vẻ đương nhiên: “Là nương tự dậy nổi thôi?”

 

Chàng ôm lấy , gần như vô mà kéo chăn lên: “Ngủ thêm chút nữa.”

 

“Nàng gả nhà chúng là để hưởng phúc, để trâu ngựa.”

 

Lồng n.g.ự.c khô ráo ấm áp, quanh quẩn mùi d.ư.ợ.c thảo nhàn nhạt, khiến bất giác thả lỏng.

 

Ngày mặt, mẫu , nhịn mà trêu: “Sao mập hơn ?”

 

Thời Vi bên cạnh lén .

 

Trong bầu khí hòa thuận vui vẻ , một bóng cực kỳ lạc lõng.

 

Ta định thần qua.

 

Là Lục Trì Chu.

 

Mấy ngày gặp, gầy gò tiều tụy, trông suy nhược đến cực điểm, đôi mắt đen thẳm chằm chằm : “Chúc mừng.”

 

Ta khách sáo gật đầu: “Đa tạ.”

 

Dừng một chút, thấp giọng : “Thế t.ử ngộ thương , là do quá mức nóng nảy, mong rộng lòng bỏ qua.”

 

Giọng Lục Trì Chu lạnh nhạt: “Nàng cần che chở cho như .”

 

“Nàng gả cho chỉ là để chọc tức ?”

 

Chàng châm biếm : “Bây giờ mục đích của nàng đạt , còn cần gì giả vờ phu thê tình thâm?”

 

Nhìn gương mặt cố chấp của .

 

Ta gì cũng vô ích, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Đang định rời .

 

Lục Trì Chu bỗng thấp giọng : “Ta thương nặng.”

 

Ba ngày khi gả phủ Duệ Vương, quả thật qua.

 

Lục Trì Chu nội thương, huyết ứ tích tụ.

 

Ngày ngày đau đớn khó chịu, thể chợp mắt.

 

Chàng chăm chăm , thần sắc tối tăm: “Khương Hoài Nhu, vẫn luôn chờ nàng tới thăm .”

 

Ta trầm mặc một lát: “Đại nhân cũng nên thành gia , ít lúc sinh bệnh còn chăm sóc.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-thoang-kinh-hong-nua-doi-sai-lam/7.html.]

“Ta cần khác.”

 

Chàng cố chấp .

 

Ta dời ánh mắt .

 

Ta ngờ bệ hạ đột nhiên tay với Lục Trì Chu.

 

Chỉ trong một đêm, mấy chục tội trạng của đương triều tể tướng truyền khắp đầu đường cuối ngõ.

 

Thẩm Trĩ Thủy dường như ngoài chuyện , ngày ngày kéo thưởng ngắm hoa, bàn chuyện phong nhã mới nhất.

 

Khi thánh chỉ hạ lệnh bắt giam Lục Trì Chu truyền tới, tay đang nắm tay vẽ tranh khựng , nhưng thần sắc vẫn bình thản như thường.

 

Ta nhịn hỏi: “Là ?”

 

“Sao thể?”

 

Chàng bật : “Bây giờ chỉ là một kẻ nhàn rỗi phú quý, nổi chuyện lớn như thế?”

 

Ta .

 

Thẩm Trĩ Thủy chậm rãi thu ý : “Chỉ là, từ ngày Lục Trì Chu sống , sẽ ngày hôm nay.”

 

Ba năm nay, Lục Trì Chu nơi nơi tranh mạnh hiếu thắng, tuy quyền khuynh nhân thần, nhưng cũng công cao át chủ.

 

Mà bệ hạ bề ngoài vẻ khoan hậu, thực đa nghi đến cực điểm.

 

Kiếp , bề ngoài là Thẩm Trĩ Thủy cùng Lục Trì Chu đấu đá chính trị.

 

lưng, là do bệ hạ thao túng.

 

Thẩm Trĩ Thủy quả thật là khôn khéo đến cực điểm.

 

Sau khi sống , cố ý chơi bời lêu lổng.

 

Lục Trì Chu sống hai kiếp, cũng sống uổng.

 

Ta thói quen nuôi t.ử sĩ.

 

Chàng sẽ chịu bỏ qua .

 

Ngày Thời Vi thành , Thẩm Trĩ Thủy triệu cung.

 

Ta một tới dự.

 

Lúc hành lễ bái đường, đột nhiên một đám hắc y nhân che mặt xông .

 

Theo bản năng, bảo vệ Thời Vi.

 

bọn chúng là nhắm mà tới.

 

Khi tỉnh nữa, mặt chỉ còn Lục Trì Chu.

 

Chàng , giọng khẽ: “Hoài Nhu, nàng từng phát thệ, đời đời kiếp kiếp đều sẽ cùng đồng cam cộng khổ.”

 

“Chúng là phu thê mà.”

 

Bàn tay chậm rãi vuốt qua gương mặt , thần sắc bình tĩnh, mang theo một tia cố chấp.

 

Ta run rẩy lùi về phía , một phen ấn xuống vai: “Nàng trốn cái gì?”

 

“Là sợ tổn thương nàng ?”

 

“Thẩm Trĩ Thủy sẽ tổn thương nàng, phụ mẫu và nàng sẽ tổn thương nàng, bất cứ ai cũng sẽ tổn thương nàng, nhưng thì .”

 

Chàng bóp lấy gáy , cúi đầu hôn xuống.

 

Ta khản giọng : “Chàng điên .”

 

“Bây giờ từng tỉnh táo như lúc .”

 

Lục Trì Chu vô cảm : “Khương Hoài Nhu, yêu nàng, từ đầu đến cuối, chỉ yêu một nàng.”

 

“Chỉ là nhận nhầm thôi, nhưng , bây giờ đổi .”

 

Loading...