MỘT THOÁNG KINH HỒNG, NỬA ĐỜI SAI LẦM - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:25:10
Lượt xem: 943

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta hít sâu một : “Ta thành .”

 

“Thẩm Trĩ Thủy nhanh sẽ c.h.ế.t thôi.”

 

Lục Trì Chu như gì: “Ta sắp xếp sát thủ đường cung, nhất định c.h.ế.t.”

 

Như sét đ.á.n.h ngang tai, nổ tung trong đầu .

 

Cả cứng đờ.

 

Mặc cho một nữa kéo lòng, thấp giọng thì thầm: “Chỉ cần c.h.ế.t, sẽ coi như từng chuyện gì xảy , nàng vẫn là của , chúng sống cho .”

 

Ta nghẹn ngào: “Lục Trì Chu, từng hại , thể đối xử với như .”

 

Hủy hoại kiếp của , còn hủy luôn cả hạnh phúc mà khó khăn lắm mới mưu cầu ở kiếp .

 

Lục Trì Chu ôm c.h.ặ.t lấy , như thể tìm trân bảo mất.

 

Cho đến khi cây trâm vàng trong lòng bàn tay đ.â.m xuyên qua tim của .

 

Đó là của hồi môn tặng cho Thời Vi.

 

lúc Thời Vi xuất giá, nàng lén nhét nó cho .

 

Lục Trì Chu thể tin nổi mà trừng mắt .

 

Hơi thở cuối cùng sắp tắt, còn run rẩy đưa tay lên khóe mắt , lau nước mắt.

 

Ta đẩy .

 

Giống như kiếp , , giữ điều gì mà ôm lòng.

 

Cửa phòng đột nhiên đá tung .

 

Ta mờ mịt ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lo lắng của Thẩm Trĩ Thủy.

 

Nước mắt lập tức trào .

 

Ta nhào tới ôm lấy : “Ta cứ tưởng c.h.ế.t …”

 

Chàng hôn lên đỉnh đầu , bật : “Trong mắt nàng, vô dụng đến thế ?”

 

 

Ngoại truyện.

 

Thẩm Trĩ Thủy thuở thiếu niên lập chí, trấn thủ biên cương, bảo vệ xã tắc, lập gia thất.

 

Bởi Vương phi nhiều tới Khương phủ cầu , đều từ chối.

 

Vương phi sốt ruột đến phát : “Cô nương Khương phủ thanh mai trúc mã với con, xinh dịu dàng, rốt cuộc con chê nó ở điểm nào?”

 

Thẩm Trĩ Thủy trong đầu nhớ dáng vẻ của Khương Hoài Nhu.

 

Quả thật đúng như lời Vương phi .

 

Chỉ là mỗi khi ở riêng với nàng, trong tim luôn hoảng hốt, thở cũng nổi.

 

Thiếu niên hiểu mùi vị tình ái.

 

Chàng : “Con thích.”

 

Thẩm Trĩ Thủy tới biên cương, lập công dựng nghiệp.

 

Đi một mạch bảy tám năm, lúc khải trở về là độ tuổi nhược quán.

 

Trong tiệc đón gió, đưa mắt quanh, thấy Khương Hoài Nhu.

 

Thuận miệng hỏi một câu, Vương phi u u đáp: “Nó thành .”

 

Thành .

 

Thẩm Trĩ Thủy đột nhiên cảm thấy thở nổi.

 

Vốn dĩ trở về , định với mẫu , chuyện của và Khương Hoài Nhu, cứ nhân cơ hội mà liệu xong .

 

 

Lần cuối cùng Thẩm Trĩ Thủy gặp Khương Hoài Nhu là ở Lục phủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-thoang-kinh-hong-nua-doi-sai-lam/8.html.]

Đảng cánh thần t.ử của đàn hặc Lục Trì Chu ngục, binh vây kín cả trăm trong Lục phủ.

 

Đêm tuyết lớn trút xuống, gió lạnh thấu xương.

 

Chàng bước Lục phủ, liền trông thấy Khương Hoài Nhu chật vật ôm đứa bé, áo quần đơn bạc mà quỳ giữa nền tuyết.

 

Nàng thấy , co rúm , đẩy đứa bé lưng.

 

Tim nhói lên một cái.

 

Hồi nhỏ, nàng cũng từng ngốc nghếch như , ngay mặt mà giấu con b.úp bê vải lưng.

 

Chàng hỏi Khương Hoài Nhu.

 

Nếu Lục Trì Chu c.h.ế.t , nàng định thế nào.

 

Nàng chẳng gì, chỉ đến đau lòng.

 

Chàng lạnh mắt mà , đúng là phu thê tình thâm.

 

Chỉ sợ Lục Trì Chu c.h.ế.t , nàng vẫn sẽ sống, nhưng cũng sẽ đau khổ suốt đời.

 

Khắc , Thẩm Trĩ Thủy chỉ thấy hết sức vô nghĩa.

 

Chàng thắng, thì nàng thua.

 

Chàng vì nước sinh t.ử, chiến công hiển hách, cuối cùng bệ hạ dung.

 

Nếu khởi binh phản, gây nên cảnh sinh linh đồ thán, sẽ thiên hạ dung.

 

Song đều mất.

 

Không thê thất.

 

Còn nàng thì phu quân ân ái, con cái, vốn dĩ hạnh phúc viên mãn.

 

Nàng thua nổi.

 

Thẩm Trĩ Thủy trầm mặc lâu.

 

Trong màn đêm lạnh lẽo thê lương, nàng mà : “Khương Hoài Nhu, nàng cùng dập đầu mộ song một .”

 

Dừng một chút, thấp giọng : “Mẫu thích nàng.”

 

Khương Hoài Nhu thần sắc phức tạp: “Ta .”

 

“Không, nàng .”

 

 

Trước lúc tự vẫn, Thẩm Trĩ Thủy nghĩ.

 

Chàng và Khương Hoài Nhu, gặp thì hận là quá muộn.

 

Nếu thể .

 

Chàng nhất định sẽ sớm sớm hiểu rõ lòng .

 

Dốc hết tâm tư cưới Khương Hoài Nhu, còn ngây thơ nghĩ đến chuyện gìn giữ non sông nữa.

 

Chàng sẽ chỉ một vị vương gia phú quý nhàn tản, đến tuổi thì phiên vương, rời xa kinh thành, cùng nàng tiêu d.a.o một đời.

 

Một tia sáng sớm chiếu .

 

Thẩm Trĩ Thủy mờ mịt mở mắt .

 

Chàng trở về mùa xuân năm mười bốn tuổi.

 

Vương phi đang giận dữ : “Con nhất định theo cha con biên cương ?”

 

“Cô nương Khương gia đến tuổi nghị , con còn chịu mở miệng, nó thật sự sẽ gả cho khác đấy…”

 

Mọi âm thanh đều biến mất.

 

Thẩm Trĩ Thủy bật dậy, trong kinh là mùa xuân, hoa trắng rơi đầy viện, khắp thành ngập hương.

 

Một mùa xuân như thế, vốn nên dùng để mạnh dạn theo đuổi thích.

 

Hết.

 

Loading...