MỘT VỆT XANH - 1

Cập nhật lúc: 2025-07-08 23:24:08
Lượt xem: 5,081

GIỚI THIỆU:

 

Thôi Hà Châu trùng sinh hai nhưng vẫn thể thoát khỏi phận cưới .

 

Đến thứ ba, rốt cuộc cũng chấp nhận.

 

Hắn còn vì cứu tỷ tỷ mà bỏ mặc giữa vùng hoang vu hẻo lánh. Cũng còn ghét bỏ vết bớt nơi đuôi mắt , mà đó là dấu hiệu ông trời ban để nhận .

 

Ý chí vẫn kiên định như , từ khu ổ chuột lê bò dậy, phủ đầy băng tuyết, ngã rạp mặt , chờ – như hai kiếp – đỡ dậy, đưa về nhà.

 

, trời xanh xót thương, đỡ là tỷ tỷ .

 

Còn , cúi xuống nhặt một tiểu ăn mày còn t.h.ả.m hại hơn , mỉm :

 

“Ta sẽ nuôi đứa nhỏ .”

 

Thôi Hà Châu ngơ ngác bàn tay lướt qua , đôi mắt dường như ánh lên niềm vui quá đỗi – vui đến mức gần như sắp rơi lệ.

 

01

 

Ngày đông tuyết rơi, bầu trời u ám, mây chì nặng trĩu như đông cứng .

 

Người truyền tin trở về, rằng Hoàng Hà đóng băng, đường chặn thể tiếp tục.

 

Tỷ tỷ khẽ thở dài, trong xe ngựa đưa tay vuốt nhẹ gương mặt đang lơ mơ vì buồn ngủ, vén rèm dặn bên ngoài:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Hãy tìm một khách điếm gần đây nghỉ tạm, Chân nhi cũng mệt .”

 

Ta bò dậy từ đùi tỷ, ghé bên cửa sổ mà ngắm .

 

Tuyết rơi dày đặc đến nỗi như cả tầng mây cũng đông cứng. Ven đường, nhiều kẻ ăn mày co rúm trong những căn lều rách nát, run lẩy bẩy. Có vài thương nhân bụng mang canh thừa cơm nguội của khách đến bố thí.

 

Đám ăn mày lập tức ùa tới tranh giành, tựa như bầy kiến, chẳng mấy chốc đồ ăn cướp sạch.

 

Chỉ hai hề động đậy.

 

Một dường như khinh thường mà chẳng buồn tranh giành, còn thì gầy gò đến mức còn sức dậy, tóc tai bù xù, co quắp nơi góc lều.

 

Tỷ tỷ ghé sát, tay che trán nhẹ kéo về phía , gọi nhũ mẫu mang đến một chiếc mũ lông thỏ đội lên đầu .

 

“Gió lạnh thế mang đầy âm khí, nếu để trúng gió mà ốm thì chẳng ho gì .”

 

Đợi đến khi quấn kín như đòn bánh tét, tỷ mới an tâm dìu xuống xe.

 

Nào ngờ, đặt chân xuống đất, một bóng đổ ập mặt, bàn tay vội vã tóm lấy áo choàng của , sức lực mạnh đến nỗi suýt kéo cả ngã nhào .

 

“A!” Tỷ tỷ giật , vội ôm lấy , mày khẽ chau khi thiếu niên hôn mê nền tuyết.

 

Nhũ mẫu liếc một cái, khỏi cảm thán:

 

“Ôi chao, đáng thương quá! Trên vết bầm tím, hẳn là từng đ.á.n.h đập thậm tệ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mot-vet-xanh/1.html.]

 

Tỷ tỷ vốn tín Phật, đành lòng thấy cảnh khổ nạn. Nhìn khắp nơi lưu dân dật dờ, nàng lập tức lấy tiền sai dựng một quán cháo phát chẩn, đỡ lấy thiếu niên vẫn bám c.h.ặ.t vạt áo buông.

 

Còn , từ đầu đến cuối hề đưa tay , chỉ lặng lẽ dõi theo.

 

Chợt, hỏi:

 

“Tỷ tỷ, tỷ định nuôi kẻ ăn mày bẩn thỉu ?”

 

Hàng mi thiếu niên đang khép c.h.ặ.t khẽ run lên một cái.

 

Tỷ tỷ bất lực bật , nhẹ véo khóe môi :

 

“Chân nhi, năng kính trọng, bất kể xuất thế nào, hiểu ?”

 

Nàng trầm ngâm giây lát dịu giọng:

 

lúc quân doanh của cữu cữu đang chiêu mộ thiếu niên lưu dân để bồi dưỡng, nếu hữu duyên gặp gỡ, đưa về, cũng coi như tích chút công đức.”

 

Ta nhân lúc còn nhỏ, chẳng buồn tỷ tỷ lải nhải, vùng tay chạy về phía đám ăn mày trong căn lều rách. Chỉ một tiểu khất cái gầy trơ xương, cong mắt khúc khích như thể thấy trò vui:

 

“Tỷ tỷ nhặt một , cũng nuôi một đứa! Ta chọn đứa !”

 

Không ai để ý, nhưng trông thấy rõ ràng: thiếu niên bên cạnh tỷ tỷ, vốn đang nhắm c.h.ặ.t mắt giả vờ hôn mê, câu liền đột ngột mở mắt, ngơ ngác , trong ánh mắt tràn đầy khó tin.

 

02

 

Âm thầm quan sát kỹ thần sắc thiếu niên , liền xác định chính là kẻ tên Thôi Hà Châu – liên tục xuất hiện trong những giấc mộng của suốt mấy tháng nay.

 

Những giấc mơ đó đứt quãng rời rạc, tựa hồ kể về một câu chuyện trong sách.

 

Trong mộng, là một đáng ghét: đuôi mắt một vết bớt khiến dung mạo kém sắc, tính tình kiêu căng, tùy hứng, thấy gì thích đều đoạt, kể cả tâm của tỷ tỷ yêu – Thôi Hà Châu.

 

Thôi Hà Châu, từ nhỏ bám riết, mà dù trùng sinh hai vẫn thoát khỏi vận mệnh cưới .

 

Ở hai kiếp đó, đủ điều tệ bạc: bỏ mặc nơi hoang sơn dã lĩnh, suýt chút nữa dã thú xé xác; từng trào phúng dung mạo , khiến tự ti đến mức dán hoa điền che vết bớt, cả tin lời lũ lang băm bôi t.h.u.ố.c loạn xạ, khiến da thịt thối rữa, trở thành trò cho thiên hạ.

 

Ta khi , sống c.h.ế.t cũng gả cho , như thể trúng cổ độc.

 

Hai kiếp yêu hận dây dưa trong mộng, từng , từng cảnh, đều quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm.

 

Vậy nên khi tiểu đồng ngoài xe câu quen thuộc: “Hoàng Hà đóng băng, chúng kẹt ở trấn nhỏ phủ đầy tuyết ”, lập tức bừng tỉnh, vội vén rèm ngoài.

 

Quả nhiên, thấy Thôi Hà Châu lúc niên thiếu.

 

Ta vốn sinh tính hiếu kỳ, thích chuyện thần quái, ma mị, luân hồi. Gặp cảnh mộng và thực giao thoa như thế, những chẳng sợ hãi mà trái còn nôn nao thử.

 

Trong mộng ngu xuẩn đến mức yêu say đắm một kẻ hề tôn trọng .

 

Vậy thì ở hiện tại, sẽ khiến Thôi Hà Châu ở kiếp thứ ba trắng tay, chẳng còn gì cả.

 

Ta đưa mắt về tiểu khất cái nhặt về, giường, uống t.h.u.ố.c nhưng vẫn mê man. Dường như cơn bất an quấy nhiễu, ngón tay khô gầy khẽ run lên.

Loading...